Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 458

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:05:54 | Lượt xem: 2

Trong vô số tinh vực rực rỡ và nguy hiểm của Thần Giới, có một địa danh mà ngay cả các Thần Hoàng cũng phải e dè nhắc đến: Hỗn Độn Tinh Vực. Đó là một vùng không gian rộng lớn, nơi các quy tắc vũ trụ trở nên hỗn loạn, những cơn bão năng lượng dữ dội xé nát tinh cầu, và các sinh vật Hư Không cổ xưa ẩn mình trong màn sương mù vĩnh cửu. Chính tại nơi đây, Thiên Đạo chi linh trong Lâm Phàm đã phát ra tín hiệu rõ ràng nhất, chỉ dẫn hắn đến một mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng, được phong ấn bên trong một Thần Khí tối thượng: Hư Không Chí Tôn Kính, nằm sâu trong tàn tích của Vô Cực Thần Điện.

Lâm Phàm đứng trên một mảnh vỡ tinh cầu trôi nổi, ánh mắt xuyên thấu qua màn sương hỗn loạn, nhìn về phía xa xăm nơi Vô Cực Thần Điện sừng sững như một ngọn hải đăng của sự hủy diệt. Từ Thần Giới, hắn đã nghe không ít truyền thuyết về nơi này. Hư Không Chí Tôn Kính là một trong mười hai Thần Khí Nguyên Thủy của Thần Giới, sở hữu khả năng phản chiếu vạn vật, xuyên thấu hư không, thậm chí thao túng thời gian và không gian. Nhưng cũng chính vì sức mạnh đó, nó đã bị một Thần Hoàng thượng cổ phong ấn tại đây sau một cuộc đại chiến, nhằm ngăn chặn rơi vào tay kẻ xấu hoặc gây ra tai họa. Giờ đây, mảnh vỡ Thiên Đạo bên trong nó chính là mục tiêu của Lâm Phàm.

Hắn cảm nhận được sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm linh hồn, một tiếng vọng mơ hồ từ Thiên Đạo Nguyên Thủy, thúc giục hắn thu hồi mảnh vỡ. Nhưng con đường đến Vô Cực Thần Điện không hề dễ dàng. Những cơn bão Hỗn Độn không ngừng gào thét, những luồng năng lượng không gian sắc bén như lưỡi dao có thể cắt đôi một Thần Vương. Không ít cường giả Thần Giới đã bỏ mạng nơi đây trong nỗ lực tìm kiếm cơ duyên.

Với khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của Thiên Đạo chi linh, Lâm Phàm bắt đầu phân tích cấu trúc của Hỗn Độn Tinh Vực. Trong mắt hắn, những cơn bão năng lượng không còn là sự hỗn loạn vô nghĩa, mà là những dòng chảy phức tạp, có quy luật ẩn chứa bên trong. Hắn nhận ra những khe hở, những vùng không gian tương đối ổn định, tạo thành một con đường vô hình xuyên qua biển hỗn độn.

Hắn cất bước, mỗi bước chân đều tính toán chuẩn xác, tránh né những luồng năng lượng hủy diệt. Thỉnh thoảng, hắn gặp phải những nhóm Thần Vương, Thần Tôn khác cũng đang cố gắng tiến vào. Họ chật vật chống đỡ, bị thương tích đầy mình, hoặc thậm chí bị những cơn bão nuốt chửng. Lâm Phàm chỉ lướt qua, không can thiệp, tập trung vào mục tiêu của mình. Hắn biết rằng, bản thân mình chính là một dị số trong Thần Giới này, không cần phải chứng minh điều gì với những kẻ yếu hơn.

Càng tiến sâu vào Hỗn Độn Tinh Vực, sự hỗn loạn càng tăng lên, và những sinh vật Hư Không cũng trở nên mạnh mẽ hơn. Một tiếng gầm kinh thiên động địa vang vọng, xé toạc màn sương mù. Một con Hư Không Cự Thú khổng lồ xuất hiện, thân hình nó như được tạo thành từ những mảnh không gian và năng lượng hỗn loạn, đôi mắt đỏ rực như hai vầng thái dương. Nó là một sinh vật cổ xưa, đã sống sót qua vô số kỷ nguyên trong Hỗn Độn Tinh Vực, sức mạnh của nó đủ để đe dọa cả một Thần Hoàng.

Con Cự Thú cảm nhận được sự hiện diện của Lâm Phàm, một kẻ xa lạ mang theo khí tức khác biệt. Nó lao đến, cái miệng khổng lồ há to, nuốt chửng cả một mảng không gian, tạo thành một hố đen có thể hút chửng mọi thứ. Lâm Phàm không lùi bước. Hắn biết, để đến được Vô Cực Thần Điện, hắn phải vượt qua thử thách này.

“Phân Tích,” Lâm Phàm lẩm bẩm, Thiên Đạo chi linh trong cơ thể hắn hoạt động mạnh mẽ. Hắn nhìn thấu bản chất của con Cự Thú, nhận ra nó không hoàn toàn là vật chất, mà là một dạng ý chí Hư Vô được bồi đắp bởi năng lượng hỗn loạn. Điểm yếu của nó không nằm ở thể xác, mà ở sự phụ thuộc vào chính nguồn năng lượng hỗn độn nuôi dưỡng nó.

Thay vì đối đầu trực diện, Lâm Phàm lựa chọn một chiến thuật khác. Hắn không xuất chiêu tấn công, mà chỉ lùi lại, đồng thời kích hoạt một loại pháp tắc Thiên Đạo mới mà hắn đã lĩnh ngộ: “Tịnh Hóa Hư Vô.” Một luồng ánh sáng trong suốt, tinh khiết bao trùm lấy hắn, sau đó khuếch tán ra xung quanh. Luồng sáng này không mang theo sức mạnh hủy diệt, mà là sự thanh lọc, làm dịu đi những năng lượng hỗn loạn trong Hỗn Độn Tinh Vực.

Con Hư Không Cự Thú gầm lên giận dữ, sức mạnh của nó bị ảnh hưởng. Những mảnh không gian trên cơ thể nó bắt đầu rung lắc, không còn ổn định. Nó cảm thấy sự khó chịu tột độ, như thể bản thân đang tan rã. Mỗi khi nó hấp thụ năng lượng hỗn loạn xung quanh để duy trì cơ thể, luồng năng lượng đó lại bị thanh lọc bởi Thiên Đạo chi quang của Lâm Phàm, biến đổi từ hủy diệt thành sự sống, từ hỗn loạn thành trật tự.

Lâm Phàm không ngừng khuếch đại pháp tắc Tịnh Hóa. Hắn không muốn tiêu diệt con Cự Thú, mà muốn biến đổi nó. Đây là một khái niệm mới mà hắn đã học được từ Thiên Đạo Nguyên Thủy: không phải mọi kẻ thù đều cần phải bị hủy diệt, có những thứ có thể được “tiến hóa” hoặc “tái tạo” để phục vụ cho sự cân bằng của vũ trụ.

Quá trình này kéo dài hàng giờ đồng hồ. Con Hư Không Cự Thú từ chỗ hung hãn, dần trở nên suy yếu, rồi cuối cùng nằm phủ phục trên không gian, cơ thể nó không còn là sự hỗn loạn mà trở thành một thực thể vững chắc hơn, với đôi mắt mất đi vẻ hung tợn, thay vào đó là một sự mơ hồ, giống như một đứa trẻ mới sinh. Nó không còn là mối đe dọa, mà là một sinh vật Hư Không được tái tạo, có thể sẽ trở thành một hộ vệ của tinh vực này trong tương lai.

Lâm Phàm thở phào. Chiến thắng này không chỉ là một trận chiến về sức mạnh, mà còn là một minh chứng cho sự khác biệt giữa Thiên Đạo Nguyên Thủy và Thiên Đạo mới mà hắn đang kiến tạo. Hắn tiến về phía trước, cuối cùng cũng đến được rìa của Vô Cực Thần Điện.

Vô Cực Thần Điện là một kiến trúc khổng lồ, sừng sững giữa Hỗn Độn Tinh Vực, được chạm khắc từ một loại đá thần bí có khả năng chống chọi với mọi cơn bão năng lượng. Cánh cổng chính của nó được bảo vệ bởi một trận pháp cổ xưa phức tạp, tỏa ra khí tức của Thần Giới thời kỳ khai thiên lập địa. Ngay cả một Thần Hoàng bình thường cũng phải mất hàng trăm năm để giải mã. Nhưng với Lâm Phàm, người mang trong mình Thiên Đạo chi linh, mọi thứ lại khác.

Hắn đưa tay chạm vào trận pháp, Thiên Đạo chi linh trong cơ thể truyền cảm ứng. Những đường nét phức tạp của trận pháp hiện rõ trong tâm trí hắn, từng đạo văn, từng nút thắt, từng điểm yếu. Hắn bắt đầu “Phân Tích” trận pháp, không phải để phá hủy, mà để hiểu rõ bản chất của nó, để tìm ra cách “mở” nó một cách nhẹ nhàng nhất, không làm tổn hại đến di tích cổ xưa.

Trong quá trình giải mã, Lâm Phàm cảm nhận được những luồng khí tức mạnh mẽ khác đang tiến đến gần. Đó là những cường giả Thần Giới, những Thần Vương đỉnh phong, thậm chí có thể là một Thần Hoàng nào đó, cũng bị hấp dẫn bởi tin đồn về Hư Không Chí Tôn Kính và cơ duyên bên trong Vô Cực Thần Điện. Hắn không hề ngạc nhiên. Vật báu như vậy không thể không thu hút sự chú ý. Điều này càng củng cố quyết tâm của hắn. Hắn không thể để mảnh vỡ Thiên Đạo rơi vào tay kẻ khác.

Một luồng khí tức quen thuộc lướt qua tâm trí Lâm Phàm – đó là Tiên Nữ Cửu Thiên, người mà hắn đã gặp ở Tiên Giới. Nàng cũng đã phi thăng Thần Giới và đang tiến đến đây? Hoặc có thể là một hậu duệ của nàng, hoặc một thực thể có liên hệ với nàng. Dù là gì, sự xuất hiện của nàng cũng khiến tình hình trở nên phức tạp hơn. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ hơn nữa từ Hư Không Chí Tôn Kính, như thể mảnh vỡ Thiên Đạo bên trong đang gọi tên hắn, khao khát được trở về với chủ nhân.

Lâm Phàm thu lại suy nghĩ, tập trung toàn bộ tinh thần vào trận pháp. Hắn biết, thời gian không còn nhiều. Cuộc đối đầu với những cường giả Thần Giới sẽ sớm diễn ra, và hắn phải là người đầu tiên bước vào Vô Cực Thần Điện, thu hồi mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng này. Ánh mắt hắn lóe lên sự kiên định, chuẩn bị cho những thử thách sắp tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8