Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 459

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:06:18 | Lượt xem: 2

Chương 459: Đối Đầu Thần Vương Cự Mãng

Lâm Phàm đứng trên đỉnh một ngọn núi đá vôi sừng sững, xung quanh là những dải mây mù cuộn mình như những con mãng xà khổng lồ. Nơi đây, được biết đến với cái tên “Thiên Thạch Lĩnh”, là một trong những vùng đất cấm của Thần Giới, dưới sự cai quản của Thần Vương Cự Mãng. Tương truyền, Thần Vương này là một tồn tại cổ xưa, sinh ra từ một khối nham thạch thần tính, mang trong mình huyết mạch của Thần Long Đất, có sức mạnh nghiêng trời lệch đất, và là một trong số ít Thần Vương có khả năng đối đầu trực diện với một Thần Hoàng. Lâm Phàm đã dò la được rằng, một mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng đang được phong ấn sâu bên trong ngọn núi này, dưới lớp vỏ bọc của một “Thần Thạch Cổ Ngọc” mà Thần Vương Cự Mãng coi là sinh mệnh của mình.

Trước mặt Lâm Phàm, một thân ảnh khổng lồ từ từ hiện ra từ trong mây mù. Đó là một lão giả râu tóc bạc phơ, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi nhỏ, đôi mắt vàng kim lóe lên khí tức thần uy. Phía sau lưng lão, chín cái đuôi mãng xà khổng lồ bằng đá ngầm ngầm chuyển động, mỗi cái đuôi đều mang sức mạnh của một ngọn núi. Hắn chính là Thần Vương Cự Mãng.

“Kẻ phàm nhân đến từ hạ giới, ngươi dám đặt chân lên Thiên Thạch Lĩnh của ta?” Giọng nói của Thần Vương Cự Mãng trầm đục như tiếng sấm nổ, vang vọng khắp không gian, khiến cả ngọn núi cũng rung chuyển nhẹ.

Lâm Phàm khẽ nhíu mày. Hắn đã quá quen với sự khinh thường này. “Ta đến đây không phải để gây sự, Thần Vương. Ta chỉ muốn lấy lại thứ thuộc về mình.”

“Thứ thuộc về ngươi? Ngươi nói Thần Thạch Cổ Ngọc của ta sao?” Thần Vương Cự Mãng cười khẩy, tiếng cười mang theo sự coi thường và phẫn nộ. “Thứ đó đã cùng ta hàng triệu năm, hấp thu tinh hoa của Thiên Thạch Lĩnh này. Ngươi là ai mà dám đòi hỏi?”

“Nó không phải Thần Thạch Cổ Ngọc đơn thuần. Nó là một mảnh vỡ của Thiên Đạo Nguyên Thủy, là căn nguyên của vạn vật.” Lâm Phàm bình tĩnh đáp. Hắn không muốn đổ máu vô ích, nhưng nếu cần, hắn cũng không ngần ngại. “Sự suy yếu của Thần Giới, sự cạn kiệt năng lượng thần tính, đều là do các mảnh vỡ Thiên Đạo bị phong ấn và lãng quên. Hư Vô Thôn Phệ Giả đang đến gần, nếu không thức tỉnh Thiên Đạo, tất cả chúng ta sẽ diệt vong.”

Thần Vương Cự Mãng nghe vậy, sắc mặt chợt biến đổi. “Hư Vô Thôn Phệ Giả? Ngươi nói nhảm gì đó? Đây là Thần Giới, nơi vĩnh hằng bất diệt!” Lão hiển nhiên không tin, hoặc không muốn tin vào những lời mà Lâm Phàm vừa nói. Đối với những Thần Vương cổ xưa, những truyền thuyết về Thiên Đạo Nguyên Thủy hay mối đe dọa vũ trụ chỉ là những câu chuyện cổ tích xa vời.

Thấy không thể nói lý, Lâm Phàm thở dài. “Nếu đã vậy, xin Thần Vương thứ lỗi.”

“Hừ! Vô tri tiểu bối!” Thần Vương Cự Mãng gầm lên, chín cái đuôi mãng xà bằng đá phía sau lưng bỗng vươn dài, hóa thành chín ngọn núi sắc bén, đồng thời đâm về phía Lâm Phàm. Sức mạnh của mỗi cái đuôi đủ để san bằng một ngọn núi, chấn động không gian, tạo ra những vết nứt nhỏ li ti.

Lâm Phàm đứng yên tại chỗ, đôi mắt hắn lóe lên ánh sáng vàng kim. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn được kích hoạt tối đa. Trong mắt hắn, những đòn tấn công của Thần Vương Cự Mãng không còn là những ngọn núi vô tri, mà là dòng chảy năng lượng thần tính, là sự kết hợp của pháp tắc Thổ hệ và lực lượng huyết mạch cường đại. Hắn thấy rõ từng điểm yếu, từng kẽ hở trong uy lực của Thần Vương.

Thay vì né tránh, Lâm Phàm tung ra một quyền. Quyền này không hề có vẻ hoa mỹ, nhưng lại chứa đựng một lực lượng thấu triệt đến tận cùng. “Phá Toái Pháp Tắc!”

Một luồng năng lượng hỗn độn nhưng lại cực kỳ tinh khiết bùng nổ, trực tiếp va chạm với chín cái đuôi mãng xà. Khác với những đòn công kích bình thường, quyền của Lâm Phàm không chỉ đơn thuần là sức mạnh vật lý, mà nó còn nhắm vào căn nguyên pháp tắc cấu thành nên đòn tấn công của Thần Vương. Chín cái đuôi mãng xà, dưới lực lượng “phá toái” pháp tắc của Lâm Phàm, bỗng chững lại, rồi bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ. Sau đó, chúng không phải bị đánh nát, mà là tan rã thành những hạt năng lượng, như thể pháp tắc duy trì chúng đã bị Lâm Phàm phân giải.

Thần Vương Cự Mãng trợn tròn mắt, lão đã sống hàng triệu năm nhưng chưa từng thấy công pháp nào quỷ dị như vậy. “Ngươi… ngươi là ai?”

Lâm Phàm không trả lời. Hắn biết, đối với những cường giả cổ xưa như Thần Vương Cự Mãng, kinh nghiệm và bản năng chiến đấu của họ là vô cùng đáng sợ. Nếu không nhanh chóng kết thúc, trận chiến sẽ kéo dài và gây ra những hậu quả không lường.

“Thần Vực Cự Thạch Chi Nguyền!” Thần Vương Cự Mãng gầm lên. Toàn bộ Thiên Thạch Lĩnh bỗng chốc sống dậy. Hàng vạn tảng đá khổng lồ bay lên không trung, hình thành một trận pháp bao vây Lâm Phàm. Mặt đất nứt toác, những bàn tay đá khổng lồ vươn lên từ lòng đất, cố gắng siết chặt hắn. Đây là đòn sát thủ của Thần Vương, hắn biến cả ngọn núi thành chiến trường của riêng mình.

Lâm Phàm rơi vào thế bị động. Hàng ngàn áp lực từ mọi phía đổ ập xuống. Hắn cảm nhận được sức mạnh của Thần Vương Cự Mãng đã hòa làm một với cả ngọn núi này, gần như vô địch trong lãnh địa của mình. “Trí tuệ” của hắn mách bảo, không thể đối đầu trực diện với sức mạnh của cả một ngọn núi. Hắn cần tìm ra điểm yếu trong sự liên kết giữa Thần Vương và Thiên Thạch Lĩnh.

Hắn nhắm mắt lại. Trong tâm trí, vô số pháp tắc, dòng chảy năng lượng, và kết cấu địa chất của Thiên Thạch Lĩnh hiện lên rõ ràng. Hắn phân tích từng mạch thần lực chảy trong lòng đất, từng điểm nút kết nối Thần Vương với ngọn núi. Cuối cùng, hắn phát hiện ra một điều: Thần Vương Cự Mãng tuy mạnh, nhưng lại quá phụ thuộc vào “Thần Thạch Cổ Ngọc” để duy trì sự liên kết với Thiên Thạch Lĩnh. Viên ngọc đó không chỉ là mảnh vỡ Thiên Đạo, mà còn là trái tim của ngọn núi này.

“Chính là nó!” Lâm Phàm mở mắt ra, ánh sáng rực rỡ lóe lên. Hắn không tấn công vào Thần Vương, cũng không phá hủy ngọn núi, mà tập trung toàn bộ sức mạnh vào một điểm duy nhất: trái tim của Thiên Thạch Lĩnh.

Một đạo kiếm khí vô hình, nhưng sắc bén đến cực điểm, xuyên qua mọi lớp phòng ngự của Thần Vực Cự Thạch Chi Nguyền, trực tiếp nhắm vào sâu bên trong ngọn núi. Đó không phải là kiếm khí vật lý, mà là “Kiếm Ý Thiên Đạo”, một sự thấu hiểu sâu sắc về pháp tắc và căn nguyên của vạn vật, do Lâm Phàm tự sáng tạo dựa trên khả năng “tiến hóa” của mình.

Kiếm Ý Thiên Đạo xuyên qua lớp vỏ cứng rắn của Thiên Thạch Lĩnh, tiến thẳng đến nơi Thần Thạch Cổ Ngọc ẩn mình. Khoảnh khắc Kiếm Ý chạm vào Thần Thạch, một luồng chấn động vô hình lan tỏa khắp ngọn núi. Tất cả những tảng đá đang bay lượn trên không trung đều rơi xuống, những bàn tay đá từ lòng đất cũng tan biến. Thần Vực Cự Thạch Chi Nguyền bị phá giải từ bên trong.

Thần Vương Cự Mãng rên lên một tiếng đau đớn, phun ra một ngụm máu thần tính. Lão cảm thấy trái tim của mình bị một lực lượng vô hình công kích, sự liên kết giữa lão và Thiên Thạch Lĩnh bị cắt đứt. Lão ngã quỵ xuống, ánh mắt đầy kinh hoàng nhìn Lâm Phàm.

Sau đó, từ sâu trong lòng núi, một luồng ánh sáng ngũ sắc rực rỡ bay ra, lơ lửng trước mặt Lâm Phàm. Đó không phải Thần Thạch Cổ Ngọc, mà là một mảnh vỡ Thiên Đạo trong suốt, bên trong ẩn chứa vô số phù văn cổ xưa. Nó rung động nhẹ nhàng, như đang kêu gọi Lâm Phàm.

Lâm Phàm vươn tay ra, mảnh vỡ Thiên Đạo nhẹ nhàng bay vào lòng bàn tay hắn, rồi nhanh chóng dung nhập vào cơ thể. Một dòng ký ức cổ xưa và sức mạnh kinh khủng bùng nổ trong đầu hắn. Hắn thấy những hình ảnh mơ hồ về một thực thể khổng lồ nuốt chửng các vì sao, thấy Thiên Đạo Nguyên Thủy hóa thành vô số mảnh nhỏ, và thấy một lời thề bi tráng vang vọng khắp vũ trụ.

Sức mạnh của Lâm Phàm tăng vọt một cách rõ rệt. Hắn cảm thấy mình gần với bản chất của Thiên Đạo hơn bao giờ hết. Những vết nứt không gian nhỏ li ti xung quanh Thiên Thạch Lĩnh bỗng chốc ổn định lại, thậm chí còn có dấu hiệu tự phục hồi.

Thần Vương Cự Mãng chứng kiến cảnh tượng này, tâm thần chấn động. Lão cuối cùng cũng tin vào những lời Lâm Phàm nói. “Ngươi… ngươi thật sự là… Thiên Đạo chuyển thế?”

Lâm Phàm nhìn Thần Vương Cự Mãng, ánh mắt phức tạp. “Ta không phải Thiên Đạo Nguyên Thủy, nhưng ta sẽ trở thành Thiên Đạo mới.” Hắn không ra tay sát hại Thần Vương, vì lão cũng là một tồn tại của Thần Giới, và sự sống của lão có giá trị trong cuộc chiến sắp tới. “Thần Vương, hãy chuẩn bị đi. Thời đại hỗn loạn đang đến. Ngươi sẽ cần sức mạnh của mình để bảo vệ Thần Giới.”

Nói rồi, Lâm Phàm quay người, hóa thành một đạo cầu vồng, biến mất khỏi Thiên Thạch Lĩnh. Thần Vương Cự Mãng vẫn ngồi đó, nhìn theo hướng Lâm Phàm biến mất, trong lòng dâng lên vô vàn cảm xúc. Sợ hãi, kinh ngạc, và cả một chút hy vọng mong manh. Hắn biết, một kỷ nguyên mới đang bắt đầu, và hắn vừa chứng kiến sự trỗi dậy của một tồn tại có thể thay đổi vận mệnh của toàn bộ vũ trụ.

Lâm Phàm tiếp tục hành trình của mình, mang theo mảnh vỡ Thiên Đạo mới hấp thu. Con đường phía trước vẫn còn xa, những Thần Vương, Thần Hoàng mạnh mẽ khác đang chờ đợi, và mối đe dọa Hư Vô Thôn Phệ Giả vẫn lơ lửng như một bóng ma. Nhưng hắn biết, mỗi mảnh vỡ Thiên Đạo được thu hồi, mỗi ký ức được thức tỉnh, đều đưa hắn đến gần hơn với sứ mệnh cuối cùng của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8