Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 461
Chân trời Thần Giới, nơi những vì sao vĩnh hằng soi rọi, cũng là nơi cất giấu vô vàn bí mật và quyền năng. Lâm Phàm, với linh hồn Thiên Đạo đang dần thức tỉnh, đã cảm nhận được sự cộng hưởng từ một mảnh vỡ quan trọng khác. Nó nằm sâu trong lãnh địa của Thần Vương Bạo Phong, một trong những cường giả hùng mạnh nhất Thần Giới, nổi tiếng với tính cách cuồng bạo và khả năng điều khiển lôi điện, phong bạo đạt đến mức độ xuất thần nhập hóa. Thần Vương Bạo Phong ngự trị trên Cửu Thiên Lôi Phong Sơn, một ngọn núi quanh năm bao phủ bởi bão tố và sét đánh, tựa như một bức tường thành tự nhiên bảo vệ kho báu vĩ đại của ông ta.
Lâm Phàm đứng trước lối vào Lôi Phong Sơn, không khí xung quanh đặc quánh mùi sấm sét và áp lực vô hình. Những tia sét xanh tím giăng kín bầu trời, những cơn gió xoáy đủ sức xé nát một Tiên Đế bình thường. Nhưng với Lâm Phàm, đây không phải là mối đe dọa, mà là một lời mời gọi. Hệ thống trong cơ thể hắn không ngừng phân tích, cung cấp dữ liệu về cấu trúc năng lượng của những cơn bão, sự vận hành của các pháp tắc lôi phong tại đây. Hắn biết, mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn tìm kiếm không chỉ nằm dưới sự bảo vệ của Thần Vương Bạo Phong, mà còn được dung hợp vào chính một trong những Thần Khí tối thượng của ông ta: “Thiên Lôi Phong Kiếm”.
“Kẻ nào dám xông vào Cửu Thiên Lôi Phong Sơn của bổn vương?” Một tiếng gầm vang dội từ sâu bên trong ngọn núi, xuyên thấu qua màn bão tố, chấn động cả không gian. Cùng lúc đó, một thân ảnh khổng lồ, cao tới trăm trượng, được bao bọc bởi những luồng điện chói lòa và gió lốc mạnh mẽ, hiện ra. Đó là Thần Vương Bạo Phong, mái tóc bạc trắng như mây, đôi mắt lóe lên tia điện, toàn thân khoác giáp làm từ lôi vân và kim loại thần bí. Ông ta nhìn Lâm Phàm với ánh mắt khinh miệt, như thể đang nhìn một con kiến không biết trời cao đất rộng.
“Vãn bối Lâm Phàm, có việc muốn thỉnh giáo Thần Vương.” Lâm Phàm đáp lại, giọng nói bình thản, không chút sợ hãi. Hắn biết, một cuộc đối đầu là không thể tránh khỏi. “Mảnh vỡ Thiên Đạo trong tay Thần Vương, vốn không thuộc về người. Vãn bối đến đây để thu hồi nó.”
Thần Vương Bạo Phong nghe vậy, bật cười lớn, tiếng cười như sấm rền, khiến cả ngọn núi rung chuyển. “Thiên Đạo? Ngươi nói cái thứ pháp tắc mơ hồ đó sao? Nực cười! Thiên Lôi Phong Kiếm là thần khí của bổn vương, đã cùng bổn vương chinh chiến hàng vạn năm. Ngươi là một Tân Thần mới phi thăng, lại dám nói những lời ngông cuồng như vậy? Xem ra, bổn vương phải dạy cho ngươi một bài học về sự kính sợ!”
Không nói nhiều lời, Thần Vương Bạo Phong vung tay lên. Lập tức, hàng ngàn tia sét hình rồng từ trên trời giáng xuống, lao thẳng về phía Lâm Phàm. Mỗi tia sét đều chứa đựng sức mạnh hủy diệt, đủ sức san phẳng một đỉnh núi. Lâm Phàm không né tránh, hắn đứng yên, hai mắt nhắm hờ, hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa” hoạt động hết công suất. Từng dòng dữ liệu về cấu trúc năng lượng, tần số dao động, và quỹ đạo của những tia sét hiện lên trong tâm trí hắn. Hắn không chỉ nhìn thấy tia sét, mà còn thấy được bản chất của pháp tắc lôi điện bên trong.
Khi những tia sét chỉ còn cách hắn vài trượng, Lâm Phàm đột nhiên mở mắt. Một luồng ánh sáng vàng nhạt lóe lên. Hắn vươn tay, không phải để chống đỡ, mà để “hấp thu”. Những tia sét hình rồng kinh hoàng kia, khi chạm vào tay hắn, không tan biến, mà bị dẫn dắt, bị “phân tích” và “tiến hóa”. Sức mạnh hủy diệt của chúng bị chuyển hóa thành năng lượng thuần túy, chảy vào cơ thể Lâm Phàm, củng cố kinh mạch và linh hồn hắn. Thậm chí, một phần nhỏ pháp tắc lôi điện của Thần Vương Bạo Phong cũng bị hắn “học hỏi” và “dung hợp”.
Thần Vương Bạo Phong trợn tròn mắt. Ông ta chưa từng thấy ai có thể trực tiếp hấp thu lôi điện của mình mà không hề hấn gì, ngược lại còn có vẻ như đang tận hưởng. “Cái gì? Ngươi là quái vật phương nào?”
“Vãn bối chỉ đang mượn sức mạnh của Thần Vương để củng cố bản thân mà thôi.” Lâm Phàm mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin. “Sức mạnh của người tuy mạnh, nhưng vẫn còn quá thô sơ. Vẫn chưa chạm tới bản chất của lôi điện và phong bạo.”
Lời nói của Lâm Phàm như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Thần Vương Bạo Phong. Ông ta là một trong những Thần Vương cổ xưa nhất Thần Giới, đã tu luyện lôi phong chi đạo hàng triệu năm. Bị một Tân Thần chê bai, sự kiêu ngạo của ông ta bị chọc giận đến cực điểm. “Hỗn xược! Bổn vương sẽ cho ngươi biết thế nào là bản chất của lôi phong!”
Thần Vương Bạo Phong rút ra một thanh kiếm dài, thân kiếm lấp lánh như được đúc từ những tia sét cổ xưa nhất, mũi kiếm ẩn chứa sức mạnh của những cơn bão hủy diệt. Đó chính là Thiên Lôi Phong Kiếm! Cùng lúc đó, mảnh vỡ Thiên Đạo bên trong thanh kiếm phát ra một luồng rung động yếu ớt, như đang kêu gọi Lâm Phàm.
“Thiên Lôi Phong Kiếm!” Lâm Phàm lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam. “Quả nhiên là nó!”
Thần Vương Bạo Phong vung kiếm, cả bầu trời Lôi Phong Sơn biến thành một cơn bão điện từ khổng lồ. Hàng triệu tia sét hội tụ, tạo thành một thanh kiếm lôi điện khổng lồ khác, lao xuống chém Lâm Phàm. Thanh kiếm này không chỉ mang theo sức mạnh vật lý, mà còn là sự kết tinh của pháp tắc lôi phong, đủ sức nghiền nát linh hồn và xóa bỏ sự tồn tại của kẻ địch.
Lâm Phàm không còn giữ vẻ bình thản. Hắn biết, đây là đòn đánh mạnh nhất của Thần Vương Bạo Phong. Hắn cần phải đối phó nghiêm túc. Tâm niệm vừa động, “Thiên Đạo Chân Thân” mà hắn đang dần hình thành trong cơ thể bắt đầu vận chuyển. Những mảnh vỡ Thiên Đạo trong người hắn phát ra ánh sáng rực rỡ, cộng hưởng với mảnh vỡ trong Thiên Lôi Phong Kiếm.
Lâm Phàm giơ hai tay lên trời, không gian xung quanh hắn bắt đầu vặn vẹo. Hắn không chống đỡ bằng sức mạnh, mà bằng “pháp tắc”. Hắn vận dụng những hiểu biết sâu sắc về các quy luật cơ bản của vũ trụ mà Thiên Đạo ban cho. Hắn không chỉ điều khiển lôi điện, mà còn điều khiển “cấu trúc” của lôi điện; không chỉ điều khiển phong bão, mà còn điều khiển “dòng chảy” của phong bão.
“Phân Tích! Tiến Hóa! Chuyển Hóa!” Lâm Phàm khẽ quát. Hàng triệu tia sét từ Thiên Lôi Phong Kiếm khổng lồ kia, khi chạm vào trường lực pháp tắc của Lâm Phàm, bắt đầu thay đổi. Chúng không còn là những tia sét hủy diệt, mà biến thành những dòng năng lượng thuần khiết, ngoan ngoãn chảy vào lòng bàn tay Lâm Phàm. Thậm chí, thanh kiếm lôi điện khổng lồ kia cũng bắt đầu tan rã, sức mạnh của nó bị Lâm Phàm “tiến hóa” ngược lại, biến thành những nguyên tố cơ bản.
Thần Vương Bạo Phong đứng sững sờ, đôi mắt mở to hết cỡ. Ông ta không thể tin vào những gì mình đang thấy. Sức mạnh ngạo nghễ của ông ta, thứ đã giúp ông ta đứng vững trên Thần Giới hàng vạn năm, giờ đây lại bị một Tân Thần dễ dàng hóa giải, thậm chí còn bị biến đổi. “Không thể nào! Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?”
Lâm Phàm không trả lời. Hắn bước từng bước về phía Thần Vương Bạo Phong, toàn thân tỏa ra một khí tức cổ xưa và uy nghiêm, không còn là một cá thể, mà như một phần của chính Đại Đạo. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy Thiên Lôi Phong Kiếm đang nằm trong tay Thần Vương Bạo Phong. Thanh kiếm, vốn là vật bất ly thân của Thần Vương, lại không hề phản kháng, mà như một đứa trẻ tìm thấy mẹ, run rẩy phát ra những luồng sáng yếu ớt, rồi tự động bay vào tay Lâm Phàm.
Khi Lâm Phàm nắm chặt Thiên Lôi Phong Kiếm, một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ. Mảnh vỡ Thiên Đạo bên trong thanh kiếm lập tức dung nhập vào cơ thể hắn. Một dòng ký ức cổ xưa ập đến, rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn thấy một phần nhỏ của cuộc chiến Thiên Đạo Nguyên Thủy và Hư Vô Thôn Phệ Giả, thấy Thiên Lôi Phong Kiếm từng là một phần của Thiên Đạo Thần Binh, được tạo ra để chống lại sự hỗn loạn của Hư Vô. Thần Vương Bạo Phong chỉ là người kế thừa, không phải chủ nhân thực sự của nó.
Sức mạnh của Lâm Phàm tăng vọt, đạt đến một tầm cao mới. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc hơn với Thần Giới, với các pháp tắc, với bản nguyên của vũ trụ. Thần Vương Bạo Phong quỳ sụp xuống, không phải vì bị Lâm Phàm ép buộc, mà vì sự kính sợ từ tận đáy lòng. Ông ta cảm nhận được một luồng uy áp mà ông ta chưa từng cảm nhận được, ngay cả từ các Thần Hoàng. Đó là uy áp của một tồn tại siêu việt, vượt trên cả Thần Giới.
“Ngươi… ngươi chính là Thiên Đạo hóa thân!” Thần Vương Bạo Phong run rẩy nói, ánh mắt từ kinh sợ chuyển thành sùng bái. Ông ta cuối cùng cũng hiểu, Lâm Phàm không phải là một Tân Thần đơn thuần, mà là một sứ giả của định mệnh, hay thậm chí là chính định mệnh.
Lâm Phàm gật đầu nhẹ. “Ta là Lâm Phàm, và cũng là một phần của Thiên Đạo. Ngươi, Thần Vương Bạo Phong, hãy chuẩn bị. Mối đe dọa thực sự đang đến. Thần Giới này, và tất cả các thế giới, sẽ cần đến sức mạnh của ngươi.”
Sau đó, Lâm Phàm quay người, bước đi. Bão tố trên Cửu Thiên Lôi Phong Sơn tự động ngừng lại, những tia sét im bặt. Con đường phía trước hắn trải rộng, và mỗi bước đi của hắn đều vững chắc hơn, mang theo sức mạnh của Thiên Đạo đang dần hoàn chỉnh. Hắn đã thu hồi được một mảnh vỡ quan trọng, và giờ đây, hắn biết rằng còn nhiều mảnh vỡ khác đang chờ đợi, và một cuộc chiến vĩ đại hơn đang ở phía trước.