Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 462
Chương 462
Lâm Phàm đứng trên đỉnh cao nhất của Thiên Tinh Giới, một tiểu thế giới phụ thuộc vào Thần Giới, nơi được cai trị bởi Thần Vương Hắc Diệu. Ánh sáng từ hàng vạn vì sao xa xôi chiếu rọi, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ, huyền ảo. Hắn đã theo dõi Thần Vương Hắc Diệu suốt một thời gian, thông qua vô số manh mối và những mảnh ký ức chợt lóe lên, hắn biết rằng một mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng đang nằm trong tay vị Thần Vương kiêu ngạo này.
Thần Vương Hắc Diệu, một tồn tại uy phong lẫm liệt, ngồi trên ngai vàng làm từ tinh thể hắc diệu, bao quanh bởi vô số Thần Tướng và Tiên Nữ. Khi Lâm Phàm xuất hiện, không báo trước, không khí trong Thiên Tinh Điện lập tức ngưng trệ. Vị Thần Vương mở mắt, đôi mắt đen như vực sâu vũ trụ quét qua Lâm Phàm, ánh lên vẻ khinh thường và ngạc nhiên.
“Kẻ phàm nhân nào dám xông vào Thiên Tinh Điện của bản vương?” Giọng nói của Thần Vương Hắc Diệu vang vọng, mang theo sức nặng của pháp tắc, khiến không gian xung quanh Lâm Phàm như muốn sụp đổ.
Lâm Phàm không hề nao núng. Hắn bước điềm nhiên, mỗi bước chân đều làm tan rã áp lực vô hình. “Ta không phải phàm nhân. Ta đến vì một thứ thuộc về ta, và ta tin rằng ngài đang giữ nó.”
Thần Vương Hắc Diệu bật cười lớn, tiếng cười như sấm nổ, làm rung chuyển cả đại điện. “Thứ thuộc về ngươi? Trong Thiên Tinh Giới này, tất cả đều thuộc về bản vương. Ngươi là kẻ si cuồng hay là một tên ngốc muốn tìm chết?” Hắn vung tay, một luồng hắc ám thần lực cuồn cuộn lao về phía Lâm Phàm, mang theo ý chí hủy diệt.
Lâm Phàm không né tránh. Hắn đứng im, thần lực màu vàng kim nhạt từ cơ thể hắn tỏa ra, tạo thành một lá chắn vô hình. Luồng hắc ám thần lực va vào lá chắn, tan biến như chưa từng tồn tại. Một làn sóng chấn động lan ra, khiến các Thần Tướng và Tiên Nữ xung quanh đều phải lùi lại, kinh hãi nhìn Lâm Phàm.
Thần Vương Hắc Diệu nheo mắt. “Có chút bản lĩnh. Nhưng chừng đó chưa đủ để đối đầu với Thần Vương.” Hắn đứng dậy, khí thế bàng bạc, toàn bộ Thiên Tinh Điện rung chuyển. “Ngươi muốn gì?”
“Hắc Diệu Thần Ấn,” Lâm Phàm trực tiếp nói ra cái tên. “Nó không phải là bảo vật của ngài, mà là một mảnh vỡ của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Nó thuộc về ta.”
Cả điện đường chìm vào im lặng chết chóc. Hắc Diệu Thần Ấn là biểu tượng quyền lực tối cao của Thần Vương Hắc Diệu, là thứ hắn đã dùng hàng triệu năm để luyện hóa và dung hợp với thần hồn. Nó là nguồn gốc sức mạnh và uy quyền của hắn. Bị một kẻ lạ mặt đòi hỏi trắng trợn như vậy, Thần Vương Hắc Diệu cảm thấy bị sỉ nhục cùng cực.
“Càn rỡ! Ngươi đã chọc giận một Thần Vương!” Thần Vương Hắc Diệu gầm lên. Hắc Diệu Thần Ấn từ từ bay ra từ đỉnh đầu hắn, phát ra ánh sáng đen huyền ảo, bao phủ lấy toàn bộ Thiên Tinh Giới. Pháp tắc Hắc Diệu Thần Giới được kích hoạt, biến mọi thứ thành một lĩnh vực của Thần Vương.
Lâm Phàm cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên mình, như thể toàn bộ vũ trụ đang cố gắng nghiền nát hắn. Tuy nhiên, sâu bên trong hắn, mảnh linh hồn Thiên Đạo đang sôi sục, phản ứng với sự hiện diện của mảnh vỡ kia. Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn bắt đầu hoạt động với tốc độ chóng mặt, quét qua Hắc Diệu Thần Ấn, phân tích cấu trúc pháp tắc và nguồn gốc sức mạnh của nó.
“Ngươi nghĩ ngươi có thể chống lại pháp tắc của ta sao?” Thần Vương Hắc Diệu cười khẩy, ngón tay điểm nhẹ vào Hắc Diệu Thần Ấn. Một cột sáng đen từ thần ấn bắn ra, xuyên thủng không gian, nhắm thẳng vào Lâm Phàm.
Lâm Phàm vẫn đứng yên. Khi cột sáng sắp chạm tới, hắn vươn tay, không phải chống đỡ, mà là “vuốt nhẹ” vào không gian. Khoảnh khắc đó, cột sáng đen bỗng nhiên mất đi tính định hướng, cong vẹo một cách kỳ lạ rồi biến mất vào khoảng không. Lâm Phàm không hủy diệt nó, mà hắn đã “thay đổi” pháp tắc vận hành của nó trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Thần Vương Hắc Diệu nhíu mày. “Thú vị. Ngươi có thể thao túng pháp tắc? Nhưng đó chỉ là ảo ảnh nhỏ.” Hắn quyết định không chơi đùa nữa. Hắc Diệu Thần Ấn phóng đại lên gấp ngàn lần, biến thành một khối đá khổng lồ treo lơ lửng trên đầu Lâm Phàm, tỏa ra lực hút kinh hoàng, muốn nghiền nát hắn thành tro bụi.
“Thần ấn này đã hấp thu tinh hoa của Hắc Diệu Tinh Hà hàng triệu năm, và được ta dùng thần hồn luyện hóa. Ngươi không thể chống lại nó!” Thần Vương Hắc Diệu tự tin nói.
Lâm Phàm nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, hệ thống đang hiển thị vô số dữ liệu. Hắc Diệu Thần Ấn quả thực mạnh mẽ, nhưng nó không phải là một pháp tắc hoàn chỉnh. Nó là một mảnh vỡ Thiên Đạo, bị ô nhiễm bởi năng lượng Hắc Diệu và ý chí của Thần Vương. Điều quan trọng nhất, nó đang bị “lệch” khỏi bản chất nguyên thủy của mình.
“Ngươi đã dùng nó sai cách,” Lâm Phàm nhẹ nhàng nói, mở mắt ra. Đôi mắt hắn không còn là đôi mắt của một thiếu niên, mà là vực sâu của vũ trụ, ẩn chứa sự minh triết vô tận. “Nó không phải để hủy diệt, mà là để cân bằng.”
Hắn vươn hai tay, lòng bàn tay ngửa lên. Một luồng ánh sáng vàng kim thuần khiết từ cơ thể hắn bùng nổ, không phải là thần lực, mà là một loại năng lượng cao hơn, một loại “nguyên lực” của vạn vật. Năng lượng này tương tác với Hắc Diệu Thần Ấn, không phải để chống lại, mà là để “thanh tẩy”.
Thần Vương Hắc Diệu kinh hãi nhận ra, Hắc Diệu Thần Ấn của hắn đang run rẩy. Năng lượng Hắc Diệu mà hắn đã tích lũy và điều khiển đang bị Lâm Phàm “phân tích” và “chuyển hóa”. Từng chút một, Thần Ấn mất đi vẻ hắc ám, lộ ra bản chất tinh khiết hơn bên trong.
“Không thể nào! Ngươi đang làm gì?” Thần Vương Hắc Diệu gầm lên, cố gắng triệu hồi Thần Ấn trở về, nhưng nó không tuân lệnh. Nó đang bị một lực lượng mạnh hơn kéo đi.
“Ta đang trả lại nó về với bản chất thực sự của nó,” Lâm Phàm đáp. Hắn tiến lên một bước, vươn tay chạm vào bề mặt khổng lồ của Hắc Diệu Thần Ấn. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng chói lòa bùng phát, bao trùm toàn bộ Thiên Tinh Điện. Các Thần Tướng và Tiên Nữ không thể chịu nổi, phải nhắm mắt lại hoặc ngã xuống.
Thần Vương Hắc Diệu cảm thấy thần hồn mình bị xé rách. Hắn đã dung hợp quá sâu với mảnh vỡ Thiên Đạo này. Khi Lâm Phàm thanh tẩy nó, Thần Vương cũng phải chịu đựng nỗi đau tột cùng, như thể một phần cơ thể bị bóc tách. Hắn phun ra một ngụm máu vàng óng, ngã quỵ trên ngai vàng.
Dần dần, ánh sáng chói lòa dịu đi. Hắc Diệu Thần Ấn đã biến mất, thay vào đó là một khối ngọc bích trong suốt, lấp lánh như hàng tỷ vì sao thu nhỏ. Nó không còn tỏa ra năng lượng hắc ám, mà là một sự hài hòa, thuần khiết đến lạ thường. Lâm Phàm nhẹ nhàng nắm lấy khối ngọc, cảm nhận một dòng năng lượng ấm áp, quen thuộc chảy vào cơ thể. Những mảnh ký ức về sự hình thành vũ trụ, về các pháp tắc tối cao, về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy ùa về, rõ ràng hơn bao giờ hết.
Sức mạnh của hắn tăng vọt, không chỉ là thần lực, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về thế giới, về vạn vật. Hắn cảm thấy mình đã tiến gần hơn một bước đến việc trở thành Thiên Đạo chân chính.
Thần Vương Hắc Diệu nằm gục, hắn không chết, nhưng đã mất đi hầu hết thần lực và uy quyền. Hắn nhìn Lâm Phàm với ánh mắt kinh hoàng, không còn vẻ kiêu ngạo ban đầu. Hắn biết mình vừa đối mặt với một tồn tại vượt xa mọi khái niệm về Thần Vương.
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Hắn thều thào hỏi.
Lâm Phàm quay lại nhìn hắn, đôi mắt giờ đây chứa đựng sự bao dung của Thiên Đạo. “Ta là Thiên Đạo trùng sinh. Và đây, vốn dĩ là một phần của ta.” Hắn không giết Thần Vương Hắc Diệu. Hắn chỉ để lại một lời cảnh báo: “Ngươi có thể tiếp tục cai trị Thiên Tinh Giới, nhưng hãy nhớ, đừng bao giờ cố gắng biến một phần của Thiên Đạo thành công cụ cá nhân.”
Nói xong, Lâm Phàm hóa thành một vệt sáng, biến mất khỏi Thiên Tinh Điện, để lại một Thần Vương Hắc Diệu suy yếu, một điện đường đổ nát, và những Thần Tướng, Tiên Nữ kinh hãi đến tột độ. Hắn đã thu hồi được một mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng, và giờ đây, mục tiêu tiếp theo đã hiện rõ trong tâm trí hắn. Hành trình vẫn còn dài, nhưng mỗi bước đi đều đưa hắn đến gần hơn với sứ mệnh định mệnh của mình.