Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 463
Trong vô vàn tinh hà lấp lánh của Thần Giới, một ánh sáng vàng nhạt xé toạc tầng không, để lại phía sau một vệt hư ảnh mờ ảo. Lâm Phàm, với thần thái trầm tĩnh nhưng ánh mắt sắc bén như kiếm, đã đặt chân đến Thiên Khôi Thần Cung – một trong những tòa thành cổ xưa và kiên cố nhất Thần Giới, nơi ngự trị của Thần Hoàng Thiên Khôi. Hắn không đến đây để tranh giành lãnh thổ hay quyền lực, mà là để tìm kiếm. Một mảnh vỡ Thiên Đạo, linh hồn của vũ trụ, đang ẩn mình bên trong một Thần Khí tối thượng, bị Thần Hoàng Thiên Khôi xem như báu vật trấn cung.
Thiên Khôi Thần Cung không giống bất kỳ nơi nào Lâm Phàm từng thấy. Các bức tường được xây bằng Thần Thạch Vĩnh Hằng, lấp lánh ánh kim loại dưới bầu trời Thần Giới. Những pho tượng chiến thần khổng lồ đứng sừng sững, ánh mắt lạnh lẽo quét qua mọi kẻ dám tiếp cận. Nhưng đối với Lâm Phàm, cảm giác về mảnh vỡ Thiên Đạo càng ngày càng rõ rệt, nó như một ngọn hải đăng trong màn đêm, thôi thúc hắn tiến tới. Hắn đã dùng chút quyền năng Thiên Đạo còn sót lại để che giấu khí tức, tránh bị phát hiện quá sớm, nhưng một khi đã đến gần mục tiêu, việc ẩn mình là vô nghĩa.
Một luồng áp lực vô hình bỗng nhiên ập đến, nặng nề như hàng vạn ngọn núi đè xuống. Thần Hoàng Thiên Khôi đã xuất hiện. Hắn là một vị Thần Hoàng cổ xưa, thân hình cao lớn, vạm vỡ, khoác trên mình bộ Thiên Khôi Chiến Giáp màu vàng đồng rực rỡ, mỗi mảnh giáp đều khắc họa những phù văn Thần Đạo cổ xưa, tỏa ra khí thế bất khả xâm phạm. Đôi mắt hắn như hai hố đen sâu thẳm, chứa đựng sự uy nghiêm và ngạo mạn của một kẻ đã đứng trên đỉnh Thần Giới suốt hàng triệu năm.
“Kẻ hạ giới nào dám xông vào Thiên Khôi Thần Cung của ta?” Giọng nói của Thần Hoàng Thiên Khôi vang vọng như sấm rền, mang theo sức mạnh pháp tắc, khiến không gian xung quanh Lâm Phàm rung chuyển dữ dội. “Ngươi có biết tội chết của mình không?”
Lâm Phàm không hề nao núng. Hắn ngẩng đầu, đối diện với Thần Hoàng, ánh mắt bình thản như mặt hồ không gợn sóng. “Thiên Khôi Thần Hoàng, ta đến đây không phải để gây sự. Ta chỉ muốn mượn một vật.”
“Mượn?” Thần Hoàng Thiên Khôi cười lớn, tiếng cười chấn động cả Thần Cung. “Trong Thần Giới này, chưa từng có ai dám ‘mượn’ đồ của ta. Ngươi là ai? Dám có khẩu khí lớn như vậy!” Hắn nhìn Lâm Phàm từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy khinh miệt. Hắn không thể cảm nhận được khí tức của Lâm Phàm một cách rõ ràng, chỉ thấy một thiếu niên tu vi Thần Vương đỉnh phong, nhưng lại mang theo một loại uy áp khó hiểu, như thể có một thứ gì đó nằm ngoài tầm hiểu biết của hắn.
“Ta là Lâm Phàm. Vật ta muốn mượn là Thiên Đạo Huyền Châu,” Lâm Phàm nói thẳng, không hề che giấu ý định. Hắn biết, đối với một Thần Hoàng như Thiên Khôi, mọi lời nói dối đều vô nghĩa.
Nghe đến “Thiên Đạo Huyền Châu”, sắc mặt Thần Hoàng Thiên Khôi lập tức biến đổi. Đó là báu vật trấn cung của hắn, một viên châu ngọc màu xanh lam ẩn chứa sức mạnh pháp tắc tối thượng, mà hắn đã khổ công luyện hóa hàng vạn năm. Nó không chỉ là Thần Khí, mà còn là một phần mở rộng của linh hồn hắn. “Ngươi làm sao biết được về Thiên Đạo Huyền Châu? Ngươi muốn cướp nó? Ha ha, mơ tưởng!” Thiên Khôi Thần Hoàng giận dữ gầm lên, sát khí bùng phát, bao trùm lấy Lâm Phàm. “Ngươi là kẻ đầu tiên dám nói thẳng ra điều đó, và cũng sẽ là kẻ đầu tiên phải chết dưới Thiên Khôi Chiến Giáp của ta!”
Không nói nhiều lời, Thiên Khôi Thần Hoàng chủ động tấn công. Hắn giơ tay, một trường thương vàng rực xuất hiện trong tay, mũi thương xé nát không gian, lao thẳng tới Lâm Phàm. Đó không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà còn là sự kết hợp của pháp tắc không gian và pháp tắc trọng lực, đủ để nghiền nát một tinh cầu.
Lâm Phàm không né tránh. Hắn đứng yên tại chỗ, hai tay kết ấn, một vòng xoáy năng lượng hỗn độn xuất hiện trước mặt, va chạm trực diện với mũi thương. “Ầm!” Một tiếng nổ long trời lở đất, Thần Cung rung chuyển, vô số pho tượng chiến thần nứt toác. Lâm Phàm lùi lại ba bước, nhưng vẫn vững vàng, trong khi Thiên Khôi Thần Hoàng chỉ hơi nhíu mày.
“Chút bản lĩnh này, chưa đủ để ngươi ngông cuồng ở Thần Giới!” Thiên Khôi Thần Hoàng lao tới, tốc độ nhanh như chớp, hóa thành một bóng vàng lao vào Lâm Phàm. Hắn vung thương, tạo ra hàng ngàn vết nứt không gian, mỗi vết nứt đều có thể nuốt chửng một Thần Tôn. Lâm Phàm vận dụng “Thiên Đạo Chân Thân” đã thức tỉnh một phần, cơ thể hắn tỏa ra ánh sáng rực rỡ, mỗi đòn đánh đều mang theo hơi thở của pháp tắc nguyên thủy. Hắn không dùng kỹ năng hoa mỹ, mà chỉ dùng những chiêu thức đơn giản nhưng ẩn chứa sức mạnh đại đạo, đối chọi trực diện với Thiên Khôi Thần Hoàng.
Trong khi giao chiến, Lâm Phàm không ngừng vận dụng khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình. Hắn không chỉ phân tích chiêu thức, pháp tắc của Thiên Khôi, mà còn xuyên thấu qua Thiên Khôi Chiến Giáp, đi sâu vào bản chất của Thần Hoàng và đặc biệt là Thiên Đạo Huyền Châu. Hắn nhận thấy rằng Thiên Khôi Thần Hoàng đã luyện hóa Thiên Đạo Huyền Châu vào cơ thể mình, biến nó thành một phần của năng lượng thần lực và thậm chí là ý chí của hắn. Điều này khiến Thiên Khôi trở nên vô cùng mạnh mẽ và gần như bất diệt, nhưng cũng tạo ra một sự phụ thuộc.
“Thì ra là vậy,” Lâm Phàm thầm nhủ. “Hắn chỉ là một kẻ mượn sức mạnh, không phải người thật sự hiểu và dung hợp với Thiên Đạo. Mảnh vỡ Thiên Đạo bên trong Huyền Châu đang bị phong ấn và lợi dụng, nó không cam lòng.”
Lâm Phàm cảm nhận được một luồng ý chí yếu ớt từ bên trong Thiên Đạo Huyền Châu, một sự kháng cự âm thầm đối với sự khống chế của Thiên Khôi. Hắn biết mình đã tìm ra điểm yếu. Thiên Khôi Thần Hoàng mạnh mẽ là bởi Huyền Châu, nhưng chính Huyền Châu cũng là gông xiềng của hắn.
Thay vì tiếp tục tấn công trực diện vào Thiên Khôi, Lâm Phàm đột nhiên thay đổi chiến thuật. Hắn không còn giao chiến bằng sức mạnh thuần túy nữa, mà bắt đầu sử dụng những pháp tắc quỷ dị, không thể hiểu nổi. Hắn vung tay, không gian xung quanh Thần Hoàng Thiên Khôi bỗng chốc trở nên hỗn loạn, thời gian chảy ngược, pháp tắc đảo lộn. Những đòn tấn công của Thiên Khôi dù mạnh mẽ đến đâu cũng bị làm chậm lại, hoặc lệch hướng, hoặc mất đi sức mạnh.
“Đây là cái gì?” Thần Hoàng Thiên Khôi kinh hãi. Hắn chưa từng thấy loại pháp tắc nào như vậy. Nó không phải là pháp tắc của Thần Giới, cũng không phải pháp tắc của Tiên Giới, mà là một thứ gì đó cổ xưa và cao cấp hơn, như thể đến từ thuở khai thiên lập địa.
Lâm Phàm cười nhạt. “Ngươi chỉ biết sức mạnh, mà không hiểu bản chất của pháp tắc. Thiên Đạo Huyền Châu không thuộc về ngươi.”
Lâm Phàm bắt đầu triệu hồi sức mạnh từ các mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đã hấp thu trước đó. Chúng cộng hưởng với nhau, tạo thành một luồng Thiên Đạo chi lực thuần khiết, xuyên qua Thiên Khôi Chiến Giáp, thẳng tiến đến Thiên Đạo Huyền Châu bên trong cơ thể Thiên Khôi. Đó là một sự triệu hồi, một lời kêu gọi từ “đồng loại”, một dòng chảy của ý chí nguyên thủy.
“Ngươi đang làm gì?” Thần Hoàng Thiên Khôi cảm thấy một cơn đau nhói từ sâu bên trong linh hồn mình. Thiên Đạo Huyền Châu, vốn đã bị hắn luyện hóa hoàn toàn, nay lại bắt đầu phản ứng, tỏa ra ánh sáng xanh lam rực rỡ, cố gắng thoát ly khỏi sự khống chế của hắn. Năng lượng của hắn bắt đầu bị hút ngược, Thiên Khôi Chiến Giáp nứt vỡ từng mảnh nhỏ dưới áp lực của pháp tắc hỗn loạn và sự kháng cự từ bên trong.
“Ta đang giải phóng nó,” Lâm Phàm đáp, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực. Hắn vận dụng “Phân Tích & Tiến Hóa” để tìm ra những điểm yếu trong phong ấn mà Thiên Khôi đã đặt lên Huyền Châu, sau đó dùng chính Thiên Đạo chi lực để phá vỡ chúng từ bên trong. Đây không phải là chiến đấu bằng sức mạnh, mà là chiến đấu bằng sự hiểu biết về bản chất của Thiên Đạo.
Thần Hoàng Thiên Khôi gầm lên giận dữ, cố gắng trấn áp Thiên Đạo Huyền Châu, nhưng đã quá muộn. Mảnh vỡ Thiên Đạo bên trong Huyền Châu đã được Lâm Phàm kích hoạt, nó đang phản ứng lại lời kêu gọi của Thiên Đạo Nguyên Thủy đang dần thức tỉnh trong Lâm Phàm.
Một tiếng nổ lớn vang dội, không phải tiếng va chạm, mà là tiếng phá vỡ của một xiềng xích vô hình. Thiên Đạo Huyền Châu đột ngột bay ra khỏi cơ thể Thần Hoàng Thiên Khôi, nó lơ lửng giữa không trung, tỏa ra ánh sáng chói lòa, những phù văn cổ xưa trên bề mặt nó xoay tròn điên cuồng, như thể đang reo mừng vì được tự do.
Thần Hoàng Thiên Khôi bị mất đi nguồn sức mạnh cốt lõi, hắn lập tức suy yếu, Thiên Khôi Chiến Giáp tan rã, để lộ thân hình già nua và suy nhược. Hắn ngã quỵ xuống đất, nhìn Lâm Phàm với ánh mắt vừa kinh hãi, vừa tuyệt vọng, vừa có chút thấu hiểu. “Ngươi… ngươi là ai? Ngươi không phải là người của Thần Giới…”
Thiên Đạo Huyền Châu bay thẳng đến Lâm Phàm, nhẹ nhàng đáp vào lòng bàn tay hắn. Một cảm giác quen thuộc, ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Ánh sáng xanh lam của Huyền Châu hòa quyện với ánh sáng vàng của Lâm Phàm, sau đó từ từ chìm vào trong cơ thể hắn, trở thành một phần của linh hồn Thiên Đạo.
Một dòng ký ức khổng lồ, một phần của Thiên Đạo Nguyên Thủy, ập thẳng vào tâm trí Lâm Phàm. Hắn thấy những cảnh tượng xa xưa, về sự sáng tạo của Thần Giới, về những vị thần đầu tiên, về sự suy tàn của Thiên Đạo Nguyên Thủy và sự xuất hiện của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Ký ức này rõ ràng và chi tiết hơn bất kỳ mảnh vỡ nào trước đó, nó mang theo cảm xúc của sự hy sinh, của trách nhiệm và của một khát vọng tái sinh mãnh liệt. Hắn cũng hiểu rõ hơn về cách các pháp tắc của Thần Giới vận hành, về mối liên hệ sâu sắc giữa các thế giới và sự cần thiết của một Thiên Đạo hoàn chỉnh.
Sức mạnh của Lâm Phàm tăng vọt một cách khủng khiếp, vượt xa cảnh giới Thần Vương và chạm đến ngưỡng của Thần Hoàng, thậm chí còn hơn thế. Hắn cảm thấy mình có thể điều khiển mọi pháp tắc trong Thần Giới một cách dễ dàng, như thể chúng là một phần mở rộng của chính hắn. Nhưng hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Vẫn còn rất nhiều mảnh vỡ Thiên Đạo đang chờ hắn thu thập, và mối đe dọa từ Hư Vô Thôn Phệ Giả vẫn còn đó, lơ lửng bên ngoài vũ trụ.
Lâm Phàm nhìn xuống Thần Hoàng Thiên Khôi đang nằm dưới đất, thở dốc. “Ngươi đã bảo vệ nó rất lâu. Giờ thì sứ mệnh của ngươi đã kết thúc.” Hắn không giết Thiên Khôi. Một vị Thần Hoàng cổ xưa đã mất đi sức mạnh vẫn còn giá trị, có thể hiểu được lịch sử và cấu trúc của Thần Giới. Hơn nữa, việc thu hồi Thiên Đạo Huyền Châu đã đủ để khẳng định vị thế của hắn.
Thiên Khôi Thần Hoàng ngẩng đầu, ánh mắt đã không còn sự kiêu ngạo, chỉ còn lại sự phức tạp. “Ngươi… ngươi rốt cuộc là cái gì? Ngươi không phải sinh linh bình thường…”
Lâm Phàm không trả lời. Hắn chỉ quay người, bước đi. Bóng dáng hắn dần tan biến vào không gian, để lại phía sau một Thần Cung hoang tàn và một Thần Hoàng đã mất đi tất cả. Cuộc hành trình của hắn vẫn còn rất dài, và Thần Giới, với vô vàn bí mật và cường giả, chỉ là một trạm dừng chân trên con đường tái tạo Thiên Đạo, đối mặt với mối đe dọa vũ trụ.
Hắn cảm nhận được những mảnh vỡ khác, xa xôi hơn, mạnh mẽ hơn, đang chờ đợi hắn. Chúng nằm rải rác khắp Thần Giới, có thể trong tay các Thần Hoàng hùng mạnh khác, hoặc ẩn mình trong những vùng đất cấm cổ xưa. Lâm Phàm biết, đây chỉ là khởi đầu của những trận chiến cam go hơn, những đối đầu với những thực thể mạnh mẽ hơn, nhưng hắn đã sẵn sàng. Ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy đang chảy trong huyết quản hắn, dẫn lối cho hắn đến sứ mệnh vĩ đại nhất của vũ trụ.