Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 464

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:08:19 | Lượt xem: 2

Ánh sáng bạc mờ ảo từ Mệnh Bàn Thiên Cơ chiếu rọi khuôn mặt điềm tĩnh của Lâm Phàm, chỉ dẫn hắn xuyên qua những tầng mây vần vũ bao phủ đỉnh Cửu Trọng Thần Sơn. Nơi đây, được mệnh danh là cột trụ chống trời của Thần Giới phương Đông, là lãnh địa bất khả xâm phạm của Thiên Cực Thần Điện. Từng luồng thần lực cổ xưa cuộn trào, hình thành vô số kết giới và ảo cảnh tự nhiên, đủ để khiến bất kỳ Thần Vương nào cũng phải lạc lối hoặc tan biến. Nhưng đối với Lâm Phàm, mỗi tầng pháp tắc đều như một cuốn sách mở.

“Lục Hợp Thần Châu… mảnh vỡ thứ ba mươi bảy,” hắn lẩm bẩm, cảm nhận được sự cộng hưởng yếu ớt nhưng không thể nhầm lẫn từ sâu thẳm ngọn núi. Hệ thống trong tâm thức không ngừng phân tích, vạch ra những con đường an toàn nhất, những kẽ hở của các cấm chế cổ xưa. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn, giờ đây đã được nâng lên một tầm cao mới sau khi hấp thu hàng loạt mảnh vỡ Thiên Đạo, cho phép hắn không chỉ thấu hiểu bản chất của thần lực, mà còn tạm thời “tiến hóa” bản thân để dung nhập với môi trường, vượt qua mọi chướng ngại vật một cách thần kỳ.

Hắn lướt qua những khe nứt không gian ẩn giấu, xuyên qua những dòng chảy năng lượng hỗn loạn, cuối cùng đặt chân vào một hang động rộng lớn, nơi không khí đặc quánh mùi đất đá cổ xưa và một loại linh khí đặc biệt. Hang động này sâu hun hút, uốn lượn như một con rồng đang ngủ say. Dọc hai bên vách đá, những phù văn thần bí tựa như được khắc bởi các vị Thần Sáng Thế, phát ra ánh sáng xanh lam yếu ớt, vừa chiếu rọi vừa phong tỏa.

Khi Lâm Phàm tiến sâu hơn, một luồng áp lực vô hình bỗng ập đến, nặng nề như cả một ngọn núi đè lên. Hắn ngước nhìn. Phía cuối con đường, một cánh cổng đá khổng lồ sừng sững, cao tới hàng trăm trượng, được bảo vệ bởi một pho tượng khổng lồ làm từ xương trắng. Pho tượng này không phải là vật trang trí, mà là một sinh vật sống. Nó từ từ mở đôi mắt rỗng tuếch, phát ra hai tia sáng đỏ rực như máu.

“Kẻ xâm nhập… Dừng lại!” Một giọng nói trầm đục, khô khốc vang vọng khắp hang động, mang theo sự lạnh lẽo thấu xương. Từng mảnh xương trên pho tượng bắt đầu rung động, phát ra tiếng kẽo kẹt rợn người. Đó chính là Thần Tướng Khô Lâu, một trong những cường giả trấn thủ trọng yếu của Thiên Cực Thần Điện, một Thần Vương đỉnh phong đã tu luyện hàng vạn năm, thân thể đã hoàn toàn hòa nhập với cốt linh lực, trở thành một sinh linh bán bất tử.

Lâm Phàm bước đến, dừng lại cách Thần Tướng Khô Lâu khoảng trăm trượng. “Ta không có ý gây sự, Thần Tướng. Ta đến đây vì một vật không thuộc về Thiên Cực Thần Điện.”

“Ngạo mạn!” Thần Tướng Khô Lâu cười khẩy, tiếng cười nghe như tiếng đá nghiền nát. “Tất cả những gì nằm trong Cửu Trọng Thần Sơn đều thuộc về Thiên Cực Thần Điện, thuộc về Thần Hoàng Thiên Cực vĩ đại. Ngươi là kẻ nào? Một Tân Tiên mới phi thăng lên Thần Giới mà dám nói lời ngông cuồng như vậy?”

Thần Tướng Khô Lâu không thể cảm nhận được sâu sắc khí tức Thiên Đạo ẩn sâu trong Lâm Phàm, chỉ coi hắn là một Thần Vương trẻ tuổi, mạnh mẽ hơn bình thường, nhưng vẫn là một kẻ tầm thường trong mắt lão. Lão đã chứng kiến vô số thiên tài từ các hạ giới phi thăng, nhưng tất cả đều phải cúi đầu trước uy thế của Thần Giới và các Thần Hoàng.

Lâm Phàm thở dài. “Ta không muốn lãng phí thời gian. Vật ta tìm là Lục Hợp Thần Châu. Nó là một mảnh vỡ của Thiên Đạo Nguyên Thủy, không phải bảo vật của riêng ai.”

Đôi mắt đỏ rực của Thần Tướng Khô Lâu nheo lại. “Mảnh vỡ Thiên Đạo? Ngươi nói cái gì? Lục Hợp Thần Châu là Thần Khí trấn phái của Thiên Cực Thần Điện, là thứ mà Thần Hoàng Thiên Cực đã khổ công tìm kiếm và phong ấn hàng vạn năm. Nó ẩn chứa sức mạnh của Lục Hợp Đại Đạo, không phải thứ mà ngươi có thể chạm vào!”

“Nếu nó chỉ là Thần Khí trấn phái, Thần Hoàng Thiên Cực đã không phải phong ấn nó sâu như vậy, và cũng không cần đến ngươi ở đây trấn thủ.” Lâm Phàm lắc đầu. “Đó là một mảnh vỡ của ta.”

“Hỗn xược!” Thần Tướng Khô Lâu gầm lên, xương cốt toàn thân phát ra ánh sáng âm u. “Kẻ nào dám buông lời sỉ nhục Thần Hoàng, phá hoại thanh danh Thần Điện, tất phải chịu hình phạt vĩnh hằng!”

Trong chớp mắt, hàng trăm cây cốt mâu sắc bén như tia chớp bắn ra từ thân thể Thần Tướng, xé tan không khí, bao phủ Lâm Phàm trong một ma trận chết chóc. Mỗi cây mâu đều chứa đựng sức mạnh kinh hoàng của Thần Vương đỉnh phong, có thể xuyên thủng cả tinh cầu.

Lâm Phàm không hề né tránh. Hắn đứng yên, ánh mắt tập trung. Hệ thống trong tâm thức hoạt động với tốc độ kinh hoàng, phân tích quỹ đạo, năng lượng và bản chất của từng cây cốt mâu. “Phân Tích: Cốt Mâu Tử Vong. Bản chất: Cốt linh lực kết hợp với pháp tắc hủy diệt cấp thấp. Điểm yếu: Năng lượng sinh mệnh cấp cao, pháp tắc tịnh hóa, dao động tần số linh lực…”

Một vầng sáng vàng nhạt bỗng bùng lên quanh Lâm Phàm. Hắn không xuất chiêu, chỉ đơn thuần là khuấy động Linh Hải Thần Lực trong cơ thể. Sức mạnh Thiên Đạo nội tại, được cường hóa bởi các mảnh vỡ đã hấp thu, tạo thành một trường lực vô hình. Khi những cây cốt mâu chạm vào trường lực, chúng không vỡ tan, mà là… chậm lại, rồi bị tịnh hóa. Năng lượng hủy diệt trong chúng bị trung hòa, chuyển hóa thành những hạt bụi linh lực vô hại, rơi lả tả xuống đất.

Thần Tướng Khô Lâu sững sờ. Đòn tấn công toàn lực của lão, thứ đã từng nghiền nát vô số Thần Vương, lại bị đối phương hóa giải một cách nhẹ nhàng như vậy? “Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?”

“Ta là người sẽ lấy lại những gì thuộc về mình.” Lâm Phàm đáp, bước thêm một bước. “Ngươi không phải đối thủ của ta.”

“Dù ngươi có là Thần Hoàng cũng đừng hòng!” Thần Tướng Khô Lâu gầm lên, không tin vào mắt mình. Lão giơ cao hai tay, vạn trượng cốt linh lực bùng nổ, biến thành một vầng xoáy đen kịt trên đỉnh đầu. “Thần Cốt Vĩnh Hằng Chi Vực!”

Một không gian tối tăm hình thành, nuốt chửng cả đại sảnh. Trong không gian này, vô số linh hồn oan khuất gào thét, hàng tỷ bộ xương khổng lồ trồi lên từ hư không, lao về phía Lâm Phàm. Đây là tuyệt kỹ của Thần Tướng Khô Lâu, một loại vực giới có thể phong tỏa và nghiền nát ý chí đối thủ, đồng thời triệu hồi một đội quân bất tử.

Lâm Phàm nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, sự thù hận và nỗi đau từ những linh hồn bị giam cầm trong Thần Cốt Vĩnh Hằng Chi Vực. Đây không chỉ là một kỹ năng chiến đấu, mà còn là sự lạm dụng pháp tắc sinh tử. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” của hắn ngay lập tức mở rộng, không chỉ phân tích kỹ năng, mà còn phân tích cả “ý chí” tạo nên nó.

“Tiến Hóa: Thần Cốt Vĩnh Hằng Chi Vực. Bản chất: Lạm dụng pháp tắc sinh tử, giam cầm linh hồn. Điểm yếu: Pháp tắc luân hồi, ý chí sáng tạo, nguồn gốc sinh mệnh thuần khiết.”

Khi Lâm Phàm mở mắt, ánh sáng trong đôi mắt hắn đã thay đổi. Không còn là sự sắc bén của một chiến binh, mà là sự thâm thúy của một vị thần. Hắn giơ tay, không phải để tấn công, mà là để… ban phước.

“Vạn Pháp Quy Nguyên. Luân Hồi Tái Sinh.”

Một làn sóng ánh sáng trắng tinh khiết, ấm áp, lan tỏa từ Lâm Phàm. Nó không có vẻ gì là hung hãn, nhưng lại mang theo một sức mạnh cảm hóa không thể cưỡng lại. Khi làn sóng ánh sáng chạm vào những bộ xương khổng lồ, chúng không vỡ nát, mà từ từ tan chảy, biến thành những hạt bụi linh lực lấp lánh, giải phóng những linh hồn bị giam cầm. Những linh hồn ấy không còn gào thét, thay vào đó là những tiếng than khóc nhẹ nhàng, rồi dần dần, chúng biến thành những điểm sáng bay lên cao, như tìm thấy sự giải thoát. Thần Cốt Vĩnh Hằng Chi Vực bắt đầu rung chuyển, rồi tan rã.

Thần Tướng Khô Lâu lùi lại ba bước, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ kinh hoàng. Lão cảm thấy linh hồn mình đang bị rung chuyển, cảm thấy pháp tắc mà lão đã tu luyện cả đời đang bị đối phương “sửa chữa” và “tịnh hóa”. Lâm Phàm không phải là một Thần Vương, cũng không phải một Thần Hoàng. Hắn là một cái gì đó… cao hơn, một cái gì đó chạm đến bản chất của vũ trụ.

“Ngươi… ngươi là ai? Ngươi không phải người của Thần Giới!” Lão run rẩy, lần đầu tiên trong vô số năm, Thần Tướng Khô Lâu cảm nhận được nỗi sợ hãi.

Lâm Phàm bước đến, ánh sáng Thiên Đạo quanh hắn càng lúc càng rực rỡ, nhưng lại không hề chói mắt, mà dịu dàng như vầng thái dương buổi sớm. “Ta là Thiên Đạo.”

Ba chữ đơn giản, nhưng lại mang theo sức nặng của vạn vật. Thần Tướng Khô Lâu ngã quỵ. Lão cảm nhận được một luồng ý chí chí cao vô thượng, một quyền năng định đoạt sinh tử, tái tạo luân hồi. Trong khoảnh khắc đó, lão hiểu rằng mình đang đối mặt với một thực thể vượt xa mọi khái niệm về Thần Giới.

Lâm Phàm không giết lão. Hắn chỉ vỗ nhẹ lên vai Thần Tướng Khô Lâu, một luồng năng lượng tịnh hóa ấm áp chảy vào cơ thể lão, thanh tẩy những tạp chất và oán khí đã tích tụ hàng vạn năm. Thần Tướng Khô Lâu cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhõm, và trong tâm trí lão, một tia sáng trí tuệ bỗng lóe lên, giúp lão nhìn nhận lại ý nghĩa của sự tồn tại.

“Ngươi… có thể là… Thiên Đạo tái sinh?” Thần Tướng Khô Lâu thì thào, ánh mắt kinh ngạc xen lẫn sự kính sợ. Lão đã từng nghe những truyền thuyết cổ xưa về Thiên Đạo Nguyên Thủy, nhưng chưa bao giờ tin rằng nó có thể tái sinh.

Lâm Phàm không trả lời. Hắn đi thẳng đến cánh cửa đá khổng lồ. Lần này, hắn không cần hệ thống phân tích, cũng không cần dùng vũ lực. Chỉ một cái chạm nhẹ, những phù văn phong ấn trên cánh cửa tự động mở ra, như chào đón chủ nhân trở về.

Phía sau cánh cửa, một không gian nhỏ hẹp hiện ra, chính giữa là một bệ đá cổ xưa. Trên bệ đá, một viên châu ngọc lấp lánh với sáu màu sắc rực rỡ, phát ra ánh sáng cổ xưa, linh thiêng. Đó chính là Lục Hợp Thần Châu. Nó không phải Thần Khí, mà là một mảnh vỡ Thiên Đạo thuần túy, ẩn chứa pháp tắc luân hồi và cân bằng của vũ trụ.

Lâm Phàm đưa tay chạm vào Lục Hợp Thần Châu. Trong khoảnh khắc tiếp xúc, một dòng năng lượng hùng vĩ, tinh khiết ập vào cơ thể hắn. Cùng lúc đó, vô số mảnh ký ức cổ xưa bùng nổ trong tâm trí, rõ ràng hơn bất kỳ mảnh vỡ nào trước đây. Hắn nhìn thấy những hình ảnh về Vũ Trụ Nguyên Thủy, về sự hy sinh của Thiên Đạo đầu tiên, về hình bóng mơ hồ của Hư Vô Thôn Phệ Giả đang rình rập trong bóng tối.

Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo đã thu thập được, chúng cùng nhau hợp nhất, tạo thành một dòng chảy sức mạnh cuồn cuộn trong Linh Hải của hắn. Sức mạnh của Lâm Phàm tăng vọt, không còn dừng lại ở Thần Vương đỉnh phong, mà đã chạm đến ngưỡng của Thần Hoàng, thậm chí còn vượt xa những Thần Hoàng bình thường. Quan trọng hơn, sự hiểu biết của hắn về pháp tắc vũ trụ trở nên sâu sắc và hoàn thiện hơn rất nhiều.

Khi Lâm Phàm hấp thu hoàn toàn Lục Hợp Thần Châu, cả Cửu Trọng Thần Sơn rung chuyển. Một luồng uy áp vô hình bùng nổ, lan tỏa khắp Thần Giới phương Đông, khiến vô số cường giả phải kinh hãi. Tại Thiên Cực Thần Điện, Thần Hoàng Thiên Cực đang bế quan bỗng mở bừng mắt. Một tia sáng lạnh lẽo xẹt qua đáy mắt lão. Lão đã cảm nhận được, một vật trấn phái quan trọng của mình đã biến mất, và một luồng khí tức xa lạ, mạnh mẽ đang rời đi khỏi Cửu Trọng Thần Sơn.

Lâm Phàm quay lại, nhìn Thần Tướng Khô Lâu vẫn đang quỳ gối. Ánh mắt hắn có chút thâm sâu. Hắn đã cảm nhận được ánh mắt của Thần Hoàng Thiên Cực. Cuộc đối đầu trực diện sẽ không còn xa nữa.

“Ngươi đã chọn sai phe, Thần Tướng.” Lâm Phàm khẽ nói, rồi thân ảnh hắn tan biến vào hư không, rời khỏi Cửu Trọng Thần Sơn, để lại Thần Tướng Khô Lâu một mình trong sự kinh hoàng và suy tư tột độ. Con đường phía trước của Lâm Phàm sẽ là cuộc đối đầu với các Thần Hoàng, những kẻ đang nắm giữ những mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng hơn, và bí mật về Thiên Đạo Nguyên Thủy sẽ dần được hé lộ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8