Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 466
Chân trời Thần Giới rực rỡ sắc màu của hàng vạn tinh vân, nhưng lại mang theo một vẻ tĩnh lặng uy nghiêm, khác hẳn sự hỗn loạn của Tiên Giới hay phàm trần. Lâm Phàm đứng giữa hư không, đôi mắt thâm thúy xuyên qua vô số tầng không gian, cuối cùng dừng lại ở một hành tinh to lớn được bao bọc bởi ngọn lửa vĩnh cửu. Đó là Hỏa Diễm Thần Vực, lãnh địa của Thần Hoàng Cổ Diễm, một trong những vị Thần Hoàng cổ xưa nhất Thần Giới, người được đồn đại là đang phong ấn một mảnh Thiên Đạo trong Thần Khí tối thượng của mình.
Với cảnh giới Thần Vương đỉnh phong, Lâm Phàm đã có đủ tư cách để đối diện với Thần Hoàng. Hắn không muốn gây chiến, nhưng mảnh vỡ Thiên Đạo này quá quan trọng. Sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã khiến Hư Vô Thôn Phệ Giả có cơ hội trỗi dậy, và mỗi mảnh vỡ được thu hồi là một bước tiến gần hơn đến sự tái sinh hoàn chỉnh.
Một luồng ý niệm vô hình quét qua, mạnh mẽ như một cơn bão vũ trụ, nhưng lại mang theo sự cảnh cáo đầy kiêu hãnh. Lâm Phàm không né tránh, mà chỉ ngẩng đầu, đôi mắt phản chiếu ánh sáng vạn vật.
“Khách lạ, ngươi dám xâm nhập Hỏa Diễm Thần Vực của ta mà không được cho phép?” Một giọng nói trầm thấp, vang vọng như tiếng sấm nổ từ sâu thẳm vũ trụ, chấn động cả không gian.
Từ sâu trong hành tinh lửa, một bóng người khổng lồ dần hiện hình. Đó là Thần Hoàng Cổ Diễm. Thân thể hắn cao vút như núi, được bao phủ bởi những ngọn lửa thần thánh màu vàng kim rực rỡ, mỗi ngọn lửa đều chứa đựng sức mạnh hủy diệt một tinh hệ. Đôi mắt hắn như hai hố lửa sâu thẳm, nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm, ẩn chứa sự uy hiếp và nghi ngờ.
Lâm Phàm chắp tay, giữ thái độ khiêm tốn nhưng không hề khuất phục. “Vãn bối Lâm Phàm, mạo muội đến thăm Thần Hoàng Cổ Diễm. Xin lỗi vì đã quấy rầy.”
“Lâm Phàm?” Thần Hoàng Cổ Diễm khẽ nhíu mày lửa. “Ngươi là vị Thần Vương mới nổi gần đây, người đã khuấy động Thần Giới? Ngươi có gì muốn nói?”
“Vãn bối đến đây vì một thứ.” Lâm Phàm không vòng vo, thẳng thắn nói. “Mảnh vỡ Thiên Đạo trong Cổ Diễm Thần Đỉnh của ngài.”
Không gian xung quanh đột ngột ngưng trệ. Ánh lửa từ Thần Hoàng Cổ Diễm bùng lên dữ dội, nhiệt độ tăng vọt đến mức có thể nung chảy cả không gian. “Ngươi biết nó? Ngươi dám cả gan đến đòi bảo vật trấn tộc của ta?” Giọng hắn tràn đầy phẫn nộ, uy áp Thần Hoàng giáng xuống như một ngọn núi.
Lâm Phàm vẫn đứng vững, không hề nao núng. “Thần Hoàng, thứ đó không phải là bảo vật trấn tộc, mà là một phần linh hồn của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Nó không thuộc về riêng ai, mà thuộc về toàn bộ vũ trụ.”
“Nực cười!” Thần Hoàng Cổ Diễm cười lớn, tiếng cười như tiếng núi lửa phun trào. “Ngươi chỉ là một Thần Vương non trẻ, lại dám nói về Thiên Đạo Nguyên Thủy? Cái đỉnh này đã theo ta hàng triệu năm, hấp thu tinh hoa ngọn lửa của ta, chính là một phần của ta! Ngươi nghĩ chỉ vài lời nói suông là có thể lấy đi sao?”
“Vãn bối không có ý mạo phạm, nhưng thời thế đã khác.” Lâm Phàm kiên nhẫn giải thích. “Hư Vô Thôn Phệ Giả đang trỗi dậy, vũ trụ đang đối mặt với hiểm họa diệt vong. Chỉ khi Thiên Đạo tái sinh hoàn chỉnh, chúng ta mới có thể chống lại nó. Mảnh vỡ trong Cổ Diễm Thần Đỉnh là một mắt xích quan trọng.”
“Hư Vô Thôn Phệ Giả?” Thần Hoàng Cổ Diễm trầm ngâm, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư. Hắn đã sống đủ lâu để nghe về những truyền thuyết cổ xưa, nhưng chưa bao giờ thực sự tin. “Ngươi nói những lời lớn lao như vậy, nhưng bằng chứng đâu? Sức mạnh đâu để thuyết phục ta?”
Lâm Phàm biết không thể nói suông. “Nếu Thần Hoàng muốn xem sức mạnh, vãn bối sẽ không từ chối. Nhưng vãn bối mong muốn một trận chiến công bằng, không phải hủy diệt.”
“Hừ! Tự tin quá mức!” Thần Hoàng Cổ Diễm vung tay. Vô số luồng lửa thần thánh từ Hỏa Diễm Thần Vực bắn ra, biến thành những con rồng lửa khổng lồ, gầm thét lao về phía Lâm Phàm. Đây là một đòn thăm dò, nhưng cũng đủ để san bằng một tinh hệ nhỏ.
Lâm Phàm không hoảng sợ. Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong tâm trí hắn lập tức khởi động.
“Đinh! Phân tích Pháp Tắc Hỏa Diễm của Thần Hoàng Cổ Diễm… Nguồn gốc: Tinh Hỏa Nguyên Khí, kết hợp với Diễm Đạo của Vũ Trụ Bản Nguyên. Điểm yếu: Quá thuần túy, thiếu sự biến hóa và dung hợp với các pháp tắc khác. Có thể bị khắc chế bằng Thủy Đạo hoặc bị đồng hóa bằng Thiên Đạo Chi Lực.”
Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi Lâm Phàm. Hắn không dùng Thủy Đạo để khắc chế, mà dùng Thiên Đạo. Bàn tay hắn kết ấn, không có một chút pháp lực dao động, nhưng một luồng khí tức cổ xưa, bao la và hùng vĩ bỗng nhiên bùng nổ từ cơ thể hắn. Đó là Thiên Đạo Chi Lực, được Lâm Phàm mô phỏng và biến hóa thành một lớp màng bảo vệ vô hình.
Những con rồng lửa gầm thét lao tới, nhưng khi chạm vào lớp màng vô hình, chúng không bị bật ngược hay tiêu biến, mà lại bắt đầu… biến đổi. Từ những ngọn lửa hung hãn, chúng dần trở nên thuần khiết hơn, tinh khiết hơn, nhưng đồng thời cũng mất đi sự hung hăng ban đầu. Chúng không còn là vũ khí của Thần Hoàng Cổ Diễm, mà trở thành những sinh linh lửa vô hại, bay lượn xung quanh Lâm Phàm như thể đang chào đón chủ nhân của mình.
Thần Hoàng Cổ Diễm ngạc nhiên tột độ. “Cái gì? Ngươi đã làm gì?” Hắn cảm thấy mình đã mất đi sự kiểm soát đối với ngọn lửa của chính mình, như thể chúng đã bị một ý chí cao hơn tước đoạt.
“Vãn bối chỉ là đang ‘tiến hóa’ ngọn lửa của ngài, giúp chúng trở nên hoàn mỹ hơn.” Lâm Phàm mỉm cười. “Ngọn lửa của ngài quá thuần túy và mạnh mẽ, nhưng lại thiếu đi sự dung hòa. Pháp tắc Hỏa Diễm nếu chỉ có hủy diệt, cuối cùng sẽ tự thiêu rụi chính nó. Ngọn lửa thực sự phải có cả sự sống và sự tái sinh.”
Thần Hoàng Cổ Diễm cảm thấy bị sỉ nhục, nhưng đồng thời cũng chấn động sâu sắc. Hắn đã tu luyện Diễm Đạo hàng triệu năm, nhưng chưa bao giờ có thể đạt đến cảnh giới này. Hắn vung tay lần nữa, lần này không phải rồng lửa, mà là một biển lửa nguyên thủy, bao trùm toàn bộ không gian. Trong biển lửa đó, một ngọn tháp lửa khổng lồ hiện lên, đó là Cổ Diễm Thần Đỉnh, đang phát ra ánh sáng rực rỡ, hút lấy năng lượng lửa xung quanh, tăng cường uy lực cho đòn tấn công.
“Đinh! Phân tích Cổ Diễm Thần Đỉnh… Cổ Thần Khí, dung hợp với Pháp Tắc Hỏa Diễm Tối Thượng. Chứa đựng một mảnh Thiên Đạo Linh Khí, đã bị Diễm Đạo của Thần Hoàng Cổ Diễm phong ấn và đồng hóa một phần. Cần phải tách rời và tịnh hóa.”
Lâm Phàm hít sâu một hơi. Hắn biết đây là đòn mạnh nhất của Thần Hoàng Cổ Diễm. Hắn không thể tiếp tục “tiến hóa” mà không gây ra tổn hại. Hắn quyết định bộc lộ một phần bản chất Thiên Đạo của mình.
Một luồng khí tức không gian và thời gian bỗng nhiên bao trùm Lâm Phàm. Hắn không còn là một cá thể, mà như hóa thân thành một tiểu vũ trụ thu nhỏ, bên trong chứa đựng vô số pháp tắc, vạn vật sinh sôi nảy nở. Hai tay hắn vung lên, không phải là chiêu thức, mà là một sự dung hợp của tất cả các Pháp Tắc mà hắn đã “tiến hóa” và lĩnh ngộ: Ngũ Hành, Âm Dương, Sinh Tử, Luân Hồi… tất cả hòa quyện thành một luồng sức mạnh tối thượng, màu sắc hỗn độn nhưng lại cực kỳ hài hòa.
Luồng sức mạnh đó không đối đầu trực diện với biển lửa, mà lại nhẹ nhàng bao phủ lấy nó. Biển lửa của Thần Hoàng Cổ Diễm, vốn mang theo ý chí hủy diệt, khi gặp phải luồng sức mạnh này, lại như gặp phải một dòng suối mát lành. Sự nóng bỏng cực độ dần dần dịu đi, những ngọn lửa hung tợn bắt đầu quay cuồng, như thể đang trải qua một quá trình tôi luyện và thăng hoa. Cổ Diễm Thần Đỉnh, đang hấp thu năng lượng, bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, một ánh sáng màu xanh lam nhạt lóe lên từ bên trong, cố gắng thoát ra khỏi sự kiềm tỏa của ngọn lửa.
Thần Hoàng Cổ Diễm cảm thấy hoảng sợ tột độ. Hắn nhận ra, Lâm Phàm không chỉ đơn thuần là một Thần Vương, mà là một thực thể siêu việt, vượt qua giới hạn của Thần Giới. Hắn đang chứng kiến sự tái tạo của Đạo, sự dung hòa của vạn vật, mà hắn, một vị Thần Hoàng cổ xưa, cũng không thể hiểu nổi.
“Ngươi… Ngươi là ai?” Thần Hoàng Cổ Diễm lùi lại, ánh lửa trên người hắn cũng trở nên yếu ớt hơn, không còn vẻ kiêu ngạo ban đầu.
Lâm Phàm không trả lời trực tiếp. Hắn chỉ nhẹ nhàng vươn tay, chạm vào Cổ Diễm Thần Đỉnh. Luồng ánh sáng xanh lam từ bên trong đỉnh bỗng chốc bùng lên mãnh liệt, và một mảnh vỡ linh hồn Thiên Đạo nhỏ bé, thuần khiết, tách ra khỏi đỉnh, bay thẳng vào trán Lâm Phàm. Ngay lập tức, một dòng ký ức cổ xưa tràn vào tâm trí hắn, về những ngọn lửa nguyên thủy của vũ trụ, về sự ra đời của các tinh hệ, và về một phần rất nhỏ của sự hy sinh vĩ đại của Thiên Đạo Nguyên Thủy.
Sức mạnh của Lâm Phàm tăng vọt, Pháp Tắc Hỏa Diễm trong cơ thể hắn cũng trở nên viên mãn hơn, đạt đến một cảnh giới mà Thần Hoàng Cổ Diễm nằm mơ cũng không thể chạm tới.
Cổ Diễm Thần Đỉnh sau khi mất đi mảnh vỡ Thiên Đạo, tuy vẫn là một Thần Khí mạnh mẽ, nhưng khí tức đã dịu đi rất nhiều, không còn vẻ hung tợn như trước. Ngọn lửa bao quanh Thần Hoàng Cổ Diễm cũng đã trở nên ôn hòa hơn, như thể đã được Lâm Phàm “tịnh hóa” một phần.
“Thần Hoàng Cổ Diễm, vãn bối không có ý gây thù chuốc oán.” Lâm Phàm thu hồi khí tức, cúi đầu một cách chân thành. “Mảnh vỡ này không thể ở lại trong Cổ Diễm Thần Đỉnh nữa, nó có sứ mệnh lớn hơn.”
Thần Hoàng Cổ Diễm im lặng một lúc lâu, ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Phàm. Hắn cảm nhận được sự thật trong lời nói của Lâm Phàm, và sự siêu việt trong sức mạnh của hắn. Hắn đã sống hàng triệu năm, nhưng chưa bao giờ gặp một sinh linh nào có thể “tiến hóa” Đạo của hắn, chứ đừng nói là tách rời một phần linh hồn khỏi Thần Khí của hắn mà không gây ra bất kỳ tổn hại nào.
“Ngươi… Ngươi nói về Hư Vô Thôn Phệ Giả… liệu có thật không?” Giọng nói của Thần Hoàng Cổ Diễm đã không còn vẻ kiêu ngạo, mà thay vào đó là sự trầm tư và có chút sợ hãi.
Lâm Phàm gật đầu. “Nó là mối đe dọa thực sự, Thần Hoàng. Và vãn bối là người được chọn để tái tạo Thiên Đạo, để chống lại nó.”
Thần Hoàng Cổ Diễm thở dài một hơi thật dài, ngọn lửa trên người hắn đã hoàn toàn dịu lại, lộ ra một khuôn mặt già nua và đầy vẻ mệt mỏi. “Ta đã sống quá lâu, cứ ngỡ mình là đỉnh cao của Diễm Đạo. Nhưng hôm nay, ta mới biết, trời cao còn có trời cao hơn. Ngươi… ngươi hãy đi đi. Ta sẽ không cản ngươi nữa. Nếu ngươi cần sự giúp đỡ, Hỏa Diễm Thần Vực này sẽ là một đồng minh.”
Lâm Phàm mỉm cười, chắp tay cúi đầu một lần nữa. “Đa tạ Thần Hoàng. Vãn bối sẽ không quên ân tình này.”
Sau đó, Lâm Phàm quay người, bước vào hư không, biến mất trong ánh mắt kinh ngạc và tôn kính của Thần Hoàng Cổ Diễm. Hắn đã thành công thu hồi một mảnh vỡ Thiên Đạo mà không cần phải hủy diệt hay đối đầu sinh tử. Đây chính là cách của Thiên Đạo, không chỉ là sức mạnh, mà còn là trí tuệ, là sự dung hòa và là sự dẫn dắt.
Thần Hoàng Cổ Diễm đứng đó, nhìn theo hướng Lâm Phàm biến mất. Hắn cảm thấy mình đã trải qua một kiếp nạn, một sự thức tỉnh. Diễm Đạo của hắn đã được “tịnh hóa”, không còn thuần túy hủy diệt, mà đã có thêm sự sống, sự tái sinh. Hắn biết, một kỷ nguyên mới đang đến, và hắn, một vị Thần Hoàng cổ xưa, sẽ phải thay đổi để thích nghi.