Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 467

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:09:41 | Lượt xem: 2

Ánh sáng bạc rực rỡ từ con mắt thứ ba trên trán Thần Hoàng Thiên Cương bắn ra, xuyên thủng không gian, hướng thẳng đến Lâm Phàm. Đó không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà còn là sự kết hợp của Thần Niệm cường đại và Pháp Tắc Thần Giới, có thể nghiền nát cả linh hồn. Xung quanh Thần Hoàng, chín vòng sáng rực rỡ quay cuồng, mỗi vòng đại diện cho một loại pháp tắc tối thượng mà ông ta đã tu luyện đến cảnh giới viên mãn – Sinh, Diệt, Thời Gian, Không Gian, Lực Lượng, Hủy Diệt, Sáng Tạo, Vận Mệnh, và Tinh Thần. Ông ta là một vị Thần Hoàng kỳ cựu, đã tồn tại qua vô số kỷ nguyên, trấn giữ vùng Thiên Cương Thần Vực rộng lớn, được ví như một trong những trụ cột của Thần Giới.

Lâm Phàm đứng giữa hư không, mái tóc đen tung bay, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu toàn bộ vũ trụ thu nhỏ. Hắn không né tránh, mà chỉ khẽ nhếch môi, một nụ cười khó nhận ra. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng ngũ sắc bùng nổ từ cơ thể hắn, không phải là phản công, mà là một sự bẻ cong không gian và pháp tắc một cách tinh vi. Đòn tấn công của Thần Hoàng Thiên Cương dường như bị cuốn vào một xoáy nước vô hình, năng lượng khủng khiếp bị phân tán, và cuối cùng tan biến vào hư không, không để lại dù chỉ một gợn sóng.

“Ngươi… kẻ hạ giới!” Thần Hoàng Thiên Cương cau mày, vẻ khinh thường ban đầu đã bị thay thế bởi sự ngạc nhiên. “Làm sao có thể? Pháp tắc của ta không thể bị hóa giải dễ dàng như vậy.”

Lâm Phàm chậm rãi tiến lên một bước, mỗi bước đi đều khiến hư không dưới chân hắn rung động nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động nhưng lại mang theo một áp lực vô hình. “Pháp tắc của ngài mạnh mẽ, nhưng không hoàn hảo. Ngài đã dùng sức mạnh để khống chế, nhưng ta dùng sự dung hợp để hóa giải. Thiên Đạo vốn bao trùm tất cả, mọi pháp tắc đều là một phần của nó.” Hắn nói, giọng điệu bình thản, nhưng ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối.

Lâm Phàm đã truy tìm mảnh vỡ Thiên Đạo này từ lâu. Nó được biết đến với cái tên “Viên Hạch Pháp Tắc Nguyên Thủy”, một viên ngọc màu xanh lam lấp lánh, nằm trong Thiên Cương Thần Điện, dưới sự bảo vệ của Thần Hoàng Thiên Cương. Nghe đồn, Viên Hạch này là một trong những khối năng lượng nguyên thủy nhất, có khả năng cường hóa mọi pháp tắc, và chính là nguồn gốc sức mạnh của Thần Hoàng Thiên Cương. Lâm Phàm biết, đó chính là một mảnh linh hồn Thiên Đạo quan trọng, bị Thần Hoàng Thiên Cương vô tình (hoặc hữu ý) dung hợp vào Thần Cách của mình.

“Dung hợp? Ngươi nghĩ mình là ai? Thiên Đạo sao?” Thần Hoàng Thiên Cương cười khẩy, nhưng trong lòng đã dấy lên sự cảnh giác. Ông ta chưa từng thấy kẻ nào có thể hóa giải đòn “Thiên Cương Diệt Thế Nhãn” của mình một cách nhẹ nhàng đến vậy. “Ngươi đến đây để cướp Viên Hạch của ta? Ngươi có biết mình đang đối mặt với ai không?”

“Ta biết. Và ta không đến để cướp.” Lâm Phàm đáp, ánh mắt sắc bén. “Ta đến để thu hồi những gì thuộc về ta. Mảnh vỡ đó, nó không thuộc về ngài, Thần Hoàng.”

Lời nói của Lâm Phàm như một gáo nước lạnh tạt vào sự kiêu ngạo của Thần Hoàng Thiên Cương. “Vô lễ! Ta sẽ cho ngươi biết sức mạnh chân chính của một Thần Hoàng!”

Thần Hoàng Thiên Cương không nói nhiều nữa. Chín vòng sáng pháp tắc trên người ông ta bỗng nhiên xoay chuyển nhanh hơn, tạo thành một lốc xoáy năng lượng khổng lồ. Từ trong lốc xoáy đó, một thanh Thần Kiếm màu bạc, thấu triệt vạn vật, xuất hiện. “Thiên Cương Kiếm, chém đứt mọi ràng buộc!”

Thanh kiếm chém xuống, không gian bị xé toạc như một tấm vải rách. Lần này, không còn là đòn tấn công đơn thuần, mà là sự cô đọng của chín loại pháp tắc thành một đường kiếm duy nhất, mạnh mẽ đến mức có thể hủy diệt một tinh hệ. Lâm Phàm cảm nhận được sự nguy hiểm thực sự. Đây là một đòn chí mạng, nhắm vào cả thể xác lẫn linh hồn, không cho phép bất kỳ sự hóa giải nào.

Nhưng Lâm Phàm không hề nao núng. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể hắn vận hành hết công suất. Từng dòng dữ liệu, từng phân tích về pháp tắc, năng lượng, ý chí của Thần Hoàng Thiên Cương và thanh Thiên Cương Kiếm được truyền tải vào não bộ hắn với tốc độ ánh sáng. Hắn không chỉ phân tích sức mạnh hiện tại, mà còn truy ngược về nguồn gốc, về bản chất sâu xa nhất của đối thủ.

“Chín Pháp Tắc hội tụ, mạnh mẽ nhưng lại không tương thích hoàn toàn. Có một khe hở nhỏ ở điểm giao thoa của Pháp Tắc Sinh và Diệt…” Lâm Phàm thầm nhủ, khóe môi khẽ cong lên. “Và Viên Hạch Pháp Tắc Nguyên Thủy đang cố gắng dung hòa chúng, nhưng chính sự dung hòa đó lại tạo ra một điểm yếu nhất thời.”

Mở mắt ra, trong con ngươi của Lâm Phàm, vô số phù văn Thiên Đạo đang luân chuyển. Hắn không sử dụng bất kỳ Thần Khí nào, chỉ đơn thuần giơ lòng bàn tay ra. Một đạo quang mang mờ ảo, không màu sắc, không hình thù, nhưng lại chứa đựng một sự uy nghiêm và cổ xưa vô hạn, tụ tập trên lòng bàn tay hắn.

“Vô Cực Chi Đạo, dung hòa vạn tượng.”

Đạo quang mang đó không hề tấn công, mà nhẹ nhàng tiếp xúc với mũi Thiên Cương Kiếm. Ngay khoảnh khắc chạm vào, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra. Thanh Thiên Cương Kiếm, biểu tượng của sự cô đọng pháp tắc, bỗng nhiên rung lên bần bật. Chín vòng sáng trên người Thần Hoàng Thiên Cương cũng trở nên hỗn loạn, xoay tròn mất kiểm soát.

“Cái gì!?” Thần Hoàng Thiên Cương kêu lên thất thanh. Ông ta cảm thấy như thanh kiếm của mình đang bị một lực lượng vô hình kéo đi, không chỉ kéo đi mà còn bị “phân tích” và “hiểu rõ” đến tận cùng bản chất. Sự dung hợp của chín pháp tắc mà ông ta dày công tu luyện bỗng chốc trở nên rời rạc, không còn ăn khớp.

Đó chính là trí tuệ của Lâm Phàm, kết hợp với sức mạnh Thiên Đạo. Hắn không đối kháng trực diện với sức mạnh của Thần Hoàng Thiên Cương, mà sử dụng bản chất của Thiên Đạo để phân tích, tìm ra điểm yếu trong sự liên kết pháp tắc của đối thủ, sau đó dùng chính pháp tắc nguyên thủy hơn để phá vỡ sự cân bằng đó.

Khi sự cân bằng bị phá vỡ, Lâm Phàm không bỏ lỡ cơ hội. Ánh mắt hắn lóe lên tia sáng quyết đoán. Hắn bước thêm một bước nữa, thân ảnh hóa thành một đạo cầu vồng, xuyên qua lớp phòng ngự hỗn loạn của Thần Hoàng Thiên Cương. Bàn tay hắn không tấn công, mà nhẹ nhàng đặt lên ngực Thần Hoàng Thiên Cương, nơi Viên Hạch Pháp Tắc Nguyên Thủy đang tỏa sáng mờ ảo từ sâu bên trong Thần Cách.

“Ngươi muốn làm gì!?” Thần Hoàng Thiên Cương kinh hãi lùi lại, nhưng đã quá muộn. Một dòng năng lượng ấm áp, nhưng lại mang theo một sức mạnh không thể chống cự, thẩm thấu vào Thần Cách của ông ta.

“Thu hồi.” Lâm Phàm chỉ nói một lời. Bên trong Thần Cách của Thần Hoàng Thiên Cương, Viên Hạch Pháp Tắc Nguyên Thủy bỗng nhiên rung động dữ dội. Nó cảm nhận được sự triệu hoán từ chủ nhân nguyên thủy của nó, từ Thiên Đạo.

Thần Hoàng Thiên Cương gầm lên, cố gắng chống cự, nhưng ông ta cảm thấy sức mạnh trong cơ thể đang bị rút cạn. Viên Hạch Pháp Tắc Nguyên Thủy, vốn là nguồn gốc sức mạnh của ông ta, giờ đây lại trở thành thứ kéo ông ta xuống vực thẳm. Lâm Phàm không dùng bạo lực để cưỡng đoạt, mà dùng bản chất Thiên Đạo để “cảm hóa” và “thu hút” mảnh vỡ về với mình.

Quá trình này kéo dài không lâu, nhưng mỗi giây đều như hàng ngàn năm đối với Thần Hoàng Thiên Cương. Cuối cùng, với một tiếng “tách” nhẹ nhàng, Viên Hạch Pháp Tắc Nguyên Thủy thoát ly khỏi Thần Cách của Thần Hoàng Thiên Cương, bay thẳng vào lòng bàn tay Lâm Phàm.

Ngay lập tức, một luồng ánh sáng chói lọi bao phủ Lâm Phàm. Hắn nhắm mắt lại, hấp thu mảnh vỡ Thiên Đạo. Vô số ký ức cổ xưa, những hình ảnh về sự hình thành của vũ trụ, về cuộc chiến khủng khiếp với Hư Vô Thôn Phệ Giả, về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, tuôn trào vào tâm trí hắn. Sức mạnh của hắn tăng vọt, không phải là tăng cấp bậc đơn thuần, mà là sự thấu hiểu sâu sắc hơn về pháp tắc, về bản chất của vạn vật.

Thần Hoàng Thiên Cương ngã quỵ xuống, khuôn mặt tái nhợt. Ông ta không chết, nhưng sức mạnh đã suy yếu đi rất nhiều, như một vị thần bị tước đoạt Thần Cách vậy. Ông ta nhìn Lâm Phàm với ánh mắt phức tạp – vừa sợ hãi, vừa kính nể, vừa có chút hoang mang.

“Ngươi… rốt cuộc là ai?” Ông ta thì thào, giọng nói yếu ớt.

Lâm Phàm mở mắt, ánh sáng trong đôi mắt đã trở nên sâu thẳm và uy nghiêm hơn. “Ta là Lâm Phàm. Và ta là tương lai của Thiên Đạo.” Hắn không giải thích thêm, bởi những lời đó đã đủ để Thần Hoàng Thiên Cương hiểu. Một kẻ có thể dễ dàng rút ra một Viên Hạch Pháp Tắc Nguyên Thủy đã dung hợp với Thần Cách của một Thần Hoàng, và hấp thu nó ngay lập tức, chỉ có thể là bản thể của Thiên Đạo.

“Hư Vô Thôn Phệ Giả đang đến gần. Thần Giới sẽ sớm đối mặt với nguy hiểm thực sự. Ngài cần phải chuẩn bị.” Lâm Phàm để lại lời cảnh báo, rồi quay lưng bước đi, thân ảnh dần tan biến vào hư không.

Thần Hoàng Thiên Cương ngồi đó, bất động. Ông ta đã cai trị vùng đất này hàng triệu năm, chưa từng gặp phải đối thủ nào như Lâm Phàm. Từ nay về sau, Thần Giới sẽ không còn yên bình nữa. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, với sự xuất hiện của một thực thể mạnh mẽ hơn cả Thiên Đạo Nguyên Thủy, mang theo sứ mệnh tái tạo vũ trụ.

Tin tức về việc Thần Hoàng Thiên Cương bị đánh bại và Viên Hạch Pháp Tắc Nguyên Thủy bị đoạt đi đã nhanh chóng lan truyền khắp Thần Giới, gây ra một làn sóng chấn động. Cái tên Lâm Phàm, từ một kẻ lạ mặt đến từ hạ giới, đã trở thành nỗi sợ hãi và cũng là niềm hy vọng của vô số cường giả.

Trong khi đó, Lâm Phàm tiếp tục hành trình của mình. Mảnh vỡ Thiên Đạo vừa hấp thu không chỉ tăng cường sức mạnh, mà còn mở ra những ký ức mới, những chỉ dẫn về vị trí của các mảnh vỡ khác, và cả những hiểm họa tiềm ẩn mà hắn sẽ phải đối mặt trên con đường trở thành Thiên Đạo Chí Tôn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8