Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 468

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:10:05 | Lượt xem: 2

Trong vòm trời của Thần Giới, nơi những vì sao vĩnh cửu lấp lánh như những viên ngọc trai khổng lồ, Lâm Phàm đứng trên một đỉnh núi lơ lửng, ánh mắt xuyên thấu hàng vạn dặm mây mù, hướng về phía huyết quang ngút trời ở chân trời xa xăm. Nơi đó là lãnh địa của Thần Hoàng Huyết Ma, một trong những vị Thần Hoàng cổ xưa và tàn bạo nhất Thần Giới, nổi tiếng với công pháp Huyết Ma Đồ Thiên và sự độc đoán của mình. Theo thông tin mà Lâm Phàm đã thu thập, một mảnh vỡ quan trọng của Thiên Đạo Nguyên Thủy đang bị phong ấn trong Huyết Ma Thần Đỉnh, bảo vật trấn tộc của Thần Hoàng Huyết Ma.

Lâm Phàm cảm nhận được sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm linh hồn, đó là tiếng gọi của mảnh vỡ Thiên Đạo, khao khát được trở về với chủ nhân đích thực. Hắn biết, cuộc đối đầu này là không thể tránh khỏi. Thần Hoàng Huyết Ma không phải là một đối thủ dễ chơi, hắn đã thống trị một vùng rộng lớn của Thần Giới hàng triệu năm, tích lũy vô số bí thuật và bảo vật.

Một làn gió lạnh buốt mang theo mùi máu tanh thổi qua, báo hiệu sự hiện diện của cái ác. Lâm Phàm khẽ nhếch môi, thân ảnh hóa thành một đạo cầu vồng, xuyên phá không gian, thẳng tiến đến Huyết Ma Cung. Vừa đặt chân vào vùng cấm địa, hàng ngàn Thần Binh Huyết Ma, với áo giáp đỏ thẫm và ánh mắt vô hồn, đã lao đến như thủy triều. Mỗi Thần Binh đều sở hữu sức mạnh của một Thần Tướng, đủ sức quét ngang một tiểu thiên giới. Nhưng trong mắt Lâm Phàm, chúng chỉ là những con kiến.

Hắn không cần rút kiếm, chỉ một cái phất tay, vô số đạo pháp tắc Thiên Đạo ẩn chứa trong lòng bàn tay đã bùng nổ. Ánh sáng vàng kim và năng lượng tinh khiết quét qua, những Thần Binh Huyết Ma lập tức tan rã thành tro bụi, không kịp kêu một tiếng. Cả một đội quân hùng hậu bị tiêu diệt trong chớp mắt, tạo thành một con đường trống trải dẫn thẳng vào đại điện Huyết Ma Cung.

Tiếng bước chân của Lâm Phàm vang vọng trong không gian tĩnh lặng, đầy uy áp. Khi hắn bước vào đại điện, một giọng nói trầm thấp, đầy uy nghi và khinh miệt vang lên:

“Kẻ hạ giới nào dám cả gan xông vào Huyết Ma Cung của bản tọa? Ngươi không sợ hồn phi phách tán sao?”

Từ trên ngai vàng cao ngất, một thân ảnh khổng lồ bao phủ trong huyết quang từ từ hiện ra. Đó là Thần Hoàng Huyết Ma, một lão giả với mái tóc bạc phơ như sương, nhưng đôi mắt lại đỏ rực như máu, ẩn chứa sự tàn bạo và khát máu vô hạn. Hắn mặc một bộ trường bào đen tuyền, bên trên thêu những họa tiết đầu lâu và những dòng máu chảy xiết. Trong tay hắn là Huyết Ma Thần Đỉnh, một chiếc đỉnh cổ xưa với những hoa văn kỳ dị, tỏa ra khí tức hung sát ngập trời.

Lâm Phàm bình thản đối mặt với áp lực kinh khủng tỏa ra từ Thần Hoàng Huyết Ma. Hắn chỉ vào chiếc đỉnh trong tay đối phương:

“Bản tọa đến đây vì vật đó. Giao ra, ta có thể tha cho ngươi một con đường sống.”

Thần Hoàng Huyết Ma phá lên cười lớn, tiếng cười như sấm nổ, chấn động cả đại điện:

“Ngươi muốn Huyết Ma Thần Đỉnh? Một tên tân thần vừa phi thăng dám nói lời ngông cuồng như vậy? Ngươi có biết nó đã tồn tại bao nhiêu kỷ nguyên, đã nuốt chửng bao nhiêu Thần Vương, Thần Hoàng rồi không? Nực cười!”

Không nói nhiều lời, Thần Hoàng Huyết Ma lập tức ra tay. Huyết Ma Thần Đỉnh bay lên cao, xoay tròn giữa không trung, phóng ra vô số đạo huyết quang như những mũi tên xuyên phá không gian, mang theo năng lượng hủy diệt cuồng bạo. Mỗi đạo huyết quang đều có thể dễ dàng xóa sổ một ngọn núi thần, xé nát một tinh cầu.

Lâm Phàm không né tránh. Hắn đứng yên như một ngọn núi, hai tay kết ấn. Một tấm khiên ánh sáng ngũ sắc được hình thành, không phải từ năng lượng thuần túy, mà từ sự cô đọng của các pháp tắc vũ trụ. Huyết quang va chạm vào tấm khiên, tạo ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc, nhưng không thể xuyên thủng dù chỉ một tấc. Hơn nữa, những đạo huyết quang khi chạm vào tấm khiên dường như bị phân giải, chuyển hóa thành những hạt năng lượng vô hại và tan biến.

Thần Hoàng Huyết Ma nheo mắt. Đây là lần đầu tiên hắn thấy công kích của mình bị hóa giải một cách kỳ lạ như vậy. Hắn không tin, gầm lên một tiếng, toàn thân bùng lên huyết quang, dung nhập vào Huyết Ma Thần Đỉnh. Chiếc đỉnh lập tức lớn lên gấp trăm lần, hóa thành một ngọn núi máu khổng lồ, nghiền nát không gian, lao thẳng vào Lâm Phàm.

“Huyết Ma Đồ Thiên! Chết đi!”

Lâm Phàm bình tĩnh. Hắn đã kích hoạt hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” ngay từ khi Thần Hoàng Huyết Ma ra tay. Mọi chuyển động, mọi loại năng lượng, mọi pháp tắc mà đối phương sử dụng đều được hệ thống phân tích triệt để, tìm ra bản chất và điểm yếu. Hắn nhận ra, Huyết Ma Thần Đỉnh sở dĩ mạnh mẽ như vậy là vì nó không chỉ hấp thu máu thịt mà còn nuốt chửng linh hồn và ý chí của vô số cường giả, biến chúng thành năng lượng hỗn loạn và oán niệm. Đây là một thứ năng lượng cực kỳ mạnh, nhưng cũng cực kỳ bất ổn và mang tính hủy diệt.

Điểm yếu của nó chính là sự hỗn loạn. Nếu có thể tịnh hóa hoặc chuyển hóa sự hỗn loạn đó, sức mạnh của nó sẽ suy giảm đáng kể.

Lâm Phàm hít sâu một hơi. Toàn thân hắn bùng lên ánh sáng rực rỡ, không phải huyết quang hay ma khí, mà là ánh sáng của Chân Đạo, của sự sống và sáng tạo. Pháp tắc Thiên Đạo cuồn cuộn chảy trong cơ thể hắn, tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ. Hắn vươn hai tay ra, không phải để tấn công, mà là để “ôm lấy” ngọn núi máu đang lao tới.

“Thiên Đạo Tịnh Hóa! Vạn Vật Quy Nguyên!”

Một sức mạnh thanh tẩy vượt qua mọi định luật vật lý bùng nổ. Khi Huyết Ma Thần Đỉnh chạm vào Lâm Phàm, nó không gây ra tiếng nổ long trời lở đất như Thần Hoàng Huyết Ma mong đợi. Thay vào đó, một vòng xoáy ánh sáng trắng tinh khiết bao trùm lấy chiếc đỉnh. Huyết quang trên đỉnh dần dần tiêu tán, những tiếng kêu gào thảm thiết của vô số linh hồn bị phong ấn trong đỉnh vang lên, nhưng không phải là sự đau đớn, mà là sự giải thoát.

Thần Hoàng Huyết Ma hoảng sợ tột độ. Hắn cảm nhận được mối liên kết với Huyết Ma Thần Đỉnh đang bị suy yếu một cách nhanh chóng. Sức mạnh của hắn đang bị rút cạn, không phải bị hấp thu, mà là bị “tịnh hóa”, bị biến đổi thành một thứ năng lượng hoàn toàn khác, không còn thuộc về hắn nữa.

“Không thể nào! Ngươi là ai? Ngươi đã làm gì với Thần Đỉnh của ta?!” Hắn gào lên, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây đầy vẻ kinh hoàng.

Lâm Phàm mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự từ bi nhưng cũng đầy uy quyền. Hắn đã “tiến hóa” một phương pháp để chuyển hóa năng lượng hỗn loạn của Huyết Ma Thần Đỉnh thành Tiên Linh Chi Khí thuần khiết, giải thoát các linh hồn bị giam cầm, và quan trọng nhất, tách rời mảnh vỡ Thiên Đạo khỏi sự giam cầm của Thần Đỉnh.

Chỉ trong chốc lát, Huyết Ma Thần Đỉnh đã thu nhỏ lại, huyết quang biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một vẻ ngoài cổ kính, uy nghiêm nhưng không còn chút hung sát nào. Nó trôi nổi trong tay Lâm Phàm, và từ bên trong nó, một tia sáng vàng kim rực rỡ bay ra, chui thẳng vào mi tâm của Lâm Phàm.

Ngay lập tức, một dòng lũ ký ức cổ xưa ùa vào tâm trí Lâm Phàm. Hắn thấy một vũ trụ hùng vĩ, thấy một Thiên Đạo nguyên thủy tỏa sáng vô tận, rồi lại thấy cảnh tượng Thiên Đạo đó vỡ vụn, linh hồn tan tác để phong ấn một bóng đen khổng lồ, vô định hình, nuốt chửng mọi thứ. Hình ảnh của Hư Vô Thôn Phệ Giả trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, cùng với nỗi đau và sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy.

Sức mạnh của Lâm Phàm tăng vọt theo cấp số nhân. Không chỉ là cảnh giới, mà là sự hiểu biết về pháp tắc, về bản chất vũ trụ. Hắn cảm thấy mình đã tiến thêm một bước dài trên con đường trở thành Thiên Đạo mới.

Thần Hoàng Huyết Ma ngã quỵ xuống đất, toàn thân suy yếu, mái tóc bạc phơ giờ đây hóa thành tro bụi, làn da nhăn nheo như một xác khô. Hắn đã mất đi nguồn sức mạnh lớn nhất, và sự tịnh hóa của Thiên Đạo đã khiến hắn không còn khả năng hồi phục. Hắn nhìn Lâm Phàm với ánh mắt sợ hãi tột độ, không còn chút hung tàn nào.

“Ngươi… ngươi là… Thiên Đạo?” Hắn thốt lên bằng giọng khàn đặc, đầy tuyệt vọng.

Lâm Phàm không trả lời. Hắn chỉ khẽ gật đầu, chấp nhận chiếc đỉnh đã được tịnh hóa. Chiếc đỉnh giờ đây không còn là Huyết Ma Thần Đỉnh nữa, mà là một Tiên Bảo Chí Tôn, mang năng lượng thuần khiết. Hắn không giết Thần Hoàng Huyết Ma, bởi vì đối với hắn, cái chết không phải là hình phạt lớn nhất. Mất đi sức mạnh, mất đi sự tàn bạo, chứng kiến mọi thứ mình xây dựng sụp đổ, đó mới là nỗi thống khổ tột cùng của một kẻ kiêu ngạo.

Sự kiện Thần Hoàng Huyết Ma bị đánh bại và Huyết Ma Thần Đỉnh bị tịnh hóa nhanh chóng lan truyền khắp Thần Giới như một cơn bão. Tin tức này gây ra một chấn động lớn, khiến vô số Thần Vương, Thần Hoàng khác phải run sợ. Một kẻ tân thần đến từ hạ giới lại có thể dễ dàng đánh bại một Thần Hoàng lão luyện, điều này đã làm thay đổi hoàn toàn cục diện sức mạnh của Thần Giới. Danh tiếng của Lâm Phàm, Thiên Đạo Chi Chủ, đã được khẳng định.

Trong khi đó, Lâm Phàm đã rời đi, hướng về phía một vùng đất bí ẩn khác, nơi hắn cảm nhận được một mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng hơn đang chờ đợi. Cuộc hành trình thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo, giải mã bí ẩn của Hư Vô Thôn Phệ Giả và chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng, vẫn còn rất dài và đầy gian nan. Nhưng với mỗi mảnh vỡ được thu hồi, hắn lại tiến gần hơn đến mục tiêu, và ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy cũng dần trở nên hoàn chỉnh, thôi thúc hắn hoàn thành sứ mệnh vĩ đại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8