Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 469
Chương 469
Lâm Phàm đứng trước cánh cổng vĩ đại của Thiên Cực Thần Điện, nơi Thần Hoàng Thiên Cực thống trị một vùng Thần Giới rộng lớn, được đồn đại là cất giữ một trong những mảnh vỡ Thiên Đạo cổ xưa nhất. Cánh cổng, được tạo tác từ một loại đá thần bí lấp lánh như tinh tú, cao vút chạm mây, tỏa ra áp lực thần thánh khiến cả Thần Vương cũng phải kính sợ. Không khí nơi đây đặc quánh Tiên Linh Chi Khí đã được tinh luyện đến cực điểm, biến thành Thần Linh Chi Khí tinh thuần, nuôi dưỡng vô số Thần Thú và Thần Dược.
Hành trình đến đây không dễ dàng, Lâm Phàm đã phải vượt qua vô vàn cạm bẫy không gian, đối mặt với những Thần Thú thượng cổ canh giữ các vùng lãnh thổ thiêng liêng. Nhưng trực giác của Thiên Đạo Nguyên Thủy trong hắn mách bảo rằng mảnh vỡ này vô cùng quan trọng, không chỉ vì sức mạnh mà nó chứa đựng, mà còn vì những ký ức cổ xưa mà nó có thể giải phóng.
Một giọng nói trầm hùng, mang theo uy áp của thời gian, vang vọng từ bên trong Thần Điện, không cần mở cổng cũng đủ khiến không gian xung quanh Lâm Phàm rung chuyển.
“Kẻ phàm tục từ hạ giới! Ngươi dám tự tiện xông vào Thiên Cực Thần Vực của ta? Chẳng lẽ sự sống của ngươi đã đến hồi kết?”
Lâm Phàm không hề nao núng, ngẩng đầu nhìn lên đỉnh Thần Điện. “Ta đến đây không phải để gây sự, Thần Hoàng Thiên Cực. Ta đến để đòi lại thứ vốn thuộc về vũ trụ này.”
Cánh cổng từ từ mở ra, lộ ra một đại điện rộng lớn, được chiếu sáng bởi vô số Thần Châu lơ lửng. Ở trung tâm, trên một ngai vàng khắc hình rồng phượng, Thần Hoàng Thiên Cực hiện ra. Hắn là một nam nhân trung niên, tóc bạc như tuyết nhưng đôi mắt lại sáng quắc như sao băng, toát ra khí chất uy nghiêm và cổ xưa. Hắn mặc một bộ trường bào màu vàng kim thêu hình các chòm sao, tay cầm một quyền trượng lấp lánh Thần quang.
“Đòi lại? Hống hách! Ngươi nói thứ gì? Trong Thiên Cực Thần Vực của ta, mọi thứ đều thuộc về ta!” Thần Hoàng Thiên Cực khẽ nhíu mày, một luồng áp lực vô hình từ hắn tỏa ra, đè ép lên Lâm Phàm. Hắn đã sống hàng trăm vạn năm, chưa từng có kẻ nào dám nói chuyện với hắn bằng giọng điệu như vậy.
“Ngài đang giữ một Thiên Đạo Thần Châu, một mảnh vỡ của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Nó không thuộc về bất kỳ cá nhân nào, mà thuộc về sự tồn vong của toàn bộ vũ trụ,” Lâm Phàm bình tĩnh đáp, không hề lùi bước trước áp lực. Hắn đã phân tích được rằng Thiên Đạo Thần Châu đó được phong ấn trong quyền trượng của Thần Hoàng Thiên Cực, và sức mạnh của Thần Hoàng cũng phần nào liên kết với nó.
Thần Hoàng Thiên Cực bật cười sảng khoái, tiếng cười vang dội khắp đại điện. “Thiên Đạo Thần Châu? Cái mà ngươi gọi là ‘Thiên Đạo Thần Châu’ chính là Thiên Cực Quyền Trượng, là bảo vật trấn áp Thần Vực của ta. Nó đã ở đây từ khi ta sinh ra, thậm chí có thể còn lâu hơn. Ngươi nói nó thuộc về vũ trụ? Thứ mà ngay cả Thiên Đạo cũng không giữ được, lại muốn một kẻ vô danh tiểu tốt như ngươi đòi lại?”
Hắn đứng dậy, khí thế bùng nổ. “Xem ra, ngươi không chỉ cuồng vọng, mà còn ngu ngốc. Hôm nay, ta sẽ dạy cho ngươi biết thế nào là tôn ti trật tự của Thần Giới!”
Không nói nhiều lời, Thần Hoàng Thiên Cực vung quyền trượng. Ngay lập tức, vô số Thần Quang từ quyền trượng bắn ra, biến thành những tia sét vàng kim rực rỡ, lao thẳng tới Lâm Phàm. Mỗi tia sét đều chứa đựng uy năng hủy diệt, đủ sức xé nát một Tiên Đế.
Lâm Phàm không né tránh. Hắn đứng yên, hít một hơi thật sâu. Hệ thống trong cơ thể hắn kích hoạt, vô số luồng thông tin về cấu trúc của Thần Quang, quỹ đạo của tia sét, và thậm chí là pháp tắc vận hành bên trong quyền trượng của Thần Hoàng Thiên Cực, đều được “Phân Tích” một cách nhanh chóng.
“Phân Tích thành công. Thần Quang Điện Bạo, cấp độ: Thần Hoàng Cực Phẩm. Cấu trúc pháp tắc: Dựa trên nguyên lý Lôi Điện Bản Nguyên và Thiên Cực Thần Lực. Điểm yếu: Năng lượng quá tập trung vào tính hủy diệt, thiếu đi sự biến hóa linh hoạt. Có thể Tiến Hóa: Thần Quang Điện Bạo thành Vạn Lôi Quy Nguyên, hoặc phản phệ bằng cách xoay chuyển pháp tắc.”
Chỉ trong tích tắc, Lâm Phàm đã có phương án. Hắn giơ tay, không sử dụng bất kỳ Thần Khí nào, chỉ bằng một cái phẩy tay nhẹ nhàng. Một vòng xoáy hư vô xuất hiện trước mặt hắn, không hấp thu mà là bẻ cong các tia sét vàng kim. Những tia sét va chạm vào nhau, tạo thành một trường năng lượng hỗn loạn, rồi tự hóa giải và tiêu tán vào không khí.
Thần Hoàng Thiên Cực hơi ngạc nhiên. “Ồ? Có chút bản lĩnh. Nhưng đó chỉ là một màn dạo đầu!”
Hắn gầm lên, quyền trượng trong tay phát ra ánh sáng chói lòa, ngưng tụ thành một Thần Long khổng lồ bằng tia sét, lao thẳng vào Lâm Phàm. Thần Long gầm thét, mang theo uy năng của hàng triệu tia chớp, đủ sức đốt cháy cả một hành tinh.
Lâm Phàm nhắm mắt lại, toàn bộ tâm thần tập trung vào hệ thống. “Tiến Hóa: Vạn Lôi Quy Nguyên.”
Khi Thần Long sét đến gần, Lâm Phàm mở mắt. Trong đôi mắt hắn không còn là ánh sáng của phàm nhân, mà là sự tĩnh lặng của vũ trụ. Hắn đưa hai tay lên, lòng bàn tay ngưng tụ hai quả cầu năng lượng. Một bên là ánh sáng trắng tinh khiết, một bên là hắc ám thâm sâu. Hai quả cầu không đối nghịch, mà hài hòa một cách kỳ lạ.
“Ngươi biến hóa Thần Lực của ta?” Thần Hoàng Thiên Cực kinh hãi. Hắn nhận ra Thần Long sét của mình đang bị một lực lượng vô hình kéo giãn, các nguyên tố Lôi Điện Bản Nguyên đang bị phân rã, không phải là tiêu diệt, mà là “tái cấu trúc”.
Lâm Phàm đẩy hai quả cầu năng lượng về phía trước. Chúng không tấn công, mà nhẹ nhàng bao bọc lấy Thần Long sét. Lập tức, Thần Long sét khổng lồ bắt đầu co rút, biến đổi hình dạng. Từ một thực thể hủy diệt, nó dần dần biến thành một dòng chảy năng lượng thuần khiết, không còn mang theo sự hung bạo. Cuối cùng, nó thu nhỏ lại thành một viên châu trong suốt, lơ lửng giữa không trung, phát ra ánh sáng dịu nhẹ.
“Đây là… năng lượng Lôi Điện Bản Nguyên được tinh luyện đến cực hạn?” Thần Hoàng Thiên Cực sững sờ. Hắn cảm thấy Thần Lực của mình đang bị Lâm Phàm thao túng, không phải trấn áp, mà là “thăng hoa”.
Lâm Phàm mỉm cười, vươn tay hút viên châu năng lượng vào lòng bàn tay. “Đây là sự sáng tạo, Thần Hoàng. Không phải sự hủy diệt.”
“Ngươi… rốt cuộc là ai?” Thần Hoàng Thiên Cực lần đầu tiên cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Kẻ trước mặt hắn không chỉ mạnh mẽ, mà còn sở hữu một loại năng lực vượt xa hiểu biết của Thần Giới, gần như chạm tới bản chất của các pháp tắc.
Lâm Phàm nhìn thẳng vào Thần Hoàng. “Ta là Lâm Phàm, và ta mang theo sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Thiên Cực Quyền Trượng của ngài, nó không phải là Thiên Đạo Thần Châu. Nó chỉ là một vật chứa. Mảnh vỡ Thiên Đạo thực sự nằm sâu bên trong, bị phong ấn bởi chính pháp tắc của ngài, và cả một ý chí cổ xưa.”
Hắn đưa tay về phía Thần Hoàng Thiên Cực. “Xin hãy tin ta, và giao lại nó. Ngài không thể giữ nó mãi. Nó đang yếu đi, và sự suy yếu của nó đang gây ra những vết nứt trong pháp tắc Thần Giới, đúng không?”
Thần Hoàng Thiên Cực run rẩy. Lời của Lâm Phàm đã chạm đúng vào nỗi lo sợ bấy lâu nay của hắn. Thần Giới của hắn đang dần suy tàn, các vết nứt không gian xuất hiện ngày càng nhiều, nhưng hắn không thể tìm ra nguyên nhân.
“Ngươi… ngươi biết tất cả?” Hắn lùi lại một bước, ánh mắt đầy phức tạp. Hắn đã cố gắng nghiên cứu Thiên Cực Quyền Trượng suốt hàng vạn năm, nhưng chưa bao giờ hiểu được hoàn toàn bí mật của nó.
Lâm Phàm gật đầu. “Ta có thể cảm nhận được nó. Ta có thể giúp ngài chữa lành Thần Vực của mình, nhưng đổi lại, ngài phải giao mảnh vỡ cho ta. Đó là con đường duy nhất để cứu vãn tất cả.”
Thần Hoàng Thiên Cực nhìn vào ánh mắt kiên định của Lâm Phàm, không thấy sự tham lam hay dục vọng, chỉ có sự quyết tâm và một nỗi bi thương sâu thẳm. Hắn bỗng cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ, một cảm giác quen thuộc như thể hắn đã từng gặp ánh mắt này ở một thời đại xa xưa.
“Nếu… nếu ngươi thực sự có thể chữa lành Thần Vực của ta, ta sẽ giao nó.” Thần Hoàng Thiên Cực thở dài, hắn hiểu rằng có những thứ vượt xa sức mạnh cá nhân. Hắn nhẹ nhàng đặt Thiên Cực Quyền Trượng xuống, nó phát ra một tiếng kêu vang dội, và từ bên trong, một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ thoát ra, bay thẳng về phía Lâm Phàm.
Đó là một viên châu nhỏ bé, trong suốt như pha lê, bên trong ẩn chứa vô vàn pháp tắc vũ trụ và những hình ảnh mơ hồ của thời gian. Lâm Phàm đưa tay đón lấy, cảm nhận một dòng năng lượng khổng lồ và những ký ức cổ xưa ập vào tâm trí. Đây là một mảnh vỡ Thiên Đạo lớn, chứa đựng một phần quan trọng của “Ý Chí Sáng Tạo” của Thiên Đạo Nguyên Thủy.
Khi viên châu dung nhập vào cơ thể Lâm Phàm, hắn cảm thấy toàn bộ linh hồn mình rung động dữ dội. Những mảnh ký ức rời rạc trước đây như được ghép nối, tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh hơn. Hắn nhìn thấy hình ảnh một thực thể khổng lồ, bao la như vũ trụ, đang chiến đấu với một bóng đen vô định hình. Hắn nghe thấy tiếng gầm thét của các vì sao khi chúng bị hủy diệt, và cảm nhận được nỗi đau tột cùng của sự hy sinh.
Sức mạnh của Lâm Phàm bùng nổ, không phải là sự tăng trưởng đột ngột, mà là một sự “thăng hoa” về bản chất. Hắn cảm thấy mình gần hơn với khái niệm “Thiên Đạo” hơn bao giờ hết, mỗi tế bào trong cơ thể đều ngân nga những giai điệu của pháp tắc vũ trụ.
Thần Hoàng Thiên Cực kinh ngạc nhìn Lâm Phàm. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng thần thánh và cổ xưa đang tỏa ra từ thiếu niên, không phải của bất kỳ vị Thần Hoàng nào, mà là của chính vũ trụ. Các vết nứt trong không gian Thần Vực của hắn bắt đầu khép lại, năng lượng cạn kiệt đang được bổ sung, và một cảm giác bình yên lan tỏa.
“Ngươi… ngươi đã làm được,” Thần Hoàng Thiên Cực thì thầm, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng. “Ta tin ngươi. Ngươi chính là hy vọng của chúng ta.”
Lâm Phàm mở mắt, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngân hà. Hắn gật đầu với Thần Hoàng Thiên Cực. “Cảm ơn ngài đã tin tưởng. Cuộc chiến thực sự vẫn còn ở phía trước.”
Với mảnh vỡ Thiên Đạo này, Lâm Phàm đã tiến thêm một bước dài trên con đường tái tạo Thiên Đạo. Nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Hư Vô Thôn Phệ Giả đang đến gần, và hắn cần phải mạnh mẽ hơn nữa, thu thập tất cả các mảnh vỡ, và đối mặt với định mệnh của mình.