Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 470

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:11:16 | Lượt xem: 2

Hành trình của Lâm Phàm tại Thần Giới chưa bao giờ là yên bình. Sau khi chứng minh thực lực trước vô số Thần Vương kiêu ngạo, danh tiếng của hắn như một tân Thần đến từ hạ giới nhưng sở hữu sức mạnh kinh thiên đã lan truyền khắp các lãnh địa. Tuy nhiên, mục tiêu của hắn không chỉ là danh vọng, mà là những mảnh vỡ Thiên Đạo còn sót lại, những báu vật thường được các Thần Hoàng cường đại phong ấn trong các Thần Khí tối thượng hoặc tự mình hấp thu để củng cố quyền năng. Lần này, mục tiêu của Lâm Phàm là Thiên Khung Thần Ấn, một Thần Khí cổ xưa được đồn đại chứa đựng một mảnh vỡ Thiên Đạo cực kỳ quan trọng, và người bảo vệ nó không ai khác chính là Thần Hoàng Bất Diệt, một trong những tồn tại lâu đời và bí ẩn nhất Thần Giới.

Lâm Phàm đứng trước Thiên Khung Cung, tòa cung điện lơ lửng giữa vô số tinh vân rực rỡ, được bao bọc bởi những luồng Thần quang vĩnh cửu. Nơi đây không có vệ binh, không có cấm chế hiển hiện, nhưng mỗi hạt bụi, mỗi tia sáng đều ẩn chứa pháp tắc Thần linh cường đại, đủ để nghiền nát bất kỳ ai không được hoan nghênh. Hắn cảm nhận được dao động quen thuộc của Thiên Đạo, yếu ớt nhưng không thể nhầm lẫn, phát ra từ sâu bên trong cung điện. Đó chính là lý do hắn đến.

Một giọng nói trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông hồng chung từ thuở khai thiên lập địa, vang lên trong tâm trí Lâm Phàm: “Kẻ đến từ hạ giới, ngươi dám đặt chân đến Thiên Khung Cung của ta? Dũng khí đáng khen, nhưng cũng là sự ngu xuẩn.”

Lâm Phàm không nao núng, bước thẳng vào trong. Bên trong, một nam nhân trung niên với mái tóc bạc như sương, đôi mắt sâu thẳm chứa đựng sự tang thương của hàng tỷ năm tồn tại, đang ngồi trên một ngai vàng đơn giản được chạm khắc từ một khối tinh thạch vũ trụ. Hắn chính là Thần Hoàng Bất Diệt. Quanh thân hắn không có khí tức hùng vĩ, nhưng Lâm Phàm cảm nhận được một trường lực vô hình, một pháp tắc bất diệt đang bao trùm mọi thứ. Người này đã hòa mình vào Đại Đạo của sự bất tử.

“Vãn bối Lâm Phàm, bái kiến Thần Hoàng Bất Diệt tiền bối,” Lâm Phàm cung kính nói, “Vãn bối đến đây không phải vì tranh đoạt lãnh địa hay thách thức quyền uy, mà vì một vật phẩm tiền bối đang nắm giữ.”

Thần Hoàng Bất Diệt mở mắt, ánh mắt lạnh nhạt quét qua Lâm Phàm. “Ngươi muốn Thiên Khung Thần Ấn? Một tân Thần như ngươi, lại có dã tâm lớn như vậy. Ngươi có biết, vật đó đã nằm trong tay ta từ vô số kỷ nguyên trước, là một phần bất khả xâm phạm trong pháp tắc của ta không?”

“Vãn bối biết,” Lâm Phàm đáp, “Nhưng Thiên Khung Thần Ấn không phải là một Thần Khí bình thường, nó là một mảnh vỡ của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Và Thiên Đạo, không thuộc về bất cứ cá nhân nào.”

Thần Hoàng Bất Diệt bật cười, tiếng cười chứa đựng sự khinh miệt và cả chút bi ai cổ xưa. “Thiên Đạo? Kẻ đã hy sinh để phong ấn Hư Vô Thôn Phệ Giả? Nó đã chết rồi. Mảnh vỡ của nó chỉ là tàn dư, sức mạnh đã suy yếu đến cực điểm. Ngươi muốn thu thập chúng để làm gì? Để trở thành Thiên Đạo mới sao? Ngây thơ!”

“Tiền bối đã chứng kiến sự kiện năm xưa?” Lâm Phàm hỏi, lòng thầm mừng vì đã tìm đúng người.

“Ta là người cổ xưa nhất Thần Giới này, ta đã chứng kiến nhiều hơn ngươi nghĩ,” Thần Hoàng Bất Diệt khẽ nhắm mắt, “Sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy là một bi kịch. Nó đã cứu vớt vũ trụ, nhưng cũng khiến pháp tắc suy yếu. Hư Vô Thôn Phệ Giả vẫn còn đó, và các mảnh vỡ Thiên Đạo không thể thay đổi được gì.”

“Không, tiền bối,” Lâm Phàm lắc đầu, ánh mắt kiên định, “Sự suy yếu của pháp tắc đã tạo ra những vết nứt không gian, năng lượng cạn kiệt. Đó là dấu hiệu Hư Vô Thôn Phệ Giả đang dần tìm cách xuyên qua các không gian lần nữa. Nếu không có Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, không chỉ phong ấn mà còn tiêu diệt hoàn toàn mối đe dọa đó, tất cả các Vũ Trụ sẽ bị nuốt chửng. Vãn bối chính là hy vọng đó, là mảnh linh hồn quan trọng nhất của Thiên Đạo Nguyên Thủy, được định mệnh để tái sinh và hoàn thành sứ mệnh.”

Thần Hoàng Bất Diệt mở mắt lần nữa, lần này có một tia kinh ngạc thoáng qua. Hắn có thể cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt từ Lâm Phàm, một thứ gì đó nguyên thủy và sâu xa hơn bất kỳ Thần linh nào hắn từng gặp. “Ngươi nói mình là mảnh linh hồn quan trọng nhất? Hừ, lời nói suông. Sức mạnh của ngươi chưa đủ để lay chuyển ta, huống hồ đối phó với Hư Vô Thôn Phệ Giả.”

“Vãn bối không định thuyết phục tiền bối bằng lời nói,” Lâm Phàm nói, khí thế bắt đầu dâng trào, “Nếu tiền bối không muốn giao Thiên Khung Thần Ấn, vậy thì vãn bối chỉ có thể dùng thực lực để lấy.”

“Ngông cuồng!” Thần Hoàng Bất Diệt đứng dậy. Cả Thiên Khung Cung rung chuyển, không phải vì sức mạnh vật lý, mà vì pháp tắc không gian bị bóp méo. “Ngươi sẽ hiểu thế nào là Bất Diệt Pháp Tắc!”

Một luồng sáng xanh biếc từ Thần Hoàng Bất Diệt bùng phát, bao trùm toàn bộ không gian. Thời gian dường như ngừng lại, không gian trở nên cứng như thép, và một áp lực vô hình đè nặng lên Lâm Phàm, muốn nghiền nát ý chí và linh hồn hắn. Đây là pháp tắc của sự bất diệt, không chỉ là thân thể không thể phá hủy, mà là sự tồn tại không thể bị xóa bỏ khỏi dòng chảy của Đại Đạo.

Lâm Phàm kích hoạt Thiên Đạo Chân Thân. Hào quang vàng rực bùng nổ, thân thể hắn trở nên trong suốt, vô số pháp tắc vũ trụ hiện lên quanh hắn như những dòng chảy ánh sáng. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” được vận hành đến cực hạn. Hắn không chỉ phân tích pháp tắc của Thần Hoàng Bất Diệt, mà còn “tiến hóa” sự hiểu biết của chính mình về sự bất diệt.

“Bất Diệt Pháp Tắc, lấy bản nguyên của vũ trụ làm nền tảng, hòa mình vào dòng chảy thời gian và không gian, trở thành một phần của sự vĩnh cửu,” Lâm Phàm thì thầm, đôi mắt hắn lướt qua hàng tỷ điểm nút năng lượng và quy tắc siêu hình. “Không thể bị hủy diệt, nhưng có thể bị tách rời khỏi bản nguyên.”

Thần Hoàng Bất Diệt tấn công. Hắn không sử dụng chiêu thức hoa mỹ, mà chỉ đơn giản là một cú đấm. Nhưng cú đấm đó mang theo sức nặng của hàng tỷ năm tồn tại, của một pháp tắc không thể lay chuyển. Không gian trước mặt Lâm Phàm vỡ vụn, nhưng không phải là nứt vỡ thông thường, mà là bị “xóa bỏ” khỏi thực tại.

Lâm Phàm lùi lại, đồng thời giơ tay. Một “Thiên Đạo Kết Giới” vô hình hiện ra, không ngăn cản cú đấm, mà là “chuyển hóa” nó. Năng lượng hủy diệt của cú đấm chạm vào kết giới, không biến mất, mà hóa thành những hạt ánh sáng lung linh, sau đó được tái cấu trúc thành năng lượng sáng tạo, nuôi dưỡng các pháp tắc xung quanh Lâm Phàm.

“Ồ?” Thần Hoàng Bất Diệt hơi nhíu mày. “Ngươi không chỉ có sức mạnh, mà còn có khả năng chuyển hóa bản nguyên. Thú vị.”

Hắn lại tấn công, lần này là vô số quyền ảnh, mỗi quyền ảnh đều là một dòng chảy pháp tắc bất diệt. Cả Thiên Khung Cung biến thành một chiến trường của các quy luật vũ trụ. Lâm Phàm đối mặt với sự bất tử của Thần Hoàng Bất Diệt, không cố gắng hủy diệt nó, mà tìm cách “phân tích” và “tiến hóa” nó. Hắn nhận ra rằng “bất diệt” của Thần Hoàng Bất Diệt không phải là vô hạn, mà là một vòng lặp hoàn hảo của sự tái sinh và tự phục hồi, được neo giữ vào Thiên Khung Thần Ấn.

“Chìa khóa nằm ở Thiên Khung Thần Ấn,” Lâm Phàm hiểu ra. “Nó không chỉ chứa mảnh vỡ Thiên Đạo, mà còn là trụ cột của Bất Diệt Pháp Tắc của tiền bối.”

Lâm Phàm lao thẳng vào trung tâm pháp tắc của Thần Hoàng Bất Diệt, bất chấp những cú đấm và năng lượng bất diệt đang phá hủy mọi thứ xung quanh. Hắn không tấn công Thần Hoàng Bất Diệt, mà nhắm vào Thiên Khung Thần Ấn, lúc này đang lơ lửng phía trên ngai vàng, phát ra ánh sáng rực rỡ.

“Ngươi nghĩ ngươi có thể chạm vào nó sao?” Thần Hoàng Bất Diệt gầm lên, lần đầu tiên lộ ra vẻ tức giận. “Thiên Khung Thần Ấn là bản nguyên của ta!”

Thần Hoàng Bất Diệt tập trung toàn bộ Bất Diệt Pháp Tắc để bảo vệ Thần Ấn. Vô số lớp không gian và thời gian chồng chất lên nhau, tạo thành một lá chắn kiên cố. Nhưng Lâm Phàm không phải là một kẻ tu luyện thông thường. Hắn là một mảnh linh hồn Thiên Đạo, và khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” của hắn cho phép hắn nhìn xuyên qua mọi pháp tắc, mọi phòng ngự.

“Pháp tắc bất diệt được xây dựng từ quy luật của sự vĩnh cửu. Nhưng vĩnh cửu không phải là bất biến,” Lâm Phàm nói, “Ngay cả Đại Đạo cũng có sự tuần hoàn sinh diệt. Pháp tắc của tiền bối đã bám víu vào sự bất biến, nó đã trở thành một điểm chết trong dòng chảy.”

Lâm Phàm đưa tay, không phải là một đòn tấn công bạo lực, mà là một “chạm” nhẹ. Bằng cách sử dụng năng lượng Thiên Đạo đã thức tỉnh trong mình, hắn tạo ra một “luân hồi chi lực” nhỏ, một dòng chảy pháp tắc của sự tuần hoàn. Dòng chảy này không cố gắng phá hủy lá chắn, mà là “khuấy động” các lớp pháp tắc bất diệt, tìm kiếm điểm yếu trong sự “bất biến” của chúng.

Rắc! Rắc! Những âm thanh nhỏ vang lên, không phải là sự vỡ vụn, mà là sự “lỏng lẻo” của pháp tắc. Lá chắn của Thần Hoàng Bất Diệt bắt đầu dao động, như một cỗ máy cổ xưa bị mất đi một bánh răng quan trọng.

“Ngươi… Ngươi đã làm gì?” Thần Hoàng Bất Diệt kinh hãi. Hắn cảm thấy sự liên kết giữa mình và Thiên Khung Thần Ấn bắt đầu suy yếu. Đây không phải là sức mạnh hủy diệt, mà là sự can thiệp trực tiếp vào bản chất pháp tắc của hắn, một điều chưa từng xảy ra trong hàng tỷ năm tồn tại.

Lâm Phàm tiến lên, bàn tay hắn xuyên qua lớp phòng ngự đang suy yếu, nắm lấy Thiên Khung Thần Ấn. Ngay lập tức, một luồng năng lượng Thiên Đạo khổng lồ tuôn trào, cùng với vô số ký ức cổ xưa ập vào tâm trí Lâm Phàm. Hắn thấy những hình ảnh mơ hồ về một cuộc chiến tranh vũ trụ, về một thực thể khổng lồ nuốt chửng các thế giới, và một Thiên Đạo Nguyên Thủy vĩ đại đang hy sinh thân mình.

Khi Thiên Khung Thần Ấn được thu hồi, Thần Hoàng Bất Diệt loạng choạng, pháp tắc bất diệt quanh hắn tan rã. Hắn không chết, nhưng trở nên suy yếu đáng kể, mái tóc bạc phơ thêm phần héo úa, đôi mắt mất đi vẻ lạnh lẽo bất tận, thay vào đó là sự mệt mỏi và một chút thấu hiểu.

“Ngươi… Ngươi thực sự là Thiên Đạo tái sinh,” Thần Hoàng Bất Diệt thì thầm, “Khả năng của ngươi không phải là hủy diệt, mà là sáng tạo và tuần hoàn. Ngươi đã giúp ta thoát khỏi vòng lặp bất biến của chính mình.”

Lâm Phàm thu hồi Thiên Khung Thần Ấn vào cơ thể, mảnh vỡ Thiên Đạo bên trong hòa nhập hoàn toàn với linh hồn hắn. Sức mạnh của hắn tăng vọt, ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn thấy được bức tranh toàn cảnh về sự hy sinh năm xưa, và sự cấp bách của nhiệm vụ hiện tại.

“Tiền bối, Hư Vô Thôn Phệ Giả vẫn còn tồn tại. Sự kiện năm xưa sẽ lặp lại nếu không có ai ngăn chặn,” Lâm Phàm nói, “Thần Giới này, và tất cả các Vũ Trụ khác, đều đang đối mặt với nguy cơ bị nuốt chửng.”

Thần Hoàng Bất Diệt nhìn Lâm Phàm, trong ánh mắt không còn sự khinh miệt, mà là sự kính trọng và cả một chút hy vọng. Hắn đã sống quá lâu trong sự bất biến, đến mức quên đi mục đích ban đầu của mình. “Ta đã sai. Ta đã bám víu vào một phần của Thiên Đạo mà không hiểu được ý nghĩa thực sự của nó. Ngươi… ngươi đã mở ra cho ta một con đường mới. Ta sẽ không cản trở ngươi nữa. Hơn nữa, với sức mạnh hiện tại của ta, ta cũng không thể.”

Lâm Phàm gật đầu, “Vãn bối hy vọng khi Đại chiến vũ trụ bùng nổ, tiền bối sẽ đứng về phía chính nghĩa, bảo vệ các thế giới.”

Thần Hoàng Bất Diệt khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi sau hàng tỷ năm. “Có lẽ đã đến lúc ta nên thay đổi. Cảm ơn ngươi, Thiên Đạo mới. Ngươi đã cho ta thấy rằng bất diệt không phải là mục đích, mà là một hành trình. Hãy đi đi, sứ mệnh của ngươi còn lớn lao hơn nhiều.”

Lâm Phàm cúi chào Thần Hoàng Bất Diệt một lần nữa, sau đó quay người rời khỏi Thiên Khung Cung. Bước đi của hắn giờ đây vững vàng hơn, sức mạnh bên trong hắn cuộn trào như một dòng sông lớn, và mục tiêu của hắn đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn đã thu hồi một mảnh vỡ quan trọng, và một vị Thần Hoàng cổ xưa đã được thức tỉnh. Chặng đường còn dài, nhưng hắn không còn cô độc nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8