Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 474
Lâm Phàm đứng trên một đỉnh núi đơn độc, cao vút chạm mây của một tiểu hành tinh đã hóa thạch, nằm sâu trong một vùng hư không cấm kỵ của Thần Giới. Nơi đây, thời gian dường như ngưng đọng, những tinh vân cổ xưa cuộn xoáy với vận tốc chậm rãi đến kinh ngạc, và ánh sáng từ các vì sao xa xôi phải mất hàng triệu năm mới có thể đến được. Hắn đã mất ba tháng ròng rã, vượt qua vô số hiểm nguy, giải mã hàng chục phù văn cổ ngữ và chuỗi pháp trận đã bị lãng quên để tìm đến được địa điểm này – Cổ Thần Cung, nơi Thần Hoàng Thái Cổ ẩn cư.
Cổ Thần Cung không phải là một cung điện nguy nga tráng lệ như Lâm Phàm từng tưởng tượng. Nó chỉ là một phiến đá khổng lồ, hình dáng giống như một tòa thành bị thời gian gặm nhấm, lơ lửng giữa vùng không gian tịch mịch. Bề mặt của nó đầy rẫy những vết nứt, rêu phong cổ kính bám đầy, nhưng vẫn ẩn chứa một khí tức uy nghiêm đến nghẹt thở, như thể nó từng là một phần của đại chiến kinh thiên động địa nào đó.
Hít một hơi thật sâu, Lâm Phàm bước qua cánh cổng đá đổ nát, không có bất kỳ thần quang hay pháp trận phòng ngự nào. Bên trong, không gian bỗng trở nên rộng lớn vô cùng, không còn là phiến đá nhỏ bé kia nữa mà là một thế giới riêng biệt. Những cây cổ thụ cao vút, cành lá xum xuê, phát ra ánh sáng nhàn nhạt, soi rọi một con đường lát đá dẫn sâu vào trung tâm. Dọc theo con đường là vô số bia mộ cổ kính, không có tên, chỉ có những phù văn đã mờ nhạt theo năm tháng.
Cuối con đường, dưới gốc một cây cổ thụ khổng lồ nhất, có một lão nhân đang ngồi tĩnh tọa. Lưng lão còng xuống, mái tóc bạc phơ như tuyết, râu dài chấm đất, trên người khoác một bộ trường bào đơn sơ màu xám. Lão nhắm mắt, không hề có bất kỳ khí tức nào tỏa ra, như một pho tượng đá đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên. Nhưng Lâm Phàm biết, đây chính là Thần Hoàng Thái Cổ, một trong số ít những vị Thần Hoàng còn sót lại từ Kỷ Nguyên Nguyên Thủy, người đã từng chứng kiến sự hy sinh của Thiên Đạo.
Lâm Phàm cung kính cúi đầu, không nói một lời. Hắn biết, một tồn tại như Thần Hoàng Thái Cổ không cần những lời lẽ sáo rỗng. Sự chân thành và kiên định của hắn chính là lời giới thiệu tốt nhất.
Một lúc lâu sau, có lẽ là vài giờ, hoặc cũng có thể là vài ngày, Thần Hoàng Thái Cổ chậm rãi mở mắt. Đôi mắt lão đục ngầu, nhưng lại ẩn chứa một chiều sâu thăm thẳm, như chứa đựng cả lịch sử của vũ trụ. Lão nhìn Lâm Phàm, ánh mắt không hề có sự ngạc nhiên, như thể đã chờ đợi hắn từ rất lâu rồi.
“Ngươi đã đến rồi,” giọng nói của lão khàn khàn, mang theo sự nặng nề của thời gian, “mảnh linh hồn Thiên Đạo cuối cùng còn sót lại mang theo ý chí nguyên bản.”
Lâm Phàm giật mình. Hắn không ngờ Thần Hoàng Thái Cổ lại có thể nhận ra thân phận của hắn dễ dàng như vậy, thậm chí còn biết hắn là “mảnh linh hồn Thiên Đạo cuối cùng mang theo ý chí nguyên bản” – điều mà ngay cả hắn cũng chỉ mới mơ hồ cảm nhận được.
“Vãn bối Lâm Phàm, bái kiến Thần Hoàng tiền bối,” hắn một lần nữa cúi đầu sâu hơn.
Thần Hoàng Thái Cổ khẽ gật đầu, một nụ cười nhàn nhạt hiện lên trên gương mặt đầy nếp nhăn. “Không cần đa lễ. Ngồi xuống đi. Ngươi đến đây, hẳn là muốn biết về quá khứ, về sự thật đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian?”
Lâm Phàm ngồi đối diện lão, trong lòng dâng lên vô vàn cảm xúc. “Vâng, tiền bối. Vãn bối cảm nhận được một sứ mệnh vĩ đại đang chờ đợi, nhưng ký ức của vãn bối quá mơ hồ, chỉ là những mảnh vỡ rời rạc. Vãn bối muốn biết, Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh như thế nào? Hư Vô Thôn Phệ Giả rốt cuộc là gì?”
Thần Hoàng Thái Cổ thở dài một tiếng, âm thanh như tiếng gió rít qua những khe đá cổ xưa. “Ta đã sống đủ lâu để chứng kiến sự khởi đầu và kết thúc của một kỷ nguyên vĩ đại. Kỷ nguyên của Thiên Đạo Nguyên Thủy, một thời đại hoàng kim nơi vạn vật đều tràn đầy sinh cơ và sức sống.”
Lão nhắm mắt lại, như đang hồi tưởng. “Ngươi có biết, trước khi có Thần Giới, Tiên Giới, hay vạn giới phàm trần này, chỉ có một Vũ Trụ Nguyên Thủy duy nhất, được cai quản bởi một Thiên Đạo hoàn chỉnh, vĩnh hằng và bất diệt? Pháp tắc của nó vững chắc như đá tảng, năng lượng dồi dào, sinh linh vô tận.”
Lâm Phàm chăm chú lắng nghe, mọi giác quan đều tập trung cao độ. Hệ thống trong cơ thể hắn cũng trở nên活跃, ghi nhận và phân tích từng lời nói của Thần Hoàng.
“Rồi một ngày,” Thần Hoàng Thái Cổ tiếp tục, giọng nói trở nên nặng nề hơn, “một vết nứt xuất hiện. Không phải vết nứt không gian thông thường, mà là một vết rách trong chính bản chất của Hư Vô. Từ đó, một thực thể kinh hoàng xuất hiện – Hư Vô Thôn Phệ Giả. Nó không có hình dạng cố định, không có ý chí cá nhân, chỉ có bản năng duy nhất: nuốt chửng. Nuốt chửng năng lượng, pháp tắc, sinh linh, thậm chí cả không gian và thời gian.”
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Lâm Phàm. Hắn đã thấy những vết nứt không gian nhỏ bé trong Thần Giới, biết đó là hậu quả của sự suy yếu Thiên Đạo, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được nguồn gốc của nó lại đáng sợ đến vậy.
“Nó lớn mạnh một cách khủng khiếp,” lão Thần Hoàng kể tiếp, “như một khối ung nhọt ác tính của vũ trụ. Nó nuốt chửng các hành tinh, các thiên hà, các tiểu vũ trụ phụ thuộc, và tiến thẳng đến Vũ Trụ Nguyên Thủy của chúng ta. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã ra tay. Một cuộc chiến kinh thiên động địa bùng nổ, kéo dài hàng triệu năm, làm rung chuyển cả Hư Không Vô Tận.”
“Vào thời điểm đó, ta chỉ là một Thần Vương trẻ tuổi, đứng dưới trướng Thiên Đạo. Ta đã chứng kiến cảnh tượng Thần Giới bị xé nát, vô số cường giả hy sinh, thậm chí cả các Thần Hoàng cũng ngã xuống như những ngôi sao băng. Nhưng Hư Vô Thôn Phệ Giả quá mạnh. Nó không thể bị tiêu diệt bằng vũ lực thuần túy, bởi vì nó là hiện thân của sự ‘không’ và ‘hủy diệt’.”
“Cuối cùng, khi Vũ Trụ Nguyên Thủy đứng trên bờ vực sụp đổ, Thiên Đạo Nguyên Thủy đã đưa ra một quyết định vĩ đại và bi tráng. Nó không thể tiêu diệt Hư Vô Thôn Phệ Giả, nhưng nó có thể phong ấn nó. Và hơn thế nữa, nó muốn tạo ra một cơ hội để Hư Vô Thôn Phệ Giả bị ‘chuyển hóa’ hoàn toàn trong tương lai, không chỉ bị phong ấn tạm thời.”
Thần Hoàng Thái Cổ nhìn thẳng vào Lâm Phàm, ánh mắt đục ngầu chợt lóe lên một tia sáng rực rỡ. “Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh bản thân. Nó phân tán linh hồn, sức mạnh, và cả ý chí của mình thành vô số mảnh nhỏ, gieo rắc khắp các thế giới. Mỗi mảnh vỡ mang theo một phần pháp tắc, một phần ký ức, một phần bản năng. Chúng tạo thành vô số tiểu vũ trụ, tạo thành Tiên Giới, Thần Giới như ngươi thấy ngày nay, để che mắt Hư Vô Thôn Phệ Giả, và để chờ đợi sự tái sinh.”
“Mục đích của nó không chỉ là phong ấn. Nó muốn có một người kế thừa, một ‘Thiên Đạo Mới’ sẽ không chỉ có sức mạnh của nó, mà còn có ‘ý chí’ của sinh linh, có ‘tình cảm’ và ‘trải nghiệm’ của vạn vật. Một Thiên Đạo hoàn mỹ hơn, có khả năng dung hợp và chuyển hóa cả Hư Vô, thay vì chỉ phong ấn hay hủy diệt. Ngươi chính là ý chí nguyên bản đó, Lâm Phàm. Ngươi là hy vọng cuối cùng của toàn bộ Hư Không Vô Tận.”
Trong khoảnh khắc đó, hàng ngàn mảnh ký ức mơ hồ trong đầu Lâm Phàm bỗng kết nối lại, như những mảnh ghép bị thất lạc cuối cùng cũng tìm thấy vị trí của mình. Hắn thấy những hình ảnh chớp nhoáng: một thực thể khổng lồ phát sáng rực rỡ, đối đầu với một vùng đen tối vô tận; hàng tỷ ngôi sao nổ tung; vô số khuôn mặt đau khổ của các cường giả; và cuối cùng là sự tan rã của ánh sáng vĩ đại, biến thành vô vàn hạt bụi lấp lánh bay đi khắp nơi. Đó là ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy, ký ức của chính hắn.
Một cảm giác đau đớn tột cùng xé toạc linh hồn Lâm Phàm, nhưng đồng thời, một sức mạnh to lớn và một ý chí kiên cường cũng trỗi dậy. Hắn không còn là Lâm Phàm của hạ giới nữa, cũng không còn là Chí Tôn của Đại Lục Trung Ương, hay Tiên Đế của Tiên Giới. Hắn là một phần của Thiên Đạo, mang trong mình trách nhiệm của cả một vũ trụ.
“Tiền bối, vậy vãn bối cần phải làm gì?” Lâm Phàm hỏi, giọng nói khàn đặc, nhưng ánh mắt lại trở nên kiên định hơn bao giờ hết.
Thần Hoàng Thái Cổ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng tràn đầy sự nhẹ nhõm. “Ngươi đã làm rất tốt. Thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo, mạnh mẽ lên, khám phá những bí mật. Nhưng đó chỉ là bước khởi đầu. Mảnh vỡ Thiên Đạo mà ngươi hấp thu từ Tiên Giới, từ Thần Giới này, mới chỉ là phần sức mạnh. Ngươi cần phải tìm ra những mảnh vỡ mang theo ‘ý chí’ và ‘bản nguyên pháp tắc’ sâu xa hơn. Chúng thường được phong ấn trong những Thần Khí tối thượng, hoặc ẩn mình trong những cấm địa cổ xưa nhất, dưới sự bảo vệ của những tồn tại mạnh mẽ nhất, những người không biết hoặc cố tình phong tỏa để bảo vệ thế giới của họ.”
Lão đưa tay, một viên ngọc bội cổ kính, màu xanh thẫm như bầu trời đêm, xuất hiện trên lòng bàn tay. Viên ngọc bội phát ra một luồng khí tức cổ xưa và uy nghiêm, khiến Lâm Phàm cảm thấy vô cùng quen thuộc. “Đây là ‘Thiên Đạo Chi Tâm’, một mảnh vỡ quan trọng nhất mà ta đã bảo vệ trong vô số kỷ nguyên. Nó chứa đựng một phần lớn ‘ý chí sáng tạo’ của Thiên Đạo Nguyên Thủy, và một số ký ức quan trọng về cách nó đối phó với Hư Vô Thôn Phệ Giả. Hấp thu nó, ngươi sẽ có được sự rõ ràng hơn về con đường phía trước.”
Lâm Phàm nhận lấy viên ngọc bội. Nó ấm áp trong tay hắn, như một phần của chính mình. “Đa tạ tiền bối đại ân.”
“Không cần tạ. Đây là sứ mệnh của ngươi, và cũng là hy vọng của tất cả chúng ta.” Thần Hoàng Thái Cổ nhắm mắt lại, nhưng lần này, trên gương mặt lão không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự thanh thản. “Hãy đi đi, Thiên Đạo Mới. Thời gian không còn nhiều. Hư Vô Thôn Phệ Giả đang dần thức tỉnh, các vết nứt không gian sẽ ngày càng lớn hơn. Ngươi phải nhanh chóng hoàn thành việc dung hợp, và chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng, cuộc chiến sẽ quyết định số phận của vạn giới.”
Lâm Phàm đứng dậy, cảm nhận sức nặng của trách nhiệm đè lên vai mình, nhưng cũng cảm thấy một nguồn sức mạnh mới trỗi dậy từ sâu thẳm linh hồn. Hắn cúi đầu thật sâu một lần nữa trước vị Thần Hoàng cổ xưa, người đã gánh vác sứ mệnh bảo vệ hy vọng trong suốt hàng tỷ năm. Với Thiên Đạo Chi Tâm trong tay và những ký ức mới được thức tỉnh, Lâm Phàm biết rằng hành trình của hắn sẽ không chỉ dừng lại ở việc thu thập sức mạnh, mà còn là quá trình tái tạo một tương lai mới cho toàn bộ vũ trụ. Hắn đã sẵn sàng đối mặt với những thử thách lớn hơn, những Thần Hoàng mạnh mẽ hơn, và những bí mật sâu xa hơn nữa của Hư Không Vô Tận.