Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 475

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:13:17 | Lượt xem: 2

Lâm Phàm phiêu bạt trong hư không vô tận đã ba tháng. Sau khi thu phục thành công mảnh vỡ Thiên Đạo từ Thần Hoàng Dạ Minh, ký ức về “Hư Vô Thôn Phệ Giả” và sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy càng trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí hắn. Một cảm giác thôi thúc mãnh liệt, như một bản năng sâu thẳm, dẫn dắt hắn đến một nơi không nằm trên bất kỳ bản đồ Thần Giới nào. Đó là một vùng không gian hỗn loạn, nằm ở rìa của một dải ngân hà cổ xưa, nơi các vì sao đã chết từ hàng tỷ năm trước, chỉ còn lại những tàn dư lấp lánh như bụi vàng. Tại đây, thời gian dường như ngưng đọng, và pháp tắc vũ trụ trở nên mơ hồ, yếu ớt.

Hắn đến trước một khe nứt không gian kỳ lạ, không phải do hư không tự nhiên xé rách mà là một cánh cổng cổ xưa, được tạo nên từ những phù văn đã phai mờ theo dòng chảy của thời gian. Năng lượng từ cánh cổng này không phải là thần lực, cũng không phải tiên linh chi khí, mà là một loại năng lượng nguyên thủy, tĩnh lặng và uyên thâm, khiến linh hồn Lâm Phàm cảm thấy như được trở về cội nguồn. Hắn biết, đây chính là nơi hắn cần đến.

Với một quyết tâm sắt đá, Lâm Phàm bước qua khe nứt. Cảnh tượng trước mắt khiến hắn choáng váng. Hắn không bước vào một thế giới, mà là một không gian bán hư vô, nửa thực nửa ảo. Những dải lụa ánh sáng xoắn xuýt vào nhau tạo thành bầu trời, dưới chân là một mặt đất bằng phẳng, làm từ một loại đá cổ xưa không rõ tên, tỏa ra ánh sáng xanh lam nhạt. Ở trung tâm của không gian này, lơ lửng một ngọn núi cổ kính khổng lồ, không có đỉnh, mà thay vào đó là một khối pha lê khổng lồ xuyên thẳng lên trời, bên trong ẩn chứa vô số hình ảnh chớp nhoáng, như đang tua lại dòng chảy thời gian của vũ trụ.

Trên đỉnh ngọn núi, dưới khối pha lê đó, có một bóng người già nua đang ngồi. Vị Thần Hoàng này mặc một bộ trường bào màu xám tro, cũ kỹ và rách rưới, như thể đã trải qua vô vàn kỷ nguyên. Mái tóc trắng như tuyết rủ xuống vai, khuôn mặt gầy gò, hằn sâu những nếp nhăn, nhưng đôi mắt lại sáng rực như những tinh tú cổ xưa, ẩn chứa sự minh triết và nỗi buồn vô tận. Toàn thân vị Thần Hoàng này không hề có khí tức cường đại, mà chỉ có một sự yên bình đến lạ thường, như đã hòa nhập vào chính hư không. Lâm Phàm cảm nhận được, đây chính là Thần Hoàng Cổ Diệt, một trong những tồn tại lâu đời nhất của Thần Giới, người đã được nhắc đến trong những truyền thuyết xa xưa, nhưng ít ai tin rằng ngài còn sống.

“Ngươi đã đến rồi, kẻ mang trong mình vận mệnh của Thiên Đạo.”

Một giọng nói trầm lắng, như tiếng vọng từ ngàn xưa, vang lên trong không gian. Thần Hoàng Cổ Diệt không mở mắt, nhưng Lâm Phàm cảm thấy ánh nhìn của ngài đang xuyên thấu mọi bí mật trong hắn, đến tận sâu thẳm linh hồn Thiên Đạo.

Lâm Phàm cung kính cúi đầu, không kiêu ngạo vì sức mạnh của mình. “Tiền bối, vãn bối Lâm Phàm, mạo muội đến thăm.”

Thần Hoàng Cổ Diệt từ từ mở mắt, đôi mắt ấy như chứa đựng cả một vũ trụ đã tàn lụi. “Mạo muội? Không, đây là định mệnh. Hàng tỷ năm trước, ta đã nhìn thấy cảnh tượng này trong dòng chảy thời gian, chờ đợi khoảnh khắc ngươi xuất hiện.”

“Tiền bối, ngài biết về Thiên Đạo Nguyên Thủy và Hư Vô Thôn Phệ Giả?” Lâm Phàm hỏi, lòng tràn đầy khát khao hiểu biết.

Thần Hoàng Cổ Diệt thở dài, tiếng thở dài mang theo sự nặng nề của vô số kỷ nguyên. “Biết. Ta là một trong số ít những kẻ may mắn (hay bất hạnh) còn sống sót sau cuộc Đại Chiến Thiên Đạo. Ta đã tận mắt chứng kiến sự hủy diệt, sự tuyệt vọng, và sự hy sinh vĩ đại đó.”

Ngài dừng lại một lát, như đang chìm đắm vào những ký ức đau thương. “Hư Vô Thôn Phệ Giả… đó không phải là một sinh vật đơn thuần, Lâm Phàm. Đó là một thực thể, một ý chí đến từ khoảng không hỗn độn bên ngoài tất cả các vũ trụ đã biết. Nó không có hình dạng cố định, không có mục đích hay cảm xúc như chúng ta. Nó chỉ là sự chấm dứt. Nó nuốt chửng các vũ trụ, không phải để hấp thu năng lượng, mà để làm cho chúng chưa từng tồn tại. Nó xóa bỏ tất cả, từ những hạt bụi nhỏ nhất đến những pháp tắc vĩ đại nhất, biến mọi thứ trở về Hư Vô nguyên thủy.”

Lâm Phàm cảm thấy lạnh sống lưng. Những mảnh ký ức trong hắn bỗng chốc trở nên rõ nét hơn, như một thước phim kinh hoàng đang được chiếu lại. Hắn thấy những thế giới rực rỡ biến mất không dấu vết, những nền văn minh vĩ đại bị xóa sổ khỏi lịch sử, thậm chí là những khái niệm về thời gian và không gian cũng bị nghiền nát.

“Thiên Đạo Nguyên Thủy… ngài ấy là người đã tạo ra vũ trụ của chúng ta, người đã định hình nên pháp tắc, sự sống và cái chết,” Thần Hoàng Cổ Diệt tiếp tục, giọng nói chứa đầy sự tôn kính. “Khi Hư Vô Thôn Phệ Giả xuất hiện, nó đã đe dọa toàn bộ sự tồn tại. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã tập hợp tất cả ý chí của mình, tất cả pháp tắc và năng lượng của vũ trụ, để đối đầu.”

“Cuộc chiến đó… không thể nào hình dung được. Nó không chỉ là cuộc đọ sức của sức mạnh, mà là cuộc chiến của hai khái niệm đối lập: Sáng TạoHủy Diệt. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã chiến đấu hàng tỷ năm, đẩy lùi Thôn Phệ Giả ra khỏi biên giới vũ trụ. Nhưng nó quá mạnh, quá vô tận. Cuối cùng, Thiên Đạo Nguyên Thủy biết mình không thể tiêu diệt nó hoàn toàn. Nó chỉ có một lựa chọn: tự phong ấn.”

Thần Hoàng Cổ Diệt ngẩng đầu nhìn lên khối pha lê khổng lồ. “Ngài ấy đã hy sinh tất cả. Phân tán linh hồn mình thành vô số mảnh nhỏ, gieo rắc khắp các thế giới, phong ấn Thôn Phệ Giả bằng chính bản thân mình, tạo ra một rào cản năng lượng khổng lồ. Và rồi, ngài ấy chờ đợi. Chờ đợi một người kế thừa, một ý chí mới, để tái sinh và hoàn thành sứ mệnh còn dang dở.”

“Người đó… là ta?” Lâm Phàm thì thầm, cảm thấy trái tim mình đập mạnh. Gánh nặng của cả một vũ trụ, một đa vũ trụ, đổ dồn lên vai hắn.

“Đúng vậy. Ngươi là mảnh linh hồn quan trọng nhất, mang theo ký ức và bản năng của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Ngươi đã thức tỉnh, và ngươi đã bắt đầu hành trình thu thập lại các mảnh vỡ. Ta đã canh giữ mảnh vỡ này và một phần ký ức cổ xưa nhất, chờ đợi thời khắc này.” Thần Hoàng Cổ Diệt quay sang nhìn Lâm Phàm, đôi mắt tinh tú ấy dường như đang thăm dò sâu thẳm tâm hồn hắn. “Ngươi đã chứng minh được sự kiên cường, trí tuệ, và lòng dũng cảm của mình. Nhưng con đường phía trước còn gian nan gấp vạn lần những gì ngươi đã trải qua.”

“Sự phong ấn của Thiên Đạo Nguyên Thủy không phải vĩnh cửu. Hàng tỷ năm trôi qua, nó đang dần suy yếu. Các vết nứt không gian ở Thần Giới và sự cạn kiệt năng lượng chính là bằng chứng. Hư Vô Thôn Phệ Giả đang dần tìm cách xuyên qua, và nó đã trở nên mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn. Nó đã học được cách tạo ra những sinh vật Hư Vô, những tiên phong hủy diệt, để làm suy yếu rào cản từ bên trong.”

Lâm Phàm nắm chặt tay. “Vậy, sứ mệnh của ta không chỉ là phong ấn, mà là tiêu diệt hoàn toàn nó?”

“Chính xác. Và kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, một Thiên Đạo không thể bị hủy diệt, có thể dung hòa cả sáng tạo và hủy diệt, để giữ vững sự cân bằng của Đa Vũ Trụ.” Thần Hoàng Cổ Diệt khẽ gật đầu. “Ngươi không chỉ là một người kế thừa, Lâm Phàm. Ngươi là một người kiến tạo. Ngươi sẽ mang theo không chỉ ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy, mà còn cả kinh nghiệm, cảm xúc, và những bài học từ hành trình của chính ngươi. Điều đó sẽ khiến Thiên Đạo mới trở nên hoàn chỉnh hơn, mạnh mẽ hơn.”

“Nhưng làm thế nào để tiêu diệt một thực thể như vậy?” Lâm Phàm hỏi, cảm thấy sự bất lực dâng lên. “Nó không có hình dạng, không có điểm yếu rõ ràng.”

“Đó là câu hỏi mà Thiên Đạo Nguyên Thủy cũng không thể trả lời hoàn toàn. Nhưng ngài ấy đã để lại một manh mối, một hạt giống ý niệm. Mảnh vỡ mà ta canh giữ không chỉ chứa đựng một phần sức mạnh của Thiên Đạo, mà còn cả một phần ký ức sâu kín nhất về bản chất của Hư Vô Thôn Phệ Giả, những điểm yếu tiềm tàng mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phát hiện được trong khoảnh khắc cuối cùng.” Thần Hoàng Cổ Diệt nhìn Lâm Phàm một cách đầy ý nghĩa. “Nhưng để tiếp nhận nó, ngươi phải sẵn sàng đối mặt với sự hỗn loạn và sức ép tinh thần chưa từng có. Ngươi phải đủ mạnh mẽ để không bị Ý Chí Hư Vô đồng hóa, mà ngược lại, phải chuyển hóa nó.”

Lâm Phàm hít một hơi thật sâu. Hắn đã hiểu. Cuộc gặp gỡ này không chỉ là một cuộc trò chuyện, mà là một bước ngoặt, một cánh cửa mở ra sự thật trần trụi về vận mệnh của mình và của toàn bộ vũ trụ. Ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. “Vãn bối đã sẵn sàng, tiền bối.”

Thần Hoàng Cổ Diệt mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng tràn đầy sự nhẹ nhõm và hy vọng. “Rất tốt. Hãy đến gần hơn, Lâm Phàm. Hãy để ta truyền lại cho ngươi những gì ta đã canh giữ trong vô số kỷ nguyên. Hãy để ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy và sự minh triết cổ xưa dẫn lối cho ngươi.”

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phàm cảm thấy cả vũ trụ như đang nín thở, chờ đợi khoảnh khắc lịch sử này. Hắn bước về phía Thần Hoàng Cổ Diệt, biết rằng từ giây phút này trở đi, hắn sẽ không còn là một cá thể đơn thuần, mà là hiện thân của một sứ mệnh vĩ đại, gánh vác hy vọng của vô số thế giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8