Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 476
Lâm Phàm đứng trước cánh cổng đá cổ kính, bị bao phủ bởi lớp rêu phong của vô số kỷ nguyên. Nơi đây là Tàng Thần Điện, một di tích bị lãng quên nằm sâu trong Vực Hư Không của Thần Giới, nơi mà truyền thuyết kể rằng một vị Thần Hoàng cổ xưa đã tự phong ấn mình sau Đại Chiến Vĩnh Hằng. Để đến được đây, hắn đã phải vượt qua Cửu Trọng Thần Kiếp, đánh bại ba vị Thần Vương canh giữ con đường, và giải mã một chuỗi mật ngữ Thần Cổ mà ngay cả các Thần Hoàng đương nhiệm cũng đã quên lãng.
Hắn đưa tay chạm vào cánh cổng, một luồng năng lượng Thiên Đạo ẩn sâu trong huyết mạch Lâm Phàm chợt rung động. Đây không phải là một mảnh vỡ Thiên Đạo, mà là một cảm ứng sâu sắc với một thực thể đã từng chứng kiến sự vĩ đại của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Cánh cổng nặng nề từ từ mở ra, lộ ra một không gian bên trong tĩnh lặng đến đáng sợ. Không có ánh sáng chói lọi, không có Thần khí cuồn cuộn, chỉ có một vùng không gian đen kịt như mực, điểm xuyết bởi những ngôi sao xa xăm như thể đang nhìn vào một đêm vô tận.
Ở trung tâm vùng không gian đó, một thân ảnh già nua ngồi bất động trên một ngai vàng làm từ tinh thể hắc ám. Thân ảnh đó gầy gò, mái tóc bạc trắng như sương tuyết buông dài, đôi mắt nhắm nghiền như đã ngủ vùi hàng tỷ năm. Toàn bộ cơ thể ông ta dường như đã hòa làm một với Đại Đạo, không còn phân biệt được ranh giới giữa vật chất và năng lượng. Đó chính là Thần Hoàng Cổ Diễm, vị Thần Hoàng cuối cùng của Kỷ Nguyên Thái Cổ, người đã chứng kiến tận mắt sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy.
Lâm Phàm bước vào, không gian tự động đóng lại sau lưng hắn. Không khí đặc quánh sự cổ kính và nỗi buồn. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ tiến đến gần Thần Hoàng Cổ Diễm, cảm nhận được một áp lực vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ, không phải từ sức mạnh đàn áp, mà từ sự rộng lớn của thời gian và ký ức mà vị Thần Hoàng này mang theo.
Đột nhiên, đôi mắt của Thần Hoàng Cổ Diễm từ từ mở ra. Chúng không có đồng tử, chỉ là hai hố sâu thẳm chứa đựng vô vàn tinh quang, phản chiếu hình ảnh của Lâm Phàm và toàn bộ Vũ Trụ. Một giọng nói cổ xưa, trầm thấp như tiếng vọng của vạn vật, vang lên trong tâm trí Lâm Phàm:
“Ngươi đã đến, hậu duệ của Thiên Đạo. Ta đã chờ đợi ngươi rất lâu rồi.”
Lâm Phàm hơi cúi người, thể hiện sự tôn trọng. “Vãn bối Lâm Phàm, bái kiến Thần Hoàng Cổ Diễm. Vãn bối đến đây để tìm kiếm chân tướng của quá khứ, và con đường cho tương lai.”
Thần Hoàng Cổ Diễm khẽ cười, một nụ cười ẩn chứa nỗi bi ai và sự thấu hiểu. “Chân tướng? Con đường? Ngươi mang trong mình bản nguyên của Thiên Đạo, nhưng lại lạc lối trong mê cung của thời gian. Ngồi xuống đi, ta sẽ kể cho ngươi nghe câu chuyện về sự khởi đầu và kết thúc của một kỷ nguyên vĩ đại.”
Lâm Phàm ngồi đối diện Thần Hoàng, lắng nghe. Giọng nói của ông ta như những dòng sông thời gian chảy ngược, đưa hắn trở về vô số kỷ nguyên trước.
“Vô số kỷ nguyên trước, Vũ Trụ Nguyên Thủy là một thể thống nhất, tràn đầy năng lượng và sự sống, được Thiên Đạo Nguyên Thủy cai quản. Ngài là hiện thân của tất cả pháp tắc, là cội nguồn của mọi sáng tạo. Nhưng rồi, từ khoảng không hỗn độn bên ngoài, ‘Hư Vô Thôn Phệ Giả’ xuất hiện. Nó không phải là một sinh vật, mà là một khái niệm, một ý chí của sự hủy diệt tuyệt đối, khao khát nuốt chửng mọi sự tồn tại, biến tất cả thành hư vô.”
Thần Hoàng Cổ Diễm ngừng lại, đôi mắt tinh quang của ông nhìn xuyên qua Lâm Phàm, như thể đang nhìn thấy lại cảnh tượng kinh hoàng đó. “Đó là một cuộc chiến không thể tưởng tượng nổi. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã dốc toàn bộ sức mạnh của mình để chống lại Hư Vô Thôn Phệ Giả. Ta, khi đó chỉ là một vị Thần Vương trẻ tuổi, đã được vinh dự chiến đấu dưới sự chỉ dẫn của Ngài. Chúng ta đã chứng kiến các thế giới bị nuốt chửng, các pháp tắc bị xé nát, các nền văn minh bị xóa sổ trong khoảnh khắc.”
“Thiên Đạo Nguyên Thủy biết rằng không thể tiêu diệt hoàn toàn Hư Vô Thôn Phệ Giả. Bản chất của nó là đối lập với sự tồn tại, và chừng nào có sự tồn tại, sẽ có sự hủy diệt. Vì vậy, Ngài đã đưa ra một quyết định vĩ đại nhưng cũng đầy bi thương: hy sinh chính mình để phong ấn mối đe dọa đó. Ngài phân tán linh hồn và sức mạnh của mình thành vô số mảnh nhỏ, gieo rắc khắp các thế giới, tạo thành một mạng lưới pháp tắc khổng lồ để giam cầm Hư Vô Thôn Phệ Giả. Chính sự hy sinh đó đã cứu vãn Vũ Trụ, nhưng cũng khiến Thiên Đạo Nguyên Thủy ngủ say, chờ đợi ngày tái sinh.”
Lâm Phàm cảm thấy một cơn đau nhói trong lòng, như thể chính hắn đã trải qua sự đau khổ đó. Những mảnh ký ức mơ hồ trong hắn trở nên rõ ràng hơn, những hình ảnh về một thực thể khổng lồ nuốt chửng các vì sao, về một ánh sáng chói lọi cuối cùng phân tán thành vô số điểm sáng nhỏ bé.
“Ngài đã để lại một phần ý chí và bản năng của mình, để những mảnh vỡ đó có thể tìm thấy nhau, tái hợp và tái tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, không thể bị hủy diệt bởi những mối đe dọa tương tự. Ngươi, Lâm Phàm, chính là mảnh linh hồn quan trọng nhất, hạt nhân của Thiên Đạo Nguyên Thủy, mang theo sứ mệnh không chỉ phong ấn mà còn phải tìm cách ‘tiêu diệt’ hoặc ‘chuyển hóa’ hoàn toàn Hư Vô Thôn Phệ Giả.” Thần Hoàng Cổ Diễm nhìn thẳng vào Lâm Phàm, ánh mắt đầy sự kỳ vọng và cả tiếc nuối. “Ta đã sống sót sau cuộc chiến đó, nhưng ta cũng đã mất đi quá nhiều. Ta đã tự phong ấn mình ở đây, canh giữ một di sản mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã ban cho ta trước khi Ngài hy sinh.”
Thần Hoàng Cổ Diễm từ từ giơ tay lên. Trên lòng bàn tay ông ta, một tinh cầu nhỏ bé bằng thủy tinh trong suốt hiện ra, bên trong tỏa ra ánh sáng ngũ sắc huyền ảo. “Đây là ‘Thiên Đạo Chi Tâm’, một mảnh vỡ linh hồn thuần khiết nhất của Thiên Đạo Nguyên Thủy, chứa đựng một phần nhỏ nhưng vô cùng quan trọng của ý chí sáng tạo và ký ức của Ngài. Nó không chỉ là sức mạnh, mà còn là một tấm bản đồ, một chìa khóa để ngươi hiểu rõ hơn về bản chất của Hư Vô Thôn Phệ Giả, và cách để chuyển hóa nó.”
Lâm Phàm đưa tay đón lấy Thiên Đạo Chi Tâm. Ngay khi nó chạm vào lòng bàn tay hắn, một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ, không phải là sức mạnh bạo liệt, mà là sự tinh khiết và trí tuệ. Vô số hình ảnh và ký ức ùa vào tâm trí hắn như thác lũ. Hắn nhìn thấy những vũ trụ mới được hình thành, những pháp tắc được kiến tạo, những sinh linh đầu tiên được ban cho sự sống. Rồi hắn lại nhìn thấy sự hỗn loạn của Hư Vô, sự tuyệt vọng khi các thế giới sụp đổ, và cuối cùng là sự bình yên bi tráng khi Thiên Đạo Nguyên Thủy tự phân tán.
Hắn cảm thấy như mình đang trải qua một quá trình tái sinh. Mọi mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đã thu thập trước đây đều rung động dữ dội, cộng hưởng với Thiên Đạo Chi Tâm, hòa nhập sâu hơn vào linh hồn hắn. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn cũng được nâng lên một tầm cao mới, không chỉ giới hạn ở vật chất hay năng lượng, mà còn có thể “phân tích” và “tiến hóa” cả các pháp tắc, thậm chí là “ý chí”.
Khi quá trình dung hợp kết thúc, Lâm Phàm mở mắt ra. Đôi mắt hắn không còn chỉ là đôi mắt của một phàm nhân, mà ẩn chứa sự sâu thẳm của vũ trụ, sự uy nghiêm của pháp tắc. Hắn đã không còn nghi ngờ gì về thân phận và sứ mệnh của mình. Hắn chính là Thiên Đạo tương lai, người sẽ gánh vác trách nhiệm của vô số thế giới.
Thần Hoàng Cổ Diễm mỉm cười lần nữa, lần này là một nụ cười mãn nguyện và thanh thản. “Nhiệm vụ của ta đã hoàn thành. Ngươi đã nhận được Thiên Đạo Chi Tâm, và ký ức về cuộc chiến xưa cũ. Hãy nhớ, Hư Vô Thôn Phệ Giả không thể bị tiêu diệt bằng vũ lực đơn thuần. Ngươi phải hiểu rõ bản chất của nó, tìm ra con đường để chuyển hóa nó, biến sự hủy diệt thành một phần của chu trình sáng tạo. Đó mới là Thiên Đạo hoàn mỹ.”
Cùng lúc đó, cơ thể của Thần Hoàng Cổ Diễm bắt đầu tan biến thành vô số điểm sáng lấp lánh, hòa vào không gian xung quanh. Ông ta đã hoàn thành sứ mệnh cuối cùng của mình, và giờ đây, linh hồn ông ta cũng được giải thoát, trở về với Đại Đạo.
“Vãn bối xin ghi nhớ lời dạy của tiền bối,” Lâm Phàm nói, giọng đầy thành kính. Khi những điểm sáng cuối cùng của Thần Hoàng Cổ Diễm biến mất, không gian Tàng Thần Điện cũng bắt đầu sụp đổ, những vì sao xa xăm lụi tắt, trả lại nơi đây vẻ đen kịt ban đầu.
Lâm Phàm đứng dậy, cảm nhận sức mạnh Thiên Đạo đang chảy trong huyết quản. Hắn đã đạt đến đỉnh phong của Thần Giới, mọi Thần Hoàng khác giờ đây cũng không thể sánh bằng hắn. Nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình vĩ đại hơn. Mối đe dọa Hư Vô đang đến gần, và hắn, Lâm Phàm, nay là Thiên Đạo tương lai, sẽ phải đối mặt với nó. Với Thiên Đạo Chi Tâm và ký ức cổ xưa, con đường phía trước đã rõ ràng hơn bao giờ hết, nhưng cũng đầy gian nan.
Hắn bước ra khỏi Tàng Thần Điện đang sụp đổ, ánh mắt nhìn thẳng vào bầu trời Thần Giới, nơi những vết nứt không gian đang dần lan rộng, báo hiệu một kỷ nguyên mới của chiến tranh và biến động sắp bắt đầu.