Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 477

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:14:02 | Lượt xem: 2

Chân trời Thần Giới u ám bởi những tầng mây cuồn cuộn, không phải mây bão mà là mây của thời gian, của những năng lượng hỗn độn tích tụ qua vô số kỷ nguyên. Lâm Phàm, sau khi vượt qua hàng loạt cấm địa và đối đầu với vô số cường giả Thần Giới, cuối cùng đã tìm đến Cổ Thần Sơn, một dãy núi vĩ đại mà ngay cả các Thần Hoàng đương thời cũng không dám xâm phạm. Nơi đây được đồn đại là nơi trú ngụ của một vị Thần Hoàng Thái Cổ, người đã ẩn mình từ thuở khai thiên lập địa của Thần Giới, mang theo những bí mật mà không ai còn nhớ rõ.

Hắn đứng trước một cổng đá khổng lồ, không có bất kỳ trận pháp hay hoa văn nào, chỉ là một khối đá nguyên thủy, cũ kỹ đến mức gần như hóa đá. Nhưng từ bên trong, một luồng uy áp cổ xưa, nặng nề, khiến linh hồn Lâm Phàm cũng phải run rẩy. Đây không phải là áp lực của sức mạnh áp đảo, mà là của thời gian, của sự tồn tại vĩnh hằng.

“Thiếu niên, ngươi đã đến.”

Một giọng nói trầm thấp, già nua như tiếng vọng từ thinh không, vang lên trong tâm trí Lâm Phàm. Cổng đá nứt ra một khe hở nhỏ, vừa đủ để một người đi qua. Lâm Phàm không chút do dự, bước vào.

Bên trong là một thế giới hoàn toàn khác. Không có vẻ đẹp rực rỡ hay hùng vĩ như những Thánh Địa Thần Giới khác, mà là một không gian tĩnh mịch, chỉ có một cây cổ thụ vĩ đại, tán lá che kín cả bầu trời, rễ cây đâm sâu vào lòng đất như vô số con rồng. Dưới gốc cây, một lão nhân tóc bạc trắng như sương tuyết, làn da nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ, đang ngồi thiền. Toàn thân lão không tỏa ra bất kỳ chút khí thế nào, nhưng lại khiến Lâm Phàm cảm thấy mình nhỏ bé như một hạt cát.

“Thái Cổ Thần Hoàng Vô Trần?” Lâm Phàm khẽ hỏi, giọng điệu vẫn giữ sự tôn kính.

Lão nhân mở mắt, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà, nhìn thẳng vào Lâm Phàm. “Ngươi có vẻ như đã thức tỉnh khá nhiều rồi, hậu duệ của Thiên Đạo Nguyên Thủy.”

Lâm Phàm chấn động. Đây là lần đầu tiên có người trực tiếp gọi hắn là hậu duệ của Thiên Đạo Nguyên Thủy, không phải chỉ là một mảnh linh hồn hay vật mang. Điều này xác nhận sự hiện diện của Thần Hoàng Vô Trần mang ý nghĩa sâu sắc hơn hắn tưởng tượng.

“Tiền bối biết về Thiên Đạo Nguyên Thủy?” Lâm Phàm không giấu được sự kích động trong giọng nói.

Thần Hoàng Vô Trần khẽ gật đầu, một nụ cười mệt mỏi hiện lên trên gương mặt già nua. “Ta không chỉ biết, ta còn là người cuối cùng chứng kiến sự hy sinh vĩ đại đó. Ta đã sống sót qua thời đại hỗn mang nhất, khi Hư Vô Thôn Phệ Giả lần đầu xuất hiện, khi Thiên Đạo Nguyên Thủy của chúng ta dùng chính thân mình để phong ấn mối đe dọa đó.”

Lão nhân chậm rãi đứng dậy, mỗi cử động đều mang theo một sự nặng nề của năm tháng. “Hàng tỷ năm trôi qua, ta đã chờ đợi. Chờ đợi một tia hy vọng, chờ đợi mảnh linh hồn quan trọng nhất của Thiên Đạo tái sinh, mang theo sứ mệnh cứu rỗi.”

“Sứ mệnh cứu rỗi?” Lâm Phàm lặp lại, cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai mình.

“Đúng vậy. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã không chỉ phong ấn Thôn Phệ Giả, mà còn gieo mầm hy vọng cho một Thiên Đạo mới, mạnh mẽ hơn, hoàn mỹ hơn. Ngươi, chính là hạt mầm đó, Lâm Phàm.” Thần Hoàng Vô Trần nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt đầy sự kỳ vọng và cả chút đau thương. “Sự hy sinh của Thiên Đạo đã khiến toàn bộ vũ trụ chao đảo, các pháp tắc suy yếu, Tiên Giới suy tàn, Thần Giới cũng đang đối mặt với nguy cơ bị Hư Vô xâm thực. Các vết nứt không gian không ngừng xuất hiện, và các ngươi đã cảm nhận được sự hiện diện của Hư Vô Thôn Phệ Giả, phải không?”

Lâm Phàm gật đầu. Những gì Thần Hoàng Vô Trần nói hoàn toàn khớp với những mảnh ký ức mơ hồ và những cảm nhận của hắn về sự suy yếu của pháp tắc Thần Giới.

“Ta đã giữ gìn một thứ, một thứ mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã giao phó cho ta trước khi tan biến,” Thần Hoàng Vô Trần nói, đưa tay ra, một luồng ánh sáng xanh ngọc từ lòng bàn tay lão tỏa ra. “Đây không phải là một mảnh vỡ Thiên Đạo thuần túy, mà là một phần ‘Ý Chí Nguyên Thủy’ của Thiên Đạo, cùng với một đoạn ký ức cốt lõi về bản chất của Hư Vô Thôn Phệ Giả.”

Ánh sáng xanh ngọc dần ngưng tụ thành một giọt sương long lanh, bên trong ẩn chứa vô số hình ảnh chớp nhoáng của một trận chiến vũ trụ khốc liệt, của một thực thể khổng lồ nuốt chửng các vì sao, và của một luồng sáng chói lọi tự tan rã để phong ấn kẻ thù. Lâm Phàm cảm nhận được một lực hút mạnh mẽ từ giọt sương đó, như thể nó là một phần cơ thể hắn.

“Ý Chí Nguyên Thủy này sẽ giúp ngươi kết nối sâu hơn với các mảnh vỡ Thiên Đạo khác, và quan trọng hơn, nó sẽ ban cho ngươi khả năng ‘Phân Tích’ bản chất của Hư Vô Thôn Phệ Giả, tìm ra điểm yếu của nó.” Thần Hoàng Vô Trần chậm rãi giải thích. “Tuy nhiên, việc dung hợp nó không hề dễ dàng. Nó sẽ mang đến cho ngươi gánh nặng ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy, nỗi đau của sự hy sinh và trách nhiệm nặng nề.”

Lâm Phàm không hề chần chừ. Hắn đã đi đến đây vì sứ mệnh này. “Ta sẵn sàng, tiền bối.”

Thần Hoàng Vô Trần gật đầu, đưa giọt sương xanh ngọc về phía Lâm Phàm. Khi giọt sương chạm vào trán hắn, một luồng năng lượng khổng lồ và một dòng thác ký ức cổ xưa ập thẳng vào tâm trí Lâm Phàm. Hắn cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung, vô số hình ảnh và thông tin không ngừng cuộn trào.

Hắn thấy mình là một ý chí vô tận, bao trùm toàn bộ vũ trụ. Hắn chứng kiến sự hình thành của các vì sao, sự ra đời của các chủng tộc, sự trỗi dậy của các thế giới. Rồi, một bóng đen khổng lồ, vô định hình, xuất hiện từ khoảng không hỗn độn, bắt đầu nuốt chửng mọi thứ. Đó là Hư Vô Thôn Phệ Giả. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng của vô số sinh linh, và cuối cùng, một quyết định đau đớn – hy sinh tất cả để bảo vệ những gì còn lại.

Hệ thống trong cơ thể Lâm Phàm cũng bắt đầu phản ứng dữ dội. “

PHÂN TÍCH… TIẾN HÓA… Ý CHÍ NGUYÊN THỦY THIÊN ĐẠO ĐANG ĐƯỢC DUNG HỢP… KÝ ỨC CỔ XƯA ĐANG ĐƯỢC TẢI XUỐNG… TÍCH HỢP DỮ LIỆU…

Cơn đau dữ dội và dòng chảy ký ức kéo dài như vô tận. Thần Hoàng Vô Trần im lặng theo dõi, đôi mắt già nua lộ vẻ lo lắng nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Mãi cho đến khi Lâm Phàm gục xuống, toàn thân run rẩy, nhưng ánh mắt đã trở nên sâu thẳm và kiên định hơn bao giờ hết, quá trình dung hợp mới kết thúc.

Lâm Phàm thở hổn hển, cảm giác như mình vừa sống lại một cuộc đời khác. Hắn đã nhìn thấy, đã cảm nhận được một phần của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Ký ức về Hư Vô Thôn Phệ Giả giờ đây không còn mơ hồ mà trở nên rõ ràng đến đáng sợ. Hắn hiểu được bản chất của nó, một thực thể không có ý thức, chỉ tồn tại để nuốt chửng, để trả về hư vô. Và quan trọng hơn, hắn biết được một “điểm yếu” tiềm tàng, không phải là điểm yếu vật lý, mà là một kẽ hở trong chính bản chất “vô tri” của nó.

“Cảm ơn tiền bối,” Lâm Phàm đứng dậy, cúi đầu thật sâu. Sức mạnh của hắn không tăng vọt về cấp độ tu vi, nhưng sự hiểu biết về Đại Đạo và Thiên Đạo đã đạt đến một tầm cao mới. Hắn cảm thấy mình đã hoàn chỉnh hơn, gần hơn với Thiên Đạo thực sự.

Thần Hoàng Vô Trần mỉm cười, nụ cười hiếm hoi mang theo sự thanh thản. “Không cần cảm ơn ta. Đây là sứ mệnh của ngươi, và cũng là hy vọng cuối cùng của vũ trụ. Ta đã hoàn thành nhiệm vụ của mình. Giờ đây, ta có thể an tâm mà tan biến vào Đại Đạo.”

Lão nhân chậm rãi bước về phía cây cổ thụ, thân ảnh dần trở nên mờ ảo, như một làn khói sắp tan. “Hãy nhớ, Lâm Phàm. Thiên Đạo không chỉ là pháp tắc, không chỉ là sức mạnh. Thiên Đạo là ý chí, là sự sống, là hy vọng của vạn vật. Ngươi không chỉ kế thừa Thiên Đạo, ngươi sẽ trở thành Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn.”

Từng chút một, Thần Hoàng Vô Trần hòa vào cây cổ thụ vĩ đại, và rồi cả cây cổ thụ cũng hóa thành vô số đốm sáng li ti, bay lượn trong không gian, cuối cùng tan biến vào hư không. Cả Cổ Thần Sơn trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại Lâm Phàm đứng đó một mình, với gánh nặng của ký ức cổ xưa và sứ mệnh vĩ đại.

Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn lên bầu trời Thần Giới, nơi những tầng mây thời gian vẫn đang cuồn cuộn. Hắn đã hiểu rõ hơn về con đường mình phải đi, về kẻ thù mình phải đối mặt. Không còn nghi ngờ, không còn sợ hãi. Chỉ còn lại ý chí kiên định của một người mang trong mình sứ mệnh tái tạo Thiên Đạo. Hắn bước ra khỏi Cổ Thần Sơn, ánh mắt rực sáng, sẵn sàng đối mặt với những thử thách cuối cùng trước khi bước vào Hư Không Vô Tận.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8