Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 479
Sau cuộc chiến long trời lở đất với Thiên Huyền Thần Hoàng, danh tiếng của Lâm Phàm đã vang vọng khắp Thần Giới, không còn Chân Thần hay Thần Vương nào dám coi thường thiếu niên đến từ hạ giới này. Tuy nhiên, Lâm Phàm không ngủ quên trên chiến thắng. Hắn biết rõ, những mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại đều nằm trong tay những tồn tại cổ xưa và mạnh mẽ nhất, những người đã sống sót qua vô số kỷ nguyên, chứng kiến sự hưng suy của các vũ trụ.
Hắn đã cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, ẩn sâu trong một vùng cấm địa mà ngay cả các Thần Hoàng đương nhiệm cũng ít khi dám đặt chân tới. Đó là Hư Không Chi Địa, một dải không gian bị thời gian lãng quên, nằm giữa ranh giới của Thần Giới và Hư Vô, nơi mà pháp tắc trở nên mờ nhạt và những sinh vật kỳ dị xuất hiện. Chính tại nơi đó, Lâm Phàm đã tìm thấy dấu vết của một vị Thần Hoàng cổ xưa, người được đồn đại là đã ẩn cư hàng triệu năm.
Hành trình đến Hư Không Chi Địa gian nan hơn hắn tưởng. Lâm Phàm phải vượt qua những cơn bão không gian xé rách linh hồn, những vùng đất bị nguyền rủa bởi năng lượng hỗn loạn, và đối mặt với những quái vật Hư Vô cấp thấp đã rò rỉ vào đây. Mỗi bước đi là một thử thách, nhưng cũng là một cơ hội để hắn mài giũa sức mạnh và ý chí. Cuối cùng, sau nhiều tháng trời ròng rã, Lâm Phàm đặt chân đến một tiểu hành tinh trôi nổi giữa Hư Không, được bao phủ bởi một lớp sương mù xám xịt và một luồng khí tức nặng nề của thời gian.
Trên đỉnh cao nhất của tiểu hành tinh, một tòa tháp cổ kính, đổ nát nhưng vẫn sừng sững, hiện ra. Không có cửa, không có lối vào rõ ràng, chỉ có những đường nét hoa văn đã mờ phai theo năm tháng. Lâm Phàm đứng trước tòa tháp, hít thở sâu. Hắn có thể cảm nhận được một luồng sức mạnh khổng lồ đang ngủ yên bên trong, một luồng sức mạnh không hề kém cạnh Thiên Đạo Nguyên Thủy khi còn toàn vẹn.
“Tiền bối, Lâm Phàm cầu kiến!” Hắn cất tiếng, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo năng lượng của Thiên Đạo Chân Thân vừa mới thức tỉnh.
Trong chốc lát, không gian rung chuyển nhẹ. Lớp sương mù xám xịt xung quanh tòa tháp đột nhiên tan biến, để lộ ra một cảnh tượng kỳ vĩ: một khu vườn thiêng đã hóa đá, nơi những cây cổ thụ khổng lồ vươn lên trời, nhưng tất cả đều đông cứng trong thời gian, cành lá phủ đầy bụi tinh tú. Giữa khu vườn, một hình bóng già nua, gầy gò ngồi thiền trên một tảng đá, lưng quay về phía Lâm Phàm.
Đó là một lão nhân với mái tóc bạc phơ như tuyết, râu dài chấm đất, thân thể dường như đã hòa làm một với tảng đá. Mặc dù trông tiều tụy, nhưng mỗi một sợi tóc, mỗi một nếp nhăn trên khuôn mặt ông đều toát ra một vẻ uy nghiêm và thâm sâu khó tả. Khi lão nhân chậm rãi xoay người lại, đôi mắt ông mở ra, sâu thẳm như vực thẳm, chứa đựng vô vàn biến cố của vũ trụ. Không có bất kỳ cảm xúc nào, nhưng lại có một nỗi buồn vô hạn hiện hữu trong đó.
“Ngươi đã đến,” giọng nói của lão nhân trầm thấp, cổ xưa, như tiếng vọng từ thuở khai thiên lập địa. “Ta đã chờ đợi ngươi từ rất lâu rồi, Thiên Đạo mới.”
Lâm Phàm hơi giật mình. “Tiền bối đã biết thân phận của ta?”
Lão nhân khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện lên trên đôi môi khô cằn. “Không chỉ biết. Ta là người cuối cùng còn sót lại của kỷ nguyên đó, kỷ nguyên mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh. Ta là Cổ Viêm Thần Hoàng, người đã chứng kiến khoảnh khắc ánh sáng tối cao lụi tàn và bóng tối Hư Vô trỗi dậy.”
Cổ Viêm Thần Hoàng vẫy tay, một luồng năng lượng nhẹ nhàng nâng Lâm Phàm lên, đưa hắn đến ngồi đối diện mình. “Ngươi mang trong mình hơi thở của Thiên Đạo Nguyên Thủy, nhưng cũng mang theo ý chí của một sinh linh phàm trần. Đó là lý do ngươi có thể đến đây. Ngươi có muốn biết sự thật về ngày đó không?”
Lâm Phàm gật đầu, lòng tràn đầy mong chờ và lo lắng. Những mảnh ký ức rời rạc trong đầu hắn luôn thôi thúc hắn tìm kiếm câu trả lời.
Cổ Viêm Thần Hoàng nhắm mắt lại, một làn sương mù mờ ảo bao quanh ông. Khi ông mở mắt ra lần nữa, Lâm Phàm thấy mình không còn ở trên tiểu hành tinh nữa, mà đang đứng giữa một khoảng không hỗn độn, nơi vô số vũ trụ lấp lánh như những hạt cát. Nhưng những vũ trụ đó đang dần bị nuốt chửng bởi một bóng tối khổng lồ, vô tận.
“Đây là ký ức của ta,” Cổ Viêm Thần Hoàng vang vọng trong tâm trí Lâm Phàm. “Ta đã từng là một vị Thần Hoàng mạnh mẽ, thống trị hàng ngàn vũ trụ. Nhưng vào ngày đó, tất cả đều trở nên vô nghĩa.”
Lâm Phàm nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng: một thực thể khổng lồ, không có hình dạng cố định, chỉ là một khối Hư Vô đen kịt vặn vẹo, nuốt chửng các vì sao, các thiên hà, thậm chí là cả những khái niệm. Đó chính là Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, một nỗi kinh hoàng vượt quá mọi sự hiểu biết.
“Nó đến từ khoảng không bên ngoài Đại Đạo, một lỗ hổng trong bản chất của vạn vật,” Cổ Viêm Thần Hoàng giải thích. “Nó không có ý thức, không có mục đích, chỉ có bản năng nuốt chửng và đồng hóa. Khi nó tiếp cận Vũ Trụ Nguyên Thủy của chúng ta, Thiên Đạo Nguyên Thủy đã xuất hiện. Người là ý chí của vạn vật, là tổng hòa của mọi pháp tắc, mọi sự sống.”
Lâm Phàm chứng kiến một vị thần linh tối cao, rực rỡ như hàng tỷ mặt trời, chiến đấu với Hư Vô Thôn Phệ Giả. Cuộc chiến đó kéo dài hàng vạn năm, hủy diệt vô số thế giới phụ cận. Thiên Đạo Nguyên Thủy mạnh mẽ vô song, nhưng Hư Vô Thôn Phệ Giả không thể bị tiêu diệt hoàn toàn. Mỗi khi bị đánh tan, nó lại tái tạo từ khoảng không hỗn độn, lớn mạnh hơn.
“Cuối cùng, Thiên Đạo Nguyên Thủy nhận ra,” Cổ Viêm Thần Hoàng nói, giọng đầy bi thương. “Không thể tiêu diệt Hư Vô bằng cách đối đầu trực tiếp. Nó phải được phong ấn, và quan trọng hơn, nó phải được ‘tiến hóa’.”
Trong ký ức, Thiên Đạo Nguyên Thủy đã đưa ra một quyết định tột cùng. Nó không còn chiến đấu bằng sức mạnh hủy diệt, mà thay vào đó, nó mở rộng vòng tay, ôm lấy một phần của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Ánh sáng và bóng tối hòa quyện, nhưng đó không phải là sự đồng hóa của Hư Vô. Đó là sự hy sinh của Thiên Đạo.
“Người đã phân tán bản thân thành vô số mảnh, gieo vào các vũ trụ, các thế giới, chờ đợi một ngày tái sinh,” Cổ Viêm Thần Hoàng tiếp tục. “Mỗi mảnh là một hạt giống của Thiên Đạo, nhưng quan trọng nhất, người đã để lại một hạt nhân ý chí, một phần linh hồn nguyên bản nhất của mình, mang theo ký ức và sứ mệnh cao cả.”
Lâm Phàm cảm thấy một cơn chấn động mạnh mẽ trong linh hồn. Hắn biết, đó chính là bản thân hắn. Hạt nhân ý chí đó đã rơi vào một tiểu thế giới hạ đẳng, chờ đợi thời cơ thức tỉnh. Hắn đã được chọn, không chỉ để thu thập các mảnh vỡ, mà còn để hoàn thành những gì Thiên Đạo Nguyên Thủy đã khởi xướng.
“Người không chỉ muốn phong ấn hay tiêu diệt, mà còn muốn ‘tịnh hóa’ Hư Vô, biến nó thành một phần của Đại Đạo tuần hoàn, một yếu tố cần thiết cho sự sáng tạo và hủy diệt cân bằng,” Cổ Viêm Thần Hoàng nói, đôi mắt nhìn thẳng vào Lâm Phàm. “Đó là một ý tưởng điên rồ, nhưng cũng là hy vọng duy nhất.”
Sau đó, Cổ Viêm Thần Hoàng vươn một ngón tay khô héo chạm vào trán Lâm Phàm. Một luồng năng lượng cổ xưa, tinh khiết và hùng vĩ không thể tả, tràn vào cơ thể hắn. Đó là một mảnh vỡ Thiên Đạo, lớn hơn bất kỳ mảnh nào Lâm Phàm từng hấp thu trước đây, và cùng với nó là vô số ký ức, không chỉ là của Cổ Viêm Thần Hoàng, mà còn là những hình ảnh, cảm xúc trực tiếp từ Thiên Đạo Nguyên Thủy.
Lâm Phàm cảm thấy như toàn bộ vũ trụ đang quay cuồng trong đầu mình. Hắn thấy được sự ra đời của các vũ trụ, sự hình thành của các pháp tắc, sự sống và cái chết của vô số sinh linh. Hắn thấu hiểu nỗi cô đơn của Thiên Đạo Nguyên Thủy, nỗi sợ hãi khi đối mặt với sự hủy diệt tuyệt đối, và ý chí kiên cường để tìm ra một con đường khác.
Khi luồng năng lượng cuối cùng ổn định, Lâm Phàm mở mắt ra. Ánh sáng trong mắt hắn không còn là ánh sáng của một thiếu niên, mà là sự tĩnh lặng và uy nghiêm của một vị thần linh. Mảnh vỡ này không chỉ tăng cường sức mạnh, mà còn hoàn thiện phần lớn ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy trong hắn. Hắn giờ đây không chỉ là người thu thập các mảnh vỡ, mà đã thực sự trở thành một phần của nó, một bản thể gần như hoàn chỉnh của Thiên Đạo khi còn ở cấp độ Thần Giới.
Cổ Viêm Thần Hoàng nhìn Lâm Phàm với ánh mắt đầy hy vọng. “Ngươi đã nhận được. Mảnh vỡ này là ý chí bảo vệ, là bản chất của sự cân bằng. Nó sẽ giúp ngươi hiểu rõ hơn về Hư Vô Thôn Phệ Giả, và quan trọng hơn, về cách ‘tịnh hóa’ nó.”
“Cảm ơn tiền bối,” Lâm Phàm cúi đầu thật sâu, lòng tràn đầy kính trọng. Hắn giờ đây đã hiểu gánh nặng mà Cổ Viêm Thần Hoàng đã phải mang vác suốt hàng triệu năm. Vị Thần Hoàng này không chỉ là một người sống sót, mà còn là người canh giữ hy vọng.
Cổ Viêm Thần Hoàng khẽ lắc đầu. “Không cần cảm ơn ta. Đây là sứ mệnh của ngươi, và cũng là hy vọng của tất cả chúng sinh. Ngươi đã gần hoàn thành việc thu thập các mảnh vỡ trong Thần Giới. Nhưng đừng quên, Hư Vô Thôn Phệ Giả đang đến gần hơn bao giờ hết. Các vết nứt không gian trong Thần Giới chỉ là khởi đầu. Ngươi phải nhanh chóng, Thiên Đạo mới. Ngươi phải trở thành một Thiên Đạo hoàn chỉnh, một Thiên Đạo siêu việt hơn cả người tiền nhiệm, để dẫn dắt các vũ trụ vượt qua kiếp nạn này.”
Ánh mắt của Cổ Viêm Thần Hoàng trở nên mờ ảo, cơ thể ông dường như đang tan biến dần vào Hư Không. “Ta đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Giờ đây, ta có thể an nghỉ.”
Lâm Phàm cảm nhận được sự sống của Cổ Viêm Thần Hoàng đang cạn kiệt nhanh chóng. Vị Thần Hoàng cổ xưa này đã dùng sinh mệnh và ý chí của mình để phong ấn mảnh vỡ Thiên Đạo, chờ đợi Lâm Phàm đến. Giờ đây, khi sứ mệnh hoàn thành, ông không còn gì để níu kéo.
“Tiền bối…” Lâm Phàm cố gắng níu giữ, nhưng không thể. Cổ Viêm Thần Hoàng mỉm cười lần cuối, một nụ cười thanh thản. Hình bóng ông tan biến vào hư vô, chỉ để lại một luồng năng lượng cổ xưa, nhẹ nhàng bao bọc lấy Lâm Phàm, như một lời chúc phúc cuối cùng.
Lâm Phàm đứng đó, trầm mặc một lúc lâu. Sự ra đi của Cổ Viêm Thần Hoàng không chỉ là một mất mát, mà còn là một lời nhắc nhở mạnh mẽ về sự tàn khốc của thời gian và gánh nặng của sứ mệnh. Hắn đã hấp thu một mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng, sức mạnh đạt đến đỉnh phong của Thần Giới, gần bằng Thiên Đạo Nguyên Thủy khi còn toàn vẹn. Ký ức đã rõ ràng, con đường đã hiện rõ. Giờ là lúc phải hành động.
Hắn quay đầu nhìn ra khoảng không vô tận bên ngoài tiểu hành tinh, nơi những ngôi sao xa xôi lấp lánh như những giọt nước mắt. Hư Vô Thôn Phệ Giả đang đến. Và hắn, Lâm Phàm, Thiên Đạo mới, đã sẵn sàng đối mặt.