Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 480
Sau vô số cuộc đối đầu với các Thần Vương, Thần Hoàng hùng mạnh, Lâm Phàm đã thu hồi được phần lớn các mảnh vỡ Thiên Đạo rải rác khắp Thần Giới. Sức mạnh của hắn giờ đây đã sánh ngang với những Thần Hoàng cấp cao nhất, thậm chí còn vượt trội ở một số phương diện nhờ khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” độc đáo. Tuy nhiên, mỗi khi hấp thu một mảnh vỡ, một cảm giác trống rỗng vẫn còn đó, như thể một phần cốt lõi nhất của Thiên Đạo Nguyên Thủy vẫn còn ẩn mình. Hắn biết, còn một mảnh vỡ nữa, một mảnh vỡ mang tính quyết định, được đồn đại là nằm trong tay một vị Thần Hoàng cổ xưa nhất, ẩn mình khỏi thế sự từ vô số kỷ nguyên.
Vị Thần Hoàng này được biết đến với cái tên Khải Nguyên, người đã chứng kiến buổi bình minh của Thần Giới và cả thời khắc đen tối khi Thiên Đạo Nguyên Thủy hy sinh. Không ai biết tung tích của Khải Nguyên, chỉ có những truyền thuyết mơ hồ về một vị thần ẩn mình trong “Vô Cực Tịnh Thổ”, một chiều không gian bị lãng quên giữa các khe nứt thời gian. Lâm Phàm, dựa vào những ký ức chắp vá và bản năng của Thiên Đạo, đã mất gần một thập kỷ để tìm kiếm, vượt qua hàng ngàn thế giới nhỏ và hàng trăm hiểm địa, cho đến khi hắn phát hiện ra một dấu vết mờ nhạt của pháp tắc cổ xưa, dẫn hắn đến một vùng không gian hỗn loạn.
Sau khi phá vỡ vô số kết giới và ảo cảnh, Lâm Phàm cuối cùng cũng đặt chân vào Vô Cực Tịnh Thổ. Đó không phải là một vương quốc tráng lệ như những gì hắn tưởng tượng. Ngược lại, đó là một không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, nơi thời gian dường như đã ngừng trôi. Những dãy núi cổ kính trọc lóc, những dòng sông cạn khô, và một bầu trời xám xịt không có mặt trời hay trăng sao. Chính giữa vùng đất hoang vu đó, một cây cổ thụ khổng lồ, thân cây sần sùi như được chạm khắc từ thời gian, vươn mình lên tận hư không. Dưới gốc cây, một bóng hình già nua ngồi bất động, mái tóc bạc trắng như tuyết, làn da nhăn nheo như vỏ cây khô, đôi mắt nhắm nghiền như đang ngủ vùi trong giấc mộng vĩnh hằng.
Đó chính là Thần Hoàng Khải Nguyên. Hào quang Thần Hoàng của lão đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến mức khiến người ta nghĩ lão đã chết. Lâm Phàm đứng cách đó vài trượng, không dám làm phiền. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, mỏng manh nhưng sâu thẳm, phát ra từ lão. Đó chính là mảnh vỡ Thiên Đạo cuối cùng mà hắn đang tìm kiếm.
Sau một lúc lâu, đôi mắt của Thần Hoàng Khải Nguyên từ từ mở ra. Đôi mắt đó không hề già nua, mà lại trong veo và sâu thẳm như chứa đựng cả vũ trụ. Lão nhìn Lâm Phàm, một nụ cười hiền hậu nở trên môi.
“Ngươi đã đến rồi,” giọng lão trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông cổ, “Ta đã đợi ngươi rất lâu, Lâm Phàm.”
Lâm Phàm khẽ giật mình. Hắn chưa từng giới thiệu bản thân, nhưng Thần Hoàng Khải Nguyên đã biết tên hắn.
“Tiền bối…” Lâm Phàm cúi đầu cung kính. “Ngài biết con?”
Thần Hoàng Khải Nguyên mỉm cười, vẫy tay ra hiệu cho Lâm Phàm ngồi xuống đối diện. “Ta không chỉ biết ngươi, ta còn biết cả sứ mệnh của ngươi. Ta đã nhìn thấy sự thức tỉnh của ngươi từ rất lâu rồi, từ khi ngươi còn là một hạt mầm yếu ớt ở hạ giới. Ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã dẫn dắt ngươi, và ta, như một người canh gác cuối cùng, chỉ chờ đợi thời khắc này.”
Lão giơ tay lên, một luồng ánh sáng dịu nhẹ thoát ra. Từ lòng bàn tay lão, một viên ngọc màu xanh lam trong suốt, phát ra ánh sáng lung linh như chứa đựng hàng tỷ tinh hà, từ từ hiện ra. Đó chính là mảnh vỡ Thiên Đạo mà Lâm Phàm đang tìm kiếm. Nhưng khác với những mảnh vỡ khác, viên ngọc này không chỉ là năng lượng hay pháp tắc; nó còn mang theo một cảm giác sống động, như một trái tim đang đập.
“Đây là ‘Thiên Tâm Chi Nguyên’,” Thần Hoàng Khải Nguyên nói, giọng đầy tiếc nuối. “Nó là mảnh vỡ cốt lõi nhất của Thiên Đạo Nguyên Thủy, chứa đựng ý chí tối cao, tình yêu đối với vạn vật và nỗi đau của sự hy sinh. Ta đã bảo vệ nó từ khi vũ trụ chìm trong hỗn loạn, chờ đợi một người xứng đáng để tiếp nhận.”
Lâm Phàm đưa tay ra đón lấy Thiên Tâm Chi Nguyên. Ngay khi viên ngọc chạm vào lòng bàn tay hắn, một luồng năng lượng khổng lồ, ấm áp và quen thuộc, lập tức tràn vào cơ thể. Hắn không còn là Lâm Phàm của trước đây nữa; hắn đã trở thành một phần của Thiên Đạo, và Thiên Đạo cũng trở thành một phần của hắn. Mảnh vỡ cuối cùng này không chỉ bổ sung sức mạnh, mà còn lấp đầy khoảng trống trong linh hồn hắn, khiến ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy bùng nổ trong tâm trí Lâm Phàm.
Một dòng thác hình ảnh và cảm xúc cuồn cuộn ập đến, mạnh mẽ hơn bất kỳ mảnh vỡ nào trước đây. Lâm Phàm nhắm mắt lại, toàn bộ thế giới dường như tan biến. Hắn thấy mình không còn là một thiếu niên phàm trần, mà là một thực thể vô hình, bao trùm toàn bộ Vũ Trụ Nguyên Thủy. Hắn cảm nhận được sự sống, sự sinh sôi nảy nở của hàng tỷ thế giới, sự hình thành của các vì sao, sự phát triển của các chủng tộc, và sự cân bằng hoàn hảo của vạn vật.
Rồi, sự kinh hoàng ập đến. Một vết nứt khổng lồ xuất hiện ở rìa vũ trụ, từ đó một bóng đen vô định hình bò ra. Đó là Hư Vô Thôn Phệ Giả, một thực thể không có hình dạng cố định, chỉ là một khối hỗn mang đen kịt, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi sự sống mà nó chạm vào. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng của Thiên Đạo Nguyên Thủy, nhưng cũng là ý chí kiên cường không gì lay chuyển được.
Hắn thấy cuộc chiến. Một cuộc chiến không có hồi kết, kéo dài hàng triệu năm. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã chiến đấu một mình, dùng mọi pháp tắc, mọi quy luật để chống lại sự hủy diệt tuyệt đối. Các thế giới bị xé toạc, các vì sao bị dập tắt, nhưng Thiên Đạo vẫn kiên cường. Cuối cùng, để cứu lấy phần còn lại của vũ trụ, Thiên Đạo Nguyên Thủy đã đưa ra quyết định tối thượng. Hắn thấy bản thân mình phân tán thành vô số mảnh, sức mạnh và linh hồn tan ra như những hạt mưa sao băng, gieo rắc khắp các thế giới để phong ấn Hư Vô Thôn Phệ Giả, và để chờ đợi một ngày tái sinh.
Đặc biệt, Lâm Phàm còn nhìn thấy một phần ký ức mà các mảnh vỡ khác không có: hình ảnh của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Đó không chỉ là một con quái vật, mà là một ý chí hủy diệt thuần túy, một lỗ đen vũ trụ sống động, khao khát nuốt chửng tất cả để trở về trạng thái “không có gì”. Nó không có ý thức cá nhân, chỉ có bản năng nguyên thủy là tiêu diệt và đồng hóa. Thiên Đạo Nguyên Thủy không thể tiêu diệt nó hoàn toàn, chỉ có thể phong ấn và chờ đợi một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, có thể vượt qua giới hạn của bản thân.
Khi dòng ký ức lắng xuống, Lâm Phàm mở mắt ra. Đôi mắt hắn giờ đây không còn sự bối rối hay ngờ vực, mà tràn ngập sự thấu hiểu và một quyết tâm sắt đá. Sứ mệnh của hắn, gánh nặng trên vai hắn, đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
“Ngươi đã thấy rồi,” Thần Hoàng Khải Nguyên nói, giọng lão đầy vẻ mệt mỏi nhưng cũng mãn nguyện. “Đó là gánh nặng của Thiên Đạo, cũng là hy vọng cuối cùng của vạn vật. Ngươi không chỉ là một mảnh vỡ, Lâm Phàm. Ngươi là sự tiếp nối, là sự tiến hóa, là Thiên Đạo mới mà vũ trụ này cần.”
“Tiền bối… Ngài đã làm gì để sống sót qua thời khắc đó?” Lâm Phàm hỏi, giọng hắn khản đặc.
Thần Hoàng Khải Nguyên thở dài. “Ta đã không chiến đấu trực tiếp. Ta là một trong số ít những người được Thiên Đạo Nguyên Thủy tin tưởng, được ban cho nhiệm vụ bảo vệ Thiên Tâm Chi Nguyên. Ta đã trốn vào chiều không gian này, dùng toàn bộ sức lực để phong ấn chính mình và mảnh vỡ, chờ đợi ngươi. Cái giá phải trả là sự cô độc vĩnh cửu và sự suy yếu dần theo thời gian. Nhưng ta không hối hận.” Lão mỉm cười. “Giờ đây, ta đã hoàn thành sứ mệnh của mình.”
Lâm Phàm cảm nhận được một luồng năng lượng yếu ớt thoát ra từ Thần Hoàng Khải Nguyên. Lão đang dần tan biến, ý chí và linh hồn hòa vào Vô Cực Tịnh Thổ, biến thành một phần của thiên nhiên nơi đây.
“Không!” Lâm Phàm thốt lên, muốn ngăn cản.
“Đừng lo lắng,” Thần Hoàng Khải Nguyên thì thầm, “Đây là kết thúc mà ta mong muốn. Ta đã quá già nua, quá mệt mỏi. Ta tin tưởng vào ngươi, Thiên Đạo mới. Hãy hoàn thành sứ mệnh của chúng ta. Hãy kiến tạo một Thiên Đạo hoàn mỹ, không thể bị hủy diệt. Hãy bảo vệ vạn vật.”
Ánh mắt của lão dần trở nên mờ ảo, cơ thể lão hóa thành vô số đốm sáng lấp lánh, bay lên và hòa vào cây cổ thụ khổng lồ, khiến nó trở nên xanh tươi hơn, tràn đầy sức sống hơn. Cả Vô Cực Tịnh Thổ dường như được hồi sinh trong khoảnh khắc đó, những dòng sông cạn khô bắt đầu chảy, những ngọn núi trọc lóc mọc lên cây cỏ. Di sản của Thần Hoàng Khải Nguyên không phải là quyền lực, mà là sự sống mà lão đã bảo vệ.
Lâm Phàm đứng đó, cảm nhận sự thay đổi trong bản thân. Hắn đã thu hồi tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo trong Thần Giới. Hắn đã hiểu rõ về Hư Vô Thôn Phệ Giả và sứ mệnh của mình. Sức mạnh của hắn đã đạt đến đỉnh phong của Thần Giới, gần bằng Thiên Đạo Nguyên Thủy khi còn toàn vẹn. Nhưng quan trọng hơn, hắn đã có được sự giác ngộ, sự thấu hiểu sâu sắc về ý nghĩa của Thiên Đạo, không chỉ là pháp tắc và quyền năng, mà còn là tình yêu thương, sự hy sinh và ý chí bảo vệ vạn vật. Hắn không còn là một cá nhân chiến đấu vì chính mình, mà là một ý chí đại diện cho sự sống, cho trật tự vũ trụ.
Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn lên bầu trời Vô Cực Tịnh Thổ, nơi giờ đây ánh sáng mặt trời đã bắt đầu xuyên qua những đám mây. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Hư Vô Thôn Phệ Giả, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, ở bên ngoài vũ trụ của mình. Cuộc chiến cuối cùng sắp bắt đầu. Hắn đã sẵn sàng.