Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 502
Trong vương tọa Thần Giới, nơi ánh sáng vạn pháp hội tụ, Lâm Phàm ngồi tĩnh lặng. Hắn đã đạt đến đỉnh phong của Thần Giới, là Chúa Tể của mọi Chân Thần, Thần Vương, Thần Hoàng. Sức mạnh của hắn cuồn cuộn như biển cả vô tận, mỗi hơi thở đều ẩn chứa sức mạnh khai thiên tích địa, mỗi ánh mắt đều có thể xuyên thấu vô số tinh vực. Các mảnh vỡ Thiên Đạo trong Thần Giới đã được hắn thu hồi gần như toàn bộ, dung nhập vào linh hồn, khiến ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn hiểu được nguồn gốc của vạn vật, nắm giữ những pháp tắc tối thượng mà trước đây chỉ là truyền thuyết.
Thế nhưng, sự bình yên này không kéo dài.
Suốt một thời gian, Lâm Phàm đã cảm nhận được một sự xáo động kỳ lạ từ những nơi xa xăm nhất của vũ trụ. Ban đầu, đó chỉ là những đợt rung động yếu ớt, những tiếng vọng mơ hồ từ khoảng không vô định. Chúng giống như tiếng rên rỉ của một con thú khổng lồ đang đói khát, hay tiếng va chạm của những tảng băng vũ trụ bị nghiền nát. Nhưng càng ngày, những tín hiệu ấy càng trở nên mạnh mẽ và rõ rệt hơn, như thể một tấm màn vô hình đang dần bị xé toạc.
Đêm nay, khi Lâm Phàm đang bế quan trong Thiên Đạo Cung, nơi tâm điểm của Thần Giới, hắn bỗng cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Đó không phải là sự sợ hãi của phàm nhân, mà là một cảm giác bất an sâu sắc, một lời cảnh báo từ tận bản nguyên của vũ trụ đang dung hợp trong hắn. Hệ thống, hay chính là mảnh linh hồn Thiên Đạo quan trọng nhất, vốn im lặng một thời gian dài, nay bỗng phát ra những tín hiệu mãnh liệt, chớp nháy liên tục với những thông điệp khó hiểu: “Cảnh báo… Nguy hiểm… Hư Vô… Đang đến…”
Lâm Phàm nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, những mảnh ký ức cổ xưa bỗng ùa về như thác lũ. Hắn thấy một không gian hỗn độn, nơi các vũ trụ bị nuốt chửng như những hạt bụi. Hắn thấy một thực thể khổng lồ, không có hình dạng cố định, chỉ là một khối u ám vô tận, lan tỏa ra sức mạnh hủy diệt và đói khát. Đó là Hư Vô Thôn Phệ Giả. Những ký ức này không chỉ là hình ảnh, mà là cảm giác, là nỗi tuyệt vọng của vô số sinh linh, là sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy để phong ấn nó.
Hắn mở mắt, ánh mắt xuyên thấu qua vách cung điện, xuyên qua tầng tầng lớp lớp không gian, nhìn thẳng vào khoảng không vô tận bên ngoài Thần Giới. Hắn đã thấy.
Cách vũ trụ của hắn hàng tỷ năm ánh sáng, ở rìa của một dải ngân hà xa xôi, một cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra. Một lỗ đen khổng lồ, nhưng không phải lỗ đen thông thường. Nó không xoáy, không hút, mà là một vùng không gian bị bóp méo, bị “rách” ra một cách thô bạo. Từ vết nứt đó, một thứ năng lượng xám xịt, không thuộc về bất kỳ pháp tắc nào mà Lâm Phàm từng biết, đang rò rỉ ra. Nó như một vết loét khổng lồ trên tấm vải vũ trụ.
“Hư Vô Thôn Phệ Giả…” Lâm Phàm thì thầm, giọng nói trầm lắng nhưng ẩn chứa sự kiên định. Hắn dùng sức mạnh của Thiên Đạo mới hình thành trong mình để quan sát kỹ hơn. Các ngôi sao gần vết nứt đó đang chết đi không phải do tuổi tác, mà do bị “hút cạn” sự sống, năng lượng của chúng bị rút khỏi một cách tàn nhẫn, để lại những cái xác vũ trụ lạnh lẽo và vô hồn. Các hành tinh bốc hơi, các thiên hà lân cận bắt đầu co rút và biến mất một cách bí ẩn. Không có tiếng nổ, không có ánh sáng cuối cùng, chỉ là sự biến mất hoàn toàn, như thể chúng chưa từng tồn tại.
Đây không phải là một hiện tượng tự nhiên. Đây là dấu hiệu của sự xâm lấn.
Lâm Phàm tập trung ý chí, phóng ra một tia thần niệm vô hình, vượt qua hàng tỷ tinh vực để chạm tới vết nứt. Khi thần niệm của hắn tiếp xúc với năng lượng xám xịt, một cảm giác ghê tởm dâng lên. Đó là sự trống rỗng, là sự đói khát vĩnh cửu, là bản chất của sự hủy diệt thuần túy, không có mục đích, không có cảm xúc, chỉ có sự nuốt chửng. Ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy lại càng rõ nét hơn, cảnh báo hắn về mối hiểm họa mà hắn đã được sinh ra để đối mặt.
“Nó đang thức tỉnh,” Lâm Phàm tự nhủ. “Hay chính xác hơn, nó chưa bao giờ ngủ yên. Chỉ là phong ấn đang suy yếu.”
Sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã để lại những lỗ hổng trong pháp tắc vũ trụ, tạo điều kiện cho Hư Vô Thôn Phệ Giả len lỏi qua. Những vết nứt không gian mà hắn phát hiện ở Thần Giới không phải là tự nhiên, chúng là những vết rách nhỏ do áp lực từ bên ngoài, từ chính sự tồn tại của Hư Vô.
Lâm Phàm đứng dậy. Ánh mắt hắn không còn là sự bình thản của một vị thần, mà là sự kiên nghị của một chiến binh. Hắn đã hiểu. Mục tiêu của hắn không chỉ là thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo trong vũ trụ này, mà là đối mặt với mối đe dọa thực sự, mối hiểm họa mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh để phong ấn.
“Vũ trụ này… chỉ là một điểm nhỏ trong vô vàn vũ trụ,” hắn suy nghĩ. “Nếu Hư Vô Thôn Phệ Giả đến từ khoảng không hỗn độn, vậy thì nó có thể nuốt chửng bất kỳ vũ trụ nào. Ta không thể chỉ bảo vệ riêng vũ trụ của mình.”
Một cảm giác cô độc dâng lên trong lòng Lâm Phàm. Sứ mệnh này quá đỗi to lớn, vượt xa mọi tưởng tượng của hắn khi còn là một thiếu niên phế vật. Giờ đây, hắn gánh vác vận mệnh của không chỉ một mà vô số vũ trụ tiềm năng. Nhưng sự cô độc đó nhanh chóng bị thay thế bằng một ý chí mạnh mẽ hơn. Hắn không còn là Lâm Phàm của Lâm gia, hay đệ tử của Huyền Kiếm Tông, hay Chí Tôn của Đại Lục Trung Ương, hay Tiên Đế của Tiên Giới, hay Thần Hoàng của Thần Giới. Hắn là người thừa kế của Thiên Đạo, là hy vọng cuối cùng.
Hắn bắt đầu cảm nhận một lực hút nhẹ từ bên ngoài vũ trụ. Đó không phải là một lực hút vật lý, mà là một sự thôi thúc của bản năng Thiên Đạo, một lời mời gọi từ chính khoảng không vô tận. Hư Vô Thôn Phệ Giả đang ở đó, và nó đang chờ đợi. Nhưng đồng thời, Lâm Phàm cũng cảm nhận được những “điểm sáng” khác ở những nơi xa xôi, những dấu hiệu của các vũ trụ khác, tồn tại độc lập nhưng lại có một sự liên kết mơ hồ với Thiên Đạo của hắn. Có lẽ, những vũ trụ đó cũng đang đối mặt với mối đe dọa tương tự, hoặc ít nhất là chịu ảnh hưởng.
“Đã đến lúc rồi,” Lâm Phàm nói, giọng nói vang vọng khắp Thiên Đạo Cung. Hắn không còn là kẻ bị động chờ đợi. Hắn sẽ chủ động tìm kiếm, chủ động đối mặt. Để không chỉ phong ấn, mà là tiêu diệt hoàn toàn. Và để kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, một Thiên Đạo có thể bảo vệ vĩnh viễn sự sống và trật tự của vạn vật.
Cánh cửa Thiên Đạo Cung mở ra, ánh sáng chói lòa từ bên trong rọi chiếu khắp Thần Giới. Các Chân Thần, Thần Vương đang tu luyện khắp nơi đều cảm nhận được một sự thay đổi. Một luồng khí tức hùng vĩ, bao la, nhưng cũng tràn đầy ý chí quyết đoán, bao trùm toàn bộ Thần Giới. Họ không hiểu điều gì đang xảy ra, nhưng họ biết rằng, Chúa Tể của họ đã đưa ra một quyết định trọng đại, một quyết định sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh của tất cả.
Lâm Phàm bước ra, ánh mắt hướng về hư không vô tận, nơi bóng tối đang dần lan đến. Hắn biết rằng hành trình tiếp theo sẽ là một cuộc chiến không khoan nhượng, một cuộc chiến với quy mô vũ trụ. Nhưng hắn không đơn độc. Mọi sinh linh trong vũ trụ, dù không biết, đều là một phần của sứ mệnh này. Và hắn, với tư cách là Thiên Đạo Trùng Sinh, sẽ là ngọn cờ dẫn đường.
“Hư Vô Thôn Phệ Giả… Ngươi sẽ phải đối mặt với một Thiên Đạo mới.”
Lời nói của hắn không mang theo hận thù, mà là sự khẳng định của một trật tự mới, một ý chí không thể lay chuyển. Hắn đã sẵn sàng để vượt ra ngoài giới hạn của vũ trụ này, để khám phá Hư Không Vô Tận, và để đối mặt với kẻ thù tối thượng. Cuộc hành trình vĩ đại vừa mới thực sự bắt đầu.