Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 503
Lâm Phàm ngồi xếp bằng trên đỉnh Thần Sơn Vạn Pháp, ngọn núi cao nhất Thần Giới, nơi hội tụ vô số đạo tắc và linh khí, nhưng tâm trí hắn lại không chút bình yên. Xung quanh hắn, Tiên Linh Chi Khí ngưng tụ thành những dải lụa ngũ sắc, Thần Lực dồi dào đến mức có thể hóa thành thực chất, nhưng tất cả đều không thể xoa dịu được sự bất an đang dâng trào trong lòng. Hắn đã đạt đến đỉnh phong Thần Giới, mọi mảnh vỡ Thiên Đạo trong vũ trụ này gần như đã được hắn thu thập trọn vẹn, sức mạnh của hắn đã ngang ngửa với Thiên Đạo Nguyên Thủy khi còn toàn vẹn ở cảnh giới này.
Thế nhưng, cảm giác về một mối nguy hiểm khôn cùng, một thứ gì đó vượt xa khỏi giới hạn của vũ trụ này, vẫn không ngừng gặm nhấm tâm hồn hắn. Đó không phải là một pháp tắc, không phải một sinh linh, mà là một sự “hiện diện” thuần túy của sự hư vô, một cơn đói khát vô tận đang dần lây lan từ khoảng không bên ngoài. Mỗi khi hắn tĩnh tâm, cố gắng điều động Thiên Đạo Pháp Tắc của vũ trụ, hắn lại cảm nhận được những vết nứt vô hình, những lỗ hổng li ti đang xuất hiện ở rìa không gian, như thể có thứ gì đó đang cố gắng xé rách tấm màn thực tại. Linh hồn Thiên Đạo trong hắn, nay đã gần như hoàn chỉnh, không ngừng rung động dữ dội, phát ra những tiếng gầm thầm lặng như một bản năng nguyên thủy đang cảnh báo.
Hắn triệu kiến Thần Hoàng Cổ Xưa, vị Thần Hoàng đã trao cho hắn mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng và một phần ký ức cổ xưa. Vị Thần Hoàng già nua, râu tóc bạc phơ như sương tuyết, đến với ánh mắt trầm trọng, dường như đã lường trước được điều Lâm Phàm muốn nói. Ngài quỳ một gối trước Lâm Phàm, nhưng Lâm Phàm đưa tay nâng ngài dậy.
“Tiền bối không cần đa lễ. Người là trưởng bối của thế giới này,” Lâm Phàm nói, giọng trầm ổn nhưng ẩn chứa sự lo lắng. “Ta đã cảm nhận được. Một mối đe dọa vượt ra ngoài giới hạn của vũ trụ chúng ta. Nó đang đến.”
Thần Hoàng Cổ Xưa thở dài, ánh mắt xa xăm nhìn về phía vô tận hư không. “Ta biết. Các Thần Hoàng tiền nhiệm cũng từng cảm nhận được, nhưng không rõ ràng như ngươi. Chúng ta chỉ thấy Thiên Đạo Pháp Tắc suy yếu, linh khí cạn kiệt, các vết nứt không gian xuất hiện. Chúng ta gọi đó là ‘Đại Kiếp Vô Biên’, nghĩ rằng đó là một chu kỳ tự nhiên của vũ trụ. Nhưng giờ đây, khi ngươi, hiện thân của Thiên Đạo Nguyên Thủy tái sinh, cảm nhận được nó rõ ràng đến vậy, thì mọi thứ đã quá rõ ràng.”
Ngài dừng lại một lát, rồi kể tiếp bằng giọng điệu nặng nề. “Ta từng đọc được những ghi chép cổ xưa nhất, những lời tiên tri mơ hồ về một ‘Thực Thể Hư Vô’, một kẻ nuốt chửng các vũ trụ. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh bản thân, không phải để tiêu diệt nó, mà là để phong ấn một cánh cửa, một khe hở giữa các vũ trụ, ngăn không cho nó tràn vào. Nhưng sự phong ấn đó không phải vĩnh cửu. Sau vô số kỷ nguyên, sức mạnh phong ấn đã suy yếu, và ‘kẻ đó’ đang tìm cách trở lại.”
Lâm Phàm nắm chặt tay. “Vậy thì, việc ta củng cố Thiên Đạo trong vũ trụ này, liệu có đủ không?”
Thần Hoàng Cổ Xưa lắc đầu. “Không đủ. Vũ trụ của chúng ta, Thần Giới này, Tiên Giới, phàm giới… tất cả chỉ là một ‘bong bóng’ trong vô số bong bóng vũ trụ khác. Hư Vô Thôn Phệ Giả không nhắm vào một bong bóng, mà là toàn bộ đại dương của Hư Không, nơi vô số bong bóng đang trôi nổi. Nếu chúng ta chỉ cố thủ ở đây, một khi phong ấn cuối cùng bị phá vỡ, chúng ta sẽ bị nuốt chửng như những giọt nước.”
Lời nói của Thần Hoàng như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí Lâm Phàm. Hắn đã nghĩ rằng mình chỉ cần tái hợp Thiên Đạo của vũ trụ này là đủ. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra sứ mệnh của mình còn lớn lao hơn nhiều. Hắn không chỉ là Thiên Đạo của một vũ trụ, mà là hy vọng của toàn bộ đa vũ trụ. Hắn phải ra ngoài, tìm kiếm những mảnh vỡ khác, những dấu vết khác của Thiên Đạo Nguyên Thủy có thể tồn tại trong các vũ trụ khác, và hiểu rõ hơn về kẻ thù mà mình sắp đối mặt.
Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể Lâm Phàm bắt đầu hoạt động với tốc độ chưa từng có. Những dòng dữ liệu khổng lồ về các pháp tắc, năng lượng Hư Vô, cấu trúc không gian và thời gian liên tục được phân tích. Nó không ngừng đưa ra các dự đoán, các con đường khả thi, thậm chí cả những điểm yếu tiềm tàng của Hư Vô Thôn Phệ Giả dựa trên những gì hắn đã cảm nhận và ký ức Thiên Đạo Nguyên Thủy đã thức tỉnh. Nó không còn chỉ là một công cụ giúp hắn tu luyện, mà đã trở thành một phần không thể tách rời của bản thân Thiên Đạo, một bộ não siêu việt hỗ trợ hắn trong sứ mệnh tối cao.
“Ta phải đi,” Lâm Phàm đứng dậy, ánh mắt kiên định. “Ta phải bước vào Hư Không Vô Tận, khám phá các vũ trụ khác, tìm kiếm con đường để tiêu diệt hoàn toàn mối đe dọa này.”
Thần Hoàng Cổ Xưa không hề ngạc nhiên. Ngài chỉ thở dài. “Hư Không vô định, vô biên. Nơi đó không có pháp tắc, không có ánh sáng, chỉ có hỗn loạn, hư vô và sự tiêu vong. Ngay cả các Thần Hoàng mạnh nhất cũng không dám đặt chân vào đó quá lâu. Ngươi sẽ phải đối mặt với những hiểm nguy chưa từng có, những sinh vật được sinh ra từ Hư Vô, và có lẽ là cả những dấu vết của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.”
“Ta hiểu,” Lâm Phàm gật đầu. “Nhưng đó là số mệnh của ta. Là con đường duy nhất.”
Trước khi rời đi, Lâm Phàm đã dành thời gian dặn dò Thần Hoàng Cổ Xưa và các cường giả Thần Giới khác. Hắn truyền đạt những hiểu biết sâu sắc nhất về Thiên Đạo Pháp Tắc, hướng dẫn họ cách củng cố vũ trụ, cách phong tỏa những vết nứt không gian nhỏ, và cách chuẩn bị cho một cuộc chiến có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Hắn cũng để lại một phần ý chí Thiên Đạo của mình, phong ấn vào trung tâm vũ trụ, như một ngọn hải đăng duy trì sự ổn định và cảnh báo nếu có biến cố lớn xảy ra trong thời gian hắn vắng mặt.
Các cường giả Thần Giới, bao gồm cả những người từng hoài nghi Lâm Phàm, giờ đây đều nhìn hắn với sự kính trọng và hy vọng tuyệt đối. Họ biết rằng, Lâm Phàm không chỉ là vị Chí Tôn của họ, mà còn là người gánh vác số phận của toàn bộ vũ trụ.
Đứng trên đỉnh Thần Sơn Vạn Pháp, Lâm Phàm quay mặt về phía Hư Không. Ánh mắt hắn xuyên thấu qua những vì sao, qua những dải ngân hà, nhìn thẳng vào khoảng không đen kịt, vô định. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận toàn bộ sức mạnh Thiên Đạo đã dung hợp trong mình. Một vầng hào quang ngũ sắc rực rỡ bao quanh hắn, các pháp tắc vũ trụ tự động quy phục, tạo thành một luồng xoáy năng lượng khổng lồ.
Với một ý niệm, Lâm Phàm vươn tay ra. Các pháp tắc không gian hòa quyện, vặn vẹo, rồi từ từ xé rách một khe hở khổng lồ trên bầu trời Thần Giới, không phải là vết nứt tự nhiên, mà là một cánh cổng được tạo ra từ sức mạnh Thiên Đạo. Bên trong cánh cổng là một màu đen thăm thẳm, không có sao, không có ánh sáng, chỉ có sự trống rỗng vô tận. Đó là Hư Không Vô Tận, nơi bắt đầu của một hành trình mới, một cuộc phiêu lưu mà ngay cả Thiên Đạo Nguyên Thủy cũng chưa từng dám thực hiện khi còn toàn vẹn.
Lâm Phàm không chút do dự. Với một bước chân kiên định, hắn bước vào cánh cổng đen tối, thân ảnh dần tan biến vào Hư Không vô biên. Cánh cổng từ từ khép lại, để lại phía sau một Thần Giới yên bình tạm thời, và vô số sinh linh đang cầu nguyện cho chuyến đi của vị Thiên Đạo tái sinh.
Hành trình của Lâm Phàm, từ một phế vật yếu ớt đến Chí Tôn Thần Giới, đã là một kỳ tích. Nhưng giờ đây, hắn không còn chỉ là Lâm Phàm. Hắn là Thiên Đạo, là ý chí của sự sống và sáng tạo, và hắn đang tiến vào vùng đất của sự hủy diệt tuyệt đối. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến định đoạt số phận của toàn bộ Đa Vũ Trụ, chỉ vừa mới bắt đầu.