Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 504
Sau khi đạt đến đỉnh phong của Thần Giới, Lâm Phàm đã hấp thu gần như toàn bộ các mảnh vỡ Thiên Đạo rải rác trong vũ trụ của mình. Sức mạnh của hắn đã vượt qua mọi Chân Thần, Thần Vương, thậm chí cả những Thần Hoàng cổ xưa nhất. Hắn có thể cảm nhận được từng sợi pháp tắc, từng dòng chảy năng lượng, từng hơi thở của vũ trụ này như chính huyết mạch của mình. Tuy nhiên, thay vì cảm giác viên mãn, một sự bất an sâu sắc lại len lỏi trong tâm trí hắn. Đó không phải là nỗi sợ hãi cá nhân, mà là một thứ cảm giác nặng nề, giống như một vết thương không thể lành, một lỗ hổng đang dần mở rộng trong chính cấu trúc của vạn vật.
Sự bất an đó không đến từ bên trong Thần Giới, mà từ một nơi nào đó xa xôi hơn, vượt ra ngoài giới hạn của vũ trụ mà hắn đang bảo hộ. Đôi mắt Lâm Phàm, giờ đây ẩn chứa ánh sáng vạn pháp, có thể nhìn thấu những bức tường không gian, xuyên qua các lớp pháp tắc. Hắn cảm nhận được một sự hiện diện khổng lồ, vô định hình, đang âm thầm tiếp cận. Nó không có hình dáng cụ thể, không có sinh mệnh rõ ràng, nhưng lại mang theo một ý chí hủy diệt thuần túy, một khát khao nuốt chửng tất cả. Đó chính là thứ mà những ký ức Thiên Đạo Nguyên Thủy đã cảnh báo: Hư Vô Thôn Phệ Giả.
Hắn cố gắng sử dụng khả năng Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật của mình để thấu hiểu bản chất của mối đe dọa này, nhưng mọi phân tích đều trở nên vô nghĩa. Hư Vô Thôn Phệ Giả không tuân theo bất kỳ pháp tắc nào của vũ trụ hắn. Nó là một sự tồn tại phản lại mọi định luật, một vết nứt trong tấm vải dệt nên thực tại. Càng cố gắng chạm vào nó bằng ý thức, Lâm Phàm càng cảm thấy một luồng năng lượng hỗn loạn, lạnh lẽo, có khả năng xóa nhòa mọi thứ, kể cả chính linh hồn hắn.
Những mảnh ký ức cuối cùng của Thiên Đạo Nguyên Thủy, mà hắn đã hấp thu từ vị Thần Hoàng cổ xưa và các di tích, chợt lóe lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn thấy một vũ trụ rực rỡ bị nghiền nát thành hư vô, thấy những nền văn minh vĩ đại biến mất không dấu vết, thấy Thiên Đạo Nguyên Thủy chiến đấu trong tuyệt vọng, cuối cùng phải hy sinh bản thân để phong ấn mối hiểm họa. Giờ đây, phong ấn đó đang suy yếu, và kẻ thù cũ lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn, hung tợn hơn.
Lâm Phàm hiểu rằng, việc bảo vệ Thần Giới hay bất kỳ vũ trụ nào riêng lẻ là vô nghĩa nếu không giải quyết tận gốc vấn đề. Hư Vô Thôn Phệ Giả không chỉ muốn nuốt chửng một vũ trụ, nó muốn nuốt chửng tất cả. Việc hắn cố thủ tại đây chẳng khác nào chờ đợi cái chết đến. Sứ mệnh của hắn, với tư cách là người kế thừa ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy, không phải là ẩn mình, mà là đối mặt, là tiêu diệt hoàn toàn mối hiểm họa này, để kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn.
Một luồng quyết tâm bùng cháy trong sâu thẳm linh hồn Lâm Phàm. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Lâm gia, cũng không còn là Tiên Đế ngạo nghễ của Tiên Giới. Hắn là một phần của Thiên Đạo, mang trong mình trách nhiệm bảo vệ vạn giới. Nỗi sợ hãi ban đầu tan biến, thay vào đó là sự bình tĩnh tuyệt đối và ý chí sắt đá. Hắn sẽ không lặp lại sai lầm của Thiên Đạo Nguyên Thủy, chỉ phong ấn. Hắn sẽ tìm cách tiêu diệt.
Nhưng để làm được điều đó, hắn phải bước ra khỏi vũ trụ quen thuộc này, tiến vào Hư Không Vô Tận – khoảng không hỗn độn giữa các vũ trụ, nơi không có pháp tắc, không có thời gian, không có ánh sáng. Đó là một hành trình mà chưa từng có sinh linh nào của vũ trụ hắn dám thực hiện và trở về. Nguy hiểm rình rập ở khắp mọi nơi, từ những dòng chảy năng lượng hỗn loạn có thể xé nát linh hồn, đến những thực thể kỳ dị được sinh ra từ chính hư vô.
Lâm Phàm triệu tập những cường giả mạnh nhất của Thần Giới, các Thần Hoàng và những Tiên Đế đã cùng hắn chiến đấu. Hắn giải thích về mối đe dọa của Hư Vô Thôn Phệ Giả, về sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy và sứ mệnh của mình. Các vị Thần Hoàng, dù đã sống qua vô số kỷ nguyên, cũng không khỏi chấn động trước sự thật kinh hoàng này. Họ nhìn Lâm Phàm với sự tôn kính và lo lắng. Hắn không chỉ là Chí Tôn của Thần Giới, mà đã trở thành hy vọng cuối cùng của toàn bộ vũ trụ.
“Ta sẽ đi.” Lâm Phàm tuyên bố, giọng nói vang vọng như lời thề của Thiên Đạo. “Ta sẽ bước vào Hư Không Vô Tận để tìm kiếm nguồn gốc của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Trong thời gian ta vắng mặt, các ngươi phải bảo vệ vũ trụ này bằng mọi giá. Ta sẽ để lại một phần ý chí Thiên Đạo trong các ngươi, đủ để chống đỡ nếu kẻ địch đến quá sớm. Hãy tin tưởng vào ta, và tin tưởng vào chính các ngươi.”
Các cường giả quỳ xuống, thề sẽ trung thành và bảo vệ vũ trụ. Họ hiểu rằng đây là một canh bạc lớn, nhưng cũng là cơ hội duy nhất. Lâm Phàm dành thời gian cuối cùng để truyền đạt những kiến thức về pháp tắc Thiên Đạo mà hắn đã hấp thu, chỉ dẫn cách củng cố các rào chắn không gian và cách đối phó với những vết nứt có thể xuất hiện. Hắn cũng để lại một khối Thiên Đạo Chi Nguyên, một phần năng lượng tinh túy của bản thân, để ổn định Thần Giới trong thời gian hắn vắng mặt.
Trước khi rời đi, Lâm Phàm đứng trên đỉnh cao nhất của Thần Giới, nơi có thể nhìn thấy vô số tinh hệ lấp lánh như bụi vàng. Hắn cảm nhận được sự sống đang tuôn chảy trong từng hành tinh, từng sinh linh, từng ngọn cỏ. Đó là những gì hắn phải bảo vệ. Đó là lý do hắn tồn tại. Một cơn gió vũ trụ thổi qua, mang theo hương vị của những vì sao xa xôi và sự lạnh lẽo của khoảng không vô tận.
Hắn không quay đầu lại. Với một bước chân kiên định, Lâm Phàm tan biến vào không gian, xuyên qua lớp màng bảo vệ của vũ trụ, tiến thẳng vào Hư Không Vô Tận. Ngay lập tức, một cảm giác cô độc và trống rỗng bao trùm lấy hắn. Không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ có sự hỗn loạn nguyên thủy của năng lượng và những ảo ảnh méo mó của thời gian và không gian. Nhưng Lâm Phàm không hề nao núng. Trái tim hắn đập mạnh mẽ, vang vọng như tiếng chuông của định mệnh. Hành trình tìm kiếm các vũ trụ khác, tìm kiếm con đường tiêu diệt Hư Vô Thôn Phệ Giả, chính thức bắt đầu.
Bên ngoài vũ trụ của hắn, chỉ còn lại màn đêm vĩnh cửu, cùng với một tia sáng le lói từ một linh hồn đang dũng cảm dấn thân vào những điều chưa biết, mang theo hy vọng của vô số thế giới.