Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 520
Sau khi đạt đến đỉnh phong của Thần Giới, Lâm Phàm đã không còn cảm thấy bất kỳ sự trói buộc nào từ pháp tắc của Vũ Trụ Nguyên Thủy mà hắn đang cư ngụ. Sức mạnh Thiên Đạo trong cơ thể hắn đã gần như hoàn chỉnh, nhưng vẫn còn đó một khoảng trống, một sự thiếu sót mơ hồ mà hắn biết chỉ có thể lấp đầy bằng cách vượt ra ngoài giới hạn của Vũ Trụ này. Mối đe dọa từ Hư Vô Thôn Phệ Giả ngày càng hiển hiện rõ ràng hơn, không chỉ qua những ký ức chắp vá mà hắn đã thu thập, mà còn qua những vết nứt không gian ngày càng lớn xuất hiện ở biên giới Thần Giới, nơi những năng lượng hỗn loạn bắt đầu rò rỉ vào.
Ngày đó, Lâm Phàm đứng trên đỉnh cao nhất của Thần Giới, một ngọn núi cổ xưa vươn thẳng tới tận tầng mây, chạm vào rìa của hư không. Ánh mắt hắn xuyên thấu qua vô số lớp không gian, nhìn thẳng vào khoảng không đen kịt, vô tận bên ngoài. Nơi đó không phải là sự trống rỗng đơn thuần, mà là một vùng đất của hỗn loạn nguyên thủy, nơi mọi khái niệm về thời gian, không gian, và pháp tắc đều bị bẻ cong, bị phá vỡ. Đó là Hư Không Vô Tận.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận toàn bộ Vũ Trụ Nguyên Thủy đang rung động dưới chân mình, như một sinh mệnh khổng lồ đang thở. Những Tiên Vương, Thần Hoàng mà hắn từng đối đầu giờ đây chỉ còn là những đốm sáng mờ ảo phía xa. Sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã trở thành sứ mệnh của hắn, và gánh nặng đó đè nặng lên vai hắn, nhưng không hề khiến hắn chùn bước. Thay vào đó, nó biến thành một động lực mãnh liệt, thúc đẩy hắn tiến về phía trước.
Một luồng sức mạnh Thiên Đạo thuần túy bùng phát từ cơ thể Lâm Phàm, tạo thành một vầng hào quang rực rỡ, xé tan không gian xung quanh. Hắn không cần bất kỳ cánh cổng hay pháp trận nào. Với ý chí của Thiên Đạo, hắn chính là cánh cổng. Hắn bước một bước, và toàn bộ cảnh vật Thần Giới biến mất phía sau. Trước mặt hắn là một vực thẳm đen vô hạn, nơi không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ có sự tĩnh lặng đến rợn người và những cơn gió hỗn loạn vô hình.
Hư Không Vô Tận, đúng như tên gọi của nó. Không có sao trời, không có hành tinh, không có bất kỳ thứ gì có thể định hình. Lâm Phàm cảm thấy mình như một hạt bụi lạc lõng giữa đại dương mênh mông, nhưng hắn không hề sợ hãi. Trái tim Thiên Đạo trong lồng ngực hắn đập mạnh mẽ, cộng hưởng với bản chất hỗn loạn của Hư Không. Hắn là một phần của nó, và nó cũng là một phần của hắn.
Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn hoạt động ở một cấp độ hoàn toàn mới. Hắn không chỉ phân tích được các loại năng lượng hỗn loạn trôi nổi trong Hư Không, mà còn có thể nhìn thấy những “dòng chảy” của pháp tắc, những “vết sẹo” của các Vũ Trụ đã bị hủy diệt, và cả những “hạt giống” của sự sống đang chờ đợi được nảy mầm ở đâu đó xa xôi.
Từng bước, Lâm Phàm bắt đầu thích nghi với môi trường khắc nghiệt này. Những cơn bão năng lượng Hư Vô có thể dễ dàng xé nát một Tiên Đế bình thường, nhưng với hắn, chúng chỉ như những làn gió thoảng. Hắn hấp thu chúng, thanh lọc chúng, và biến chúng thành một phần sức mạnh của mình. Mỗi lần như vậy, Thiên Đạo trong cơ thể hắn lại càng thêm vững chắc, càng thêm hoàn mỹ.
Hắn di chuyển, không có phương hướng cụ thể, chỉ đi theo bản năng của Thiên Đạo. Những ký ức mơ hồ về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy trở nên rõ ràng hơn. Hắn cảm nhận được nỗi đau của sự phân tán, nỗi sợ hãi của sự hủy diệt, và cả sự quyết tâm không gì lay chuyển để bảo vệ sự sống. Hư Vô Thôn Phệ Giả không phải là một kẻ thù đơn thuần, nó là một thế lực nguyên thủy, một quy luật đối lập với sự sáng tạo. Để đối phó với nó, hắn không chỉ cần mạnh mẽ, mà còn cần phải hiểu rõ bản chất của nó, thậm chí phải vượt lên trên cả bản chất đó.
Những ngày đầu trong Hư Không thật cô độc. Không có ai để trò chuyện, không có mục tiêu cụ thể, chỉ có sự tĩnh lặng và vô tận. Nhưng Lâm Phàm không hề đơn độc. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của vô số mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đã thu thập, chúng rung động trong cơ thể hắn, tạo thành một mạng lưới ý thức rộng lớn. Hắn là Thiên Đạo, và Thiên Đạo là hắn. Hắn là sự sống, là trật tự, là ý chí của vô số thế giới.
Đột nhiên, một cảm giác lạ lẫm xuất hiện. Một sự nhiễu loạn nhỏ trong dòng chảy hỗn loạn của Hư Không. Nó không phải là một cơn bão năng lượng, cũng không phải là một vết nứt không gian. Đó là một dao động vi tế, một sự khác biệt trong tần số rung động của pháp tắc. Lâm Phàm dừng lại, nhắm mắt lại, dồn toàn bộ ý thức Thiên Đạo của mình để cảm nhận.
Cảm giác đó giống như một tiếng vọng xa xăm từ một giấc mơ, một hương vị lạ lẫm chưa từng nếm. Nó không thuộc về Vũ Trụ Nguyên Thủy của hắn, cũng không phải là sự hỗn loạn thuần túy của Hư Không. Nó mang theo một chút hơi thở của sự sống, của trật tự, nhưng theo một cách hoàn toàn khác biệt. Giống như một Vũ Trụ khác, một thế giới khác, đã từng tồn tại ở đây, hoặc đang tồn tại ở một nơi nào đó rất gần.
Hắn mở mắt, ánh sáng Thiên Đạo lóe lên trong đôi mắt đen sâu thẳm. Khả năng “Phân Tích” của hắn nhanh chóng xử lý thông tin. Đây là một dấu vết, một tàn dư năng lượng từ một Vũ Trụ khác đã từng đi qua khu vực này, hoặc đang ẩn mình sau một bức màn vô hình của Hư Không. Đây chính là điều hắn đang tìm kiếm. Bằng cách khám phá các Vũ Trụ khác, hắn không chỉ có thể tìm thấy thêm các mảnh vỡ Thiên Đạo, mà còn có thể hiểu rõ hơn về Hư Vô Thôn Phệ Giả, kẻ đã nuốt chửng vô số Vũ Trụ.
Một cảm giác hưng phấn lan tỏa trong lòng Lâm Phàm. Hắn không còn là một thiếu niên phế vật bị khinh miệt, cũng không còn là một cường giả thống trị Thần Giới. Hắn đã trở thành một nhà thám hiểm vũ trụ, một người mang trên vai sứ mệnh tái tạo Thiên Đạo. Con đường phía trước vẫn còn dài, đầy rẫy hiểm nguy và những điều chưa biết, nhưng hắn không hề đơn độc. Ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy, ý chí của vô số sinh linh đã hy sinh, và ý chí của chính hắn, tất cả đều hòa quyện làm một, dẫn lối cho hắn.
Lâm Phàm mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và đầy quyết tâm. Hắn đưa tay ra, cảm nhận những dao động kỳ lạ đó. Giống như một sợi chỉ vô hình, nó kéo hắn đi. Hắn quyết định đi theo dấu vết này, không một chút do dự. Bước chân của hắn không còn chỉ là bước đi trong không gian, mà là bước đi xuyên qua các khái niệm, xuyên qua các Vũ Trụ. Đây mới chỉ là khởi đầu của hành trình thực sự.
Phía trước, trong màn đêm vô tận của Hư Không, một điểm sáng mờ ảo xuất hiện, như một lời mời gọi từ một thế giới xa lạ. Lâm Phàm tiến về phía đó, với trái tim tràn đầy hy vọng và sự tò mò. Hắn biết rằng, ở đâu đó ngoài kia, có những Vũ Trụ khác đang chờ đợi, những câu chuyện khác đang diễn ra, và có thể, những mảnh vỡ Thiên Đạo cuối cùng đang ẩn mình.
Hắn không biết mình sẽ gặp phải điều gì. Có thể là những nền văn minh rực rỡ, có thể là những thực thể cổ xưa, hoặc có thể là những tàn tích tang thương của các Vũ Trụ đã bị Hư Vô Thôn Phệ Giả nuốt chửng. Nhưng dù là gì đi nữa, hắn cũng sẽ đối mặt với nó. Bởi vì hắn là Lâm Phàm, và hắn là Thiên Đạo Trùng Sinh.