Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 521
Chương 521
Lâm Phàm lướt đi trong Hư Không Vô Tận, nơi mà khái niệm về không gian và thời gian trở nên mơ hồ, nơi các định luật vật lý quen thuộc không còn ý nghĩa. Hắn đã rời xa Vũ Trụ của mình được một thời gian, vượt qua vô số dải ngân hà trống rỗng, những thiên hà đã chết và cả những vết tích của các vũ trụ đã bị nuốt chửng. Mỗi bước đi của hắn là một sự kiểm chứng đối với sức mạnh Thiên Đạo đang dần hoàn thiện trong cơ thể. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” đã không còn giới hạn ở vật chất hay năng lượng, mà còn mở rộng đến cả những pháp tắc vũ trụ, cho phép hắn thích nghi và tồn tại trong môi trường khắc nghiệt này.
Hành trình này cô độc nhưng không nhàm chán. Mỗi một dải ngân hà mà hắn lướt qua đều ẩn chứa những bí mật, những tàn tích của sự sống hoặc sự hủy diệt. Hắn đã hấp thu thêm một vài mảnh vỡ Thiên Đạo nhỏ, những “dấu vết” còn sót lại từ các vũ trụ đã bị hủy diệt, chúng như những tiếng vọng thê lương trong tâm trí, cảnh báo về mối đe dọa đang lớn dần.
Bất chợt, một luồng năng lượng kỳ lạ, không thuộc bất kỳ hệ thống pháp tắc nào mà hắn từng biết, lướt qua ý thức của Lâm Phàm. Đó không phải là năng lượng hỗn loạn của Hư Vô Thôn Phệ Giả, mà là một sự rung động hài hòa, phức tạp, nhưng lại mang theo một chút hoảng loạn và suy yếu. Tò mò, Lâm Phàm vận dụng Thiên Đạo Chân Thân, xuyên qua lớp màn không gian mỏng manh, tiến vào một vùng Hư Không hoàn toàn khác.
Trước mắt hắn là một cảnh tượng ngoạn mục: một Vũ Trụ không phải hình cầu hay hình xoắn ốc như thường lệ, mà là một siêu tinh vân khổng lồ, rực rỡ sắc màu, trôi nổi giữa Hư Không. Bên trong tinh vân là vô số “đảo” ánh sáng, những cụm sao nhỏ hơn, và những dòng chảy năng lượng lung linh như những con sông sao. Đây là một Vũ Trụ được tạo thành từ ánh sáng và năng lượng thuần túy. Hắn cảm nhận được sự sống, vô số sinh linh đang cư ngụ trong đó.
Lâm Phàm hạ xuống một trong những “đảo” ánh sáng gần nhất. Không khí ở đây không tồn tại theo cách thông thường, mà là một dòng chảy của linh năng thuần khiết, dễ chịu đến lạ lùng. Các sinh vật ở đây cũng vô cùng độc đáo. Chúng không có hình hài vật chất cố định, mà là những thực thể ánh sáng, hình dáng như những tinh linh được kết tinh từ các vì sao, mang theo một vẻ đẹp siêu phàm và trí tuệ cổ xưa. Chúng được gọi là “Hư Không Tinh Hồn Tộc”.
Ngay khi Lâm Phàm vừa đặt chân, một nhóm Tinh Hồn Tộc đã xuất hiện, bao vây hắn. Chúng không có miệng hay mắt, nhưng hắn cảm nhận được sự tò mò, cảnh giác và cả một nỗi buồn sâu thẳm từ trường năng lượng của chúng. Một thực thể Tinh Hồn lớn hơn, ánh sáng rực rỡ hơn, tiến đến gần. Lâm Phàm nhận ra đây là một vị trưởng lão, hay thủ lĩnh của họ. Một luồng ý thức trực tiếp truyền vào tâm trí hắn, không cần ngôn ngữ.
“Kẻ ngoại lai. Ngươi đến từ đâu? Tại sao lại xâm nhập vào ‘Vũ Trụ Ánh Sáng’ của chúng ta?”
Lâm Phàm đáp lại bằng ý thức, truyền tải sự chân thành và mục đích của mình. “Ta đến từ một Vũ Trụ xa xôi. Ta là Lâm Phàm, một kẻ đang truy tìm nguồn gốc của sự hủy diệt, thứ đang đe dọa tất cả các Vũ Trụ. Ta cảm nhận được sự suy yếu trong Vũ Trụ của các ngươi, và cả nỗi sợ hãi.”
Vị trưởng lão Tinh Hồn Tộc, có vẻ như được gọi là “Thánh Linh Vô Cực”, phát ra một làn sóng năng lượng thở dài. “Ngươi nói đúng. Vũ Trụ Ánh Sáng của chúng ta đang chết dần. Những vết nứt tối tăm đang xuất hiện, nuốt chửng các vì sao và linh hồn của chúng ta. Chúng ta gọi chúng là ‘Hư Vô Chi Ảnh’.”
Lâm Phàm nheo mắt. “Hư Vô Chi Ảnh… đó chính là Hư Vô Thôn Phệ Giả mà ta đang tìm kiếm. Chúng đã đến đây.”
Thánh Linh Vô Cực truyền tải một hình ảnh vào tâm trí Lâm Phàm: những khoảng không đen ngòm, trống rỗng, đang dần ăn mòn rìa của siêu tinh vân, nuốt chửng ánh sáng và sự sống. Trong hình ảnh đó, Lâm Phàm thấy những sinh vật quái dị, vô định hình, được tạo thành từ bóng tối và năng lượng hỗn loạn, chính là những phiên bản nhỏ hơn của Hư Vô Thôn Phệ Giả.
“Chúng ta đã chiến đấu, nhưng vô ích,” Thánh Linh Vô Cực nói với một sự tuyệt vọng. “Mỗi khi chúng ta tiêu diệt một Hư Vô Chi Ảnh, sẽ có mười cái khác xuất hiện. Chúng dường như vô tận, và chúng đến từ một nơi mà chúng ta không thể chạm tới, ngoài Vũ Trụ của chúng ta.”
Lâm Phàm cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Dù đã biết về mối đe dọa, nhưng việc chứng kiến nó trực tiếp ở một Vũ Trụ khác, với một nền văn minh hoàn toàn khác, vẫn mang lại một cảm giác kinh hoàng mới. Quy mô của mối đe dọa này vượt xa mọi tưởng tượng của hắn. Hư Vô Thôn Phệ Giả không chỉ là một sinh vật, mà là một lực lượng hủy diệt, một bệnh dịch vũ trụ.
“Ta đã đến đây để tìm kiếm sự giúp đỡ,” Lâm Phàm nói. “Không phải chỉ là Vũ Trụ của các ngươi, hay Vũ Trụ của ta. Mà là tất cả các Vũ Trụ đang tồn tại. Hư Vô Thôn Phệ Giả sẽ không dừng lại cho đến khi mọi thứ bị nuốt chửng.”
Thánh Linh Vô Cực và các Tinh Hồn Tộc khác im lặng, ánh sáng của chúng nhấp nháy, biểu thị sự suy nghĩ và lo lắng. “Chúng ta là một chủng tộc hòa bình, chúng ta không giỏi chiến tranh. Từ ngàn vạn năm trước, chúng ta chỉ tập trung vào việc tu luyện ánh sáng và kiến thức.”
“Nhưng bây giờ, sự tồn vong của các ngươi đang bị đe dọa,” Lâm Phàm nhấn mạnh. “Nếu không chống lại, sẽ không còn ánh sáng hay kiến thức nào để tu luyện nữa. Ta tin rằng có rất nhiều Vũ Trụ khác đang đối mặt với tình cảnh tương tự. Chúng ta cần phải liên kết lại, tập hợp tất cả sức mạnh của các nền văn minh, các chủng tộc, để cùng nhau đối phó với mối đe dọa này.”
Thánh Linh Vô Cực truyền tải một hình ảnh khác: một cỗ máy khổng lồ, được tạo thành từ ánh sáng và tinh thể, đang hấp thụ năng lượng của Vũ Trụ Ánh Sáng để cố gắng vá lại các vết nứt, nhưng nó đang dần quá tải và sụp đổ. “Chúng ta đã thử mọi cách. Công nghệ ánh sáng của chúng ta, sức mạnh tinh thần của chúng ta, đều không đủ.”
Lâm Phàm tiến lại gần cỗ máy, dùng Thiên Đạo Chi Nhãn của mình để “Phân Tích”. Hắn thấy được cấu trúc phức tạp của nó, nhưng cũng nhận ra những lỗ hổng trong pháp tắc điều khiển, và sự thiếu hụt một loại năng lượng cốt lõi để duy trì sự ổn định. Với khả năng của mình, hắn có thể “tiến hóa” cỗ máy này, nhưng đó không phải là giải pháp gốc rễ.
“Đây chỉ là chữa trị phần ngọn,” Lâm Phàm nói. “Chúng ta phải tìm cách tiêu diệt gốc rễ của Hư Vô Thôn Phệ Giả, hoặc ít nhất là phong ấn chúng vĩnh viễn. Để làm được điều đó, chúng ta cần một lực lượng đủ lớn, đủ đa dạng về sức mạnh và trí tuệ.”
Thánh Linh Vô Cực và các Tinh Hồn Tộc khác nhìn Lâm Phàm với một ánh sáng hy vọng le lói. “Ngươi… ngươi có một kế hoạch sao? Ngươi đã từng chiến đấu với chúng?”
“Ta đang trên hành trình tái tạo Thiên Đạo Nguyên Thủy của Vũ Trụ ta, thứ đã hy sinh để phong ấn chúng từ vô số kỷ nguyên trước,” Lâm Phàm tiết lộ một phần sự thật. “Ta mang trong mình sức mạnh và ký ức của Thiên Đạo đó. Ta biết về mối đe dọa này hơn bất kỳ ai. Và ta biết rằng, một mình ta, hay một mình Vũ Trụ của ta, không thể thắng được. Chúng ta cần một liên minh.”
Sự thật này gây chấn động mạnh trong tâm trí các Tinh Hồn Tộc. Thiên Đạo, khái niệm về người cai quản pháp tắc vũ trụ, là một thứ thiêng liêng và tối cao đối với mọi nền văn minh. Việc Lâm Phàm tự nhận mình là một mảnh linh hồn Thiên Đạo, và đang trên đường tái tạo nó, mang một sức nặng không thể chối cãi.
“Liên minh…” Thánh Linh Vô Cực lặp lại, ánh sáng của nó dao động mạnh mẽ. “Ngươi muốn chúng ta cùng với những chủng tộc khác, những kẻ ngoại lai mà chúng ta chưa từng gặp, để chiến đấu?”
“Đúng vậy,” Lâm Phàm kiên định. “Đại nạn trước mắt không phân biệt chủng tộc hay Vũ Trụ. Đây là cuộc chiến sinh tử của toàn bộ Đa Vũ Trụ. Nếu chúng ta không đoàn kết, tất cả sẽ bị nuốt chửng.”
Thánh Linh Vô Cực trầm tư một lúc lâu, ánh sáng của nó dần trở nên kiên định hơn. “Vũ Trụ Ánh Sáng của chúng ta đã yếu đi rất nhiều. Nhưng nếu lời ngươi là thật, nếu có một cơ hội để bảo vệ sự tồn vong, thì chúng ta sẽ không từ chối. Chúng ta sẽ tham gia liên minh của ngươi, Lâm Phàm. Hãy cho chúng ta biết, chúng ta cần làm gì.”
Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên gương mặt Lâm Phàm. Đây chính là bước đầu tiên. Hắn đã tìm thấy đồng minh đầu tiên trong hành trình vĩ đại này. Hắn biết rằng con đường phía trước còn vô cùng gian nan, sẽ còn vô số Vũ Trụ để khám phá, vô số chủng tộc để thuyết phục. Nhưng với sự khởi đầu này, hy vọng đã được nhen nhóm giữa Hư Không Vô Tận.
“Tốt lắm,” Lâm Phàm nói. “Điều đầu tiên chúng ta cần làm, là củng cố Vũ Trụ của các ngươi. Sau đó, ta sẽ cùng các ngươi, đi tìm kiếm những Vũ Trụ khác, những nền văn minh khác, những người cũng đang chiến đấu trong bóng tối. Chúng ta sẽ cùng nhau thắp sáng hy vọng, và chống lại Hư Vô Thôn Phệ Giả.”
Ánh sáng của các Tinh Hồn Tộc bùng lên mạnh mẽ, như hàng tỷ ngôi sao nhỏ vừa được tiếp thêm năng lượng. Một liên minh đa vũ trụ, một ý tưởng điên rồ nhưng đầy hy vọng, đã bắt đầu hình thành từ chính Vũ Trụ Ánh Sáng này.