Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 522
Trong vô tận Hư Không, nơi không gian và thời gian trở nên mơ hồ, Lâm Phàm tiếp tục cuộc hành trình khám phá của mình. Sau khi hấp thu gần như toàn bộ mảnh vỡ Thiên Đạo trong Thần Giới và đạt đến đỉnh phong của cảnh giới Thần Hoàng, hắn cảm nhận được sự thôi thúc không ngừng từ sâu thẳm linh hồn – một sự kêu gọi từ những vũ trụ xa xôi, những nơi cũng đang đối mặt với họa diệt vong. Hắn biết, Hư Vô Thôn Phệ Giả không chỉ là mối đe dọa với vũ trụ của hắn mà là một bệnh dịch vũ trụ, một kẻ hủy diệt vĩ đại đang lan tràn khắp các chiều không gian.
Hư Không Vô Tận không phải là một khoảng không trống rỗng. Nó là một vùng hỗn độn của năng lượng nguyên thủy, của những tàn tích vũ trụ đã bị hủy diệt, và cả những dấu vết của các nền văn minh cổ xưa. Lâm Phàm bay xuyên qua những dải ngân hà đã chết, lướt qua những tinh vân mang màu sắc quỷ dị, và né tránh những cơn bão không gian có thể xé nát cả Thần Hoàng. Sức mạnh của Thiên Đạo Chân Thân đã cho phép hắn tồn tại và di chuyển trong môi trường khắc nghiệt này, nhưng ngay cả hắn cũng cảm thấy sự nhỏ bé của mình trước sự vô biên của Đại Đạo.
Một ngày nọ, trong khi đang lướt qua một vùng Hư Không tương đối tĩnh lặng, Lâm Phàm bỗng cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ. Nó không phải là năng lượng hỗn loạn của Hư Vô, cũng không phải là linh khí quen thuộc của các thế giới mà hắn từng biết. Đó là một loại năng lượng có trật tự, phức tạp, mang theo dấu vết của sự sống và công nghệ tiên tiến. Đồng thời, một cảm giác báo động mạnh mẽ ập đến, kèm theo đó là những dao động không gian dữ dội, như thể một trận chiến kinh hoàng đang diễn ra ở đâu đó rất gần.
Lâm Phàm thu lại toàn bộ khí tức, biến mình thành một bóng ma vô hình trong Hư Không, và tăng tốc về phía nguồn năng lượng. Càng đến gần, khung cảnh trước mắt càng trở nên rõ ràng và kinh hoàng. Đó là một hạm đội khổng lồ, được cấu thành từ những phi thuyền kim loại lấp lánh với những đường nét tinh xảo, đang chiến đấu tuyệt vọng chống lại một đàn sinh vật Hư Vô. Những sinh vật này không giống bất kỳ thứ gì Lâm Phàm từng thấy. Chúng có hình thù quái dị, cơ thể được tạo thành từ vật chất tối đen, liên tục biến hình và phát ra những luồng năng lượng hủy diệt. Mỗi con đều mang theo khí tức hủy diệt đáng sợ, và số lượng của chúng là vô tận.
Hạm đội phi thuyền đang dần bị áp đảo. Từng chiếc một nổ tung trong những luồng sáng chói lòa, những mảnh vỡ kim loại bay tứ tung trong Hư Không. Lâm Phàm có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự sợ hãi và cả ý chí chiến đấu kiên cường từ những sinh linh bên trong các phi thuyền đó. Hắn sử dụng khả năng “Phân Tích” của Thiên Đạo, quét qua một trong số những phi thuyền lớn nhất, và nhanh chóng thu được một lượng lớn thông tin.
Đây là chủng tộc Thủy Tinh Tộc, một nền văn minh tiên tiến đến từ Vũ Trụ Xylos, cách vũ trụ của Lâm Phàm hàng tỷ năm ánh sáng. Họ không tu luyện theo hệ thống công pháp hay pháp tắc như các thế giới mà Lâm Phàm từng biết. Thay vào đó, họ phát triển công nghệ đến mức cực hạn, sử dụng “Tinh Thạch Năng Lượng” để vận hành mọi thứ, từ phi thuyền, vũ khí cho đến việc củng cố cơ thể. Họ đã chiến đấu với Hư Vô Thôn Phệ Giả trong nhiều thiên niên kỷ, và đây là lần cuối cùng họ cố gắng bảo vệ hành tinh mẹ Xylos trước sự xâm lăng không ngừng nghỉ.
Lâm Phàm không thể khoanh tay đứng nhìn. Mặc dù đây không phải là vũ trụ của hắn, nhưng sự diệt vong của một vũ trụ khác chỉ làm tăng thêm sức mạnh cho Hư Vô Thôn Phệ Giả, và rút ngắn thời gian mối đe dọa này sẽ ập đến vũ trụ của hắn. Hắn thở dài, một luồng ánh sáng vàng nhạt lóe lên trong mắt. Đã đến lúc ra tay.
Không một lời báo trước, Lâm Phàm hóa thành một tia chớp vàng, lao thẳng vào giữa đội hình của các sinh vật Hư Vô. Hắn không sử dụng bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ đơn thuần là sức mạnh thuần túy của Thiên Đạo Chân Thân. Một quyền vung ra, không gian xung quanh vặn vẹo, hàng trăm sinh vật Hư Vô gần đó nổ tung thành những hạt vật chất tối rồi tan biến như chưa từng tồn tại. Một chưởng đẩy ra, một cơn sóng năng lượng khổng lồ quét qua, đẩy lùi hàng vạn sinh vật khác, tạo ra một khoảng trống lớn trong chiến trường.
Những người lính Thủy Tinh Tộc trên các phi thuyền đều kinh ngạc tột độ. Họ chưa từng thấy một cá thể nào có sức mạnh đến như vậy. Một sinh vật đơn độc, không có phi thuyền, không có vũ khí công nghệ, lại có thể dễ dàng tiêu diệt hàng loạt quái vật Hư Vô mà hạm đội của họ phải chật vật mới đối phó được. Một giọng nói vang lên trong kênh liên lạc chung của hạm đội, đầy vẻ bàng hoàng:
“Cái gì… cái gì đang xảy ra vậy? Ai đó? Một đồng minh mới? Từ đâu đến?”
Lâm Phàm không trả lời. Hắn tiếp tục di chuyển như một vị thần chiến tranh, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa. Hắn nhận ra, những sinh vật Hư Vô này có một điểm yếu: chúng không thể chịu được sự tinh khiết và trật tự của pháp tắc Thiên Đạo. Sức mạnh của Lâm Phàm, được cấu thành từ vô số mảnh vỡ Thiên Đạo, là bản chất đối lập với sự hỗn loạn của chúng.
Chỉ trong vài phút, cục diện chiến trường đã hoàn toàn thay đổi. Đàn Hư Vô Thôn Phệ Giả bị đẩy lùi, số lượng giảm đi đáng kể. Tuy nhiên, một con quái vật Hư Vô khổng lồ hơn, có kích thước bằng cả một hành tinh nhỏ, xuất hiện từ phía xa. Nó là “Chủ Thể Hư Vô” của đợt tấn công này, một con quái vật tinh anh đã nuốt chửng hàng trăm thế giới. Nó phát ra một tiếng gầm rống chói tai, mang theo sự tức giận và hủy diệt, rồi phóng ra một luồng năng lượng tối tăm về phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm đứng yên, ánh mắt bình thản. Hắn giơ tay, một vòng xoáy năng lượng khổng lồ hiện ra trước mặt, hấp thu hoàn toàn luồng năng lượng hủy diệt kia. Sau đó, hắn bước một bước về phía trước, biến mất khỏi vị trí cũ và xuất hiện ngay trước mặt Chủ Thể Hư Vô. Một đấm! Không gian nứt vỡ, pháp tắc hỗn loạn. Chủ Thể Hư Vô không kịp phản ứng, cơ thể khổng lồ của nó bị xuyên thủng, rồi nổ tung thành vô số hạt vật chất tối, những hạt này nhanh chóng bị năng lượng Thiên Đạo của Lâm Phàm tịnh hóa và biến mất.
Sự im lặng bao trùm chiến trường. Toàn bộ đàn Hư Vô Thôn Phệ Giả còn lại dường như mất đi sự chỉ huy, chúng trở nên hỗn loạn và cuối cùng tan rã, biến mất vào Hư Không.
Trên các phi thuyền của Thủy Tinh Tộc, tiếng reo hò bùng nổ. Họ đã được cứu. Một vị chỉ huy với bộ giáp lấp lánh và khuôn mặt khắc khổ, có vẻ là thủ lĩnh của hạm đội, ra lệnh:
“Mở cổng dịch chuyển! Mời vị ân nhân lên phi thuyền chỉ huy! Nhanh lên!”
Lâm Phàm không từ chối. Hắn bay về phía phi thuyền lớn nhất, một cổng năng lượng màu xanh lam mở ra, chào đón hắn vào bên trong. Khi bước vào khoang chỉ huy, Lâm Phàm thấy một nhóm sinh vật Thủy Tinh Tộc đang đứng chờ. Họ có dáng người mảnh khảnh, làn da trong suốt như pha lê, và đôi mắt phát sáng rực rỡ. Vị chỉ huy mà Lâm Phàm đã “quét” qua bước tới, cúi đầu một cách trang trọng.
“Kính chào vị ân nhân. Tôi là Thống lĩnh Kael, chỉ huy hạm đội phòng thủ Xylos. Xin cảm ơn ngài đã cứu chúng tôi khỏi họa diệt vong. Ngài là ai? Đến từ đâu? Và tại sao ngài lại có sức mạnh phi thường đến vậy?”
Lâm Phàm gật đầu, ánh mắt quét qua mọi người trong phòng. Hắn cảm nhận được sự chân thành và cả sự kiệt quệ của họ. Hắn trả lời, giọng nói vang vọng nhưng cũng đầy uy quyền:
“Ta là Lâm Phàm, đến từ một vũ trụ xa xôi. Ta là một phần của Thiên Đạo, người mang trong mình sứ mệnh bảo vệ các thế giới khỏi sự hủy diệt. Ta đến đây vì cảm nhận được sự hiện diện của Hư Vô Thôn Phệ Giả, và ta biết rằng các ngươi cũng đang đối mặt với mối đe dọa tương tự.”
Kael và các sĩ quan khác ngỡ ngàng. “Thiên Đạo”? Một khái niệm xa lạ với họ, nhưng sức mạnh mà Lâm Phàm thể hiện thì không thể nghi ngờ. Kael hồi hộp hỏi:
“Ngài… ngài nói ngài là một phần của Thiên Đạo? Vậy là ngài hiểu rõ về những sinh vật Hư Vô này? Chúng đã hủy diệt hàng trăm thế giới lân cận chúng tôi, và giờ đây, hành tinh mẹ Xylos của chúng tôi cũng đang trên bờ vực sụp đổ.”
Lâm Phàm trầm giọng:
“Ta hiểu. Ta đã chứng kiến sự hủy diệt của chúng. Hư Vô Thôn Phệ Giả là một thực thể cổ xưa, đến từ khoảng không hỗn độn, chuyên nuốt chửng các vũ trụ. Thiên Đạo của vũ trụ ta đã hy sinh để phong ấn nó vô số kỷ nguyên trước, và giờ đây, nó đang thức tỉnh trở lại. Sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã tạo ra những vết nứt, cho phép nó lan tràn khắp các vũ trụ.”
Kael và các sĩ quan trao đổi ánh mắt lo lắng. Thông tin này còn kinh khủng hơn những gì họ từng biết. Họ luôn nghĩ rằng Hư Vô Thôn Phệ Giả chỉ là một loài sinh vật vũ trụ hung hãn, nhưng nghe Lâm Phàm nói, nó là một mối đe dọa mang tính vũ trụ quan, một thực thể cổ xưa có khả năng hủy diệt toàn bộ sự tồn tại.
“Vậy… vậy chúng tôi phải làm gì? Hành tinh Xylos đã kiệt quệ. Chúng tôi không còn đủ năng lượng để chống trả nữa.” Kael hỏi, giọng đầy tuyệt vọng.
Lâm Phàm nhìn ra ngoài không gian, nơi ánh sáng từ Xylos mờ ảo trong màn đêm vũ trụ. Hắn hiểu rằng, một mình hắn không thể chống lại toàn bộ Hư Vô Thôn Phệ Giả. Hắn cần một liên minh, một đội quân từ khắp các vũ trụ để đối mặt với mối đe dọa này.
“Các ngươi không đơn độc,” Lâm Phàm nói, giọng vang vọng khắp khoang chỉ huy. “Có vô số vũ trụ khác cũng đang đối mặt với họa diệt vong này. Chúng ta cần phải tập hợp lại, đoàn kết sức mạnh của tất cả các nền văn minh, các chủng tộc, các cường giả. Chỉ có như vậy, chúng ta mới có cơ hội chống lại Hư Vô Thôn Phệ Giả.”
Kael nhìn Lâm Phàm với ánh mắt đầy hy vọng. “Một liên minh đa vũ trụ… điều đó có khả thi sao? Chúng tôi chưa bao giờ liên lạc được với bất kỳ nền văn minh nào ngoài khu vực lân cận, và những nền văn minh đó cũng đang dần sụp đổ.”
“Sẽ khả thi,” Lâm Phàm khẳng định. “Ta có khả năng cảm nhận được các mảnh vỡ Thiên Đạo, những dấu vết của sự sống và trật tự, xuyên qua Hư Không. Ta có thể tìm thấy những vũ trụ khác đang gặp nạn, và những cường giả có thể tham gia vào liên minh này. Nhưng trước hết, chúng ta cần phải đảm bảo sự an toàn cho Xylos.”
Lâm Phàm đặt tay lên cửa sổ khoang chỉ huy, nơi có thể nhìn thấy hành tinh Xylos. Một luồng năng lượng Thiên Đạo ấm áp lan tỏa, bao bọc lấy hành tinh. Hắn bắt đầu truyền năng lượng của mình, kết hợp với những gì còn sót lại của Xylos, để tái tạo lại lớp phòng hộ của nó, đồng thời tịnh hóa những dấu vết Hư Vô còn sót lại.
Kael và các sĩ quan cảm nhận được sự thay đổi. Lớp phòng hộ của Xylos đang được củng cố với tốc độ kinh ngạc, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Một luồng hy vọng mới bùng cháy trong lòng họ. Vị ân nhân này không chỉ có sức mạnh phi thường, mà còn có khả năng kiến tạo và chữa lành. Họ tin rằng, với Lâm Phàm dẫn dắt, có lẽ họ thực sự có cơ hội sống sót.
“Chúng tôi… chúng tôi sẵn lòng đi theo ngài, thưa ân nhân Lâm Phàm. Hãy cho chúng tôi biết phải làm gì.” Kael nói, giọng kiên quyết. “Chúng tôi sẽ đóng góp tất cả những gì mình có cho liên minh này.”
Lâm Phàm mỉm cười nhẹ. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Hành trình sẽ còn gian nan, nhưng hạt giống của một liên minh đa vũ trụ đã được gieo trồng. Hắn đã tìm thấy những đồng minh đầu tiên trong cuộc chiến chống lại mối đe dọa vũ trụ, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi toàn bộ Hư Vô Thôn Phệ Giả bị tiêu diệt hoàn toàn.