Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 523
Lâm Phàm trôi nổi trong Hư Không Vô Tận, một vùng không gian không có ánh sao, không có thời gian, chỉ có sự hỗn loạn nguyên thủy và những dòng năng lượng vô định hình cuộn xoáy. Xung quanh hắn, những mảnh vỡ của các thế giới đã bị hủy diệt trôi lềnh bềnh như những nấm mồ vũ trụ, im lặng kể câu chuyện về sự diệt vong. Cái lạnh thấu xương của Hư Không, thứ có thể nghiền nát cả Tiên Đế, chẳng thể ảnh hưởng đến Lâm Phàm. Hắn giờ đây đã là một Chân Thần đỉnh phong, mang trong mình những mảnh vỡ của Thiên Đạo Nguyên Thủy, cơ thể đã vượt qua giới hạn của sinh linh phàm tục. Mỗi hơi thở của hắn đều hòa hợp với Đại Đạo, mỗi bước chân đều là xuyên qua không gian vô tận.
Hành trình của hắn không có đích đến cụ thể, chỉ là một sự thôi thúc bản năng dẫn lối, một ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy đang dẫn dắt mảnh linh hồn quan trọng nhất của nó đi tìm kiếm những mảnh ghép còn thiếu, và hơn hết, đi tìm kiếm những sinh linh đang quằn quại trong tuyệt vọng. Hắn đã trải qua vô số năm tháng trôi dạt, chứng kiến sự ra đời và tàn lụi của nhiều tiểu vũ trụ, cảm nhận được hơi thở của sự sống và cái chết.
Một ngày nọ, khi đang lướt qua một vùng Hư Không bị bao phủ bởi những tinh vân kỳ lạ, Lâm Phàm chợt cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, nhưng lại vô cùng yếu ớt. Đó là dấu hiệu của sự sống, nhưng một sự sống đang đứng bên bờ vực thẳm. Hắn vận dụng nhãn lực Thiên Đạo, xuyên qua tầng tầng lớp lớp tinh vân hỗn loạn, nhìn thấy một cụm tinh cầu nhỏ bé, bao bọc bởi một lớp phòng hộ năng lượng mỏng manh như bong bóng xà phòng, đang lay lắt chống chọi lại sự xâm thực của Hư Vô.
Lâm Phàm nhẹ nhàng tiến lại gần. Khi khoảng cách đủ gần, hắn có thể thấy rõ hơn. Đó là một nền văn minh dựa trên tinh thể. Các hành tinh của họ không phải là đá hay đất, mà là những khối tinh thể khổng lồ, phát ra ánh sáng lấp lánh với muôn vàn màu sắc. Các sinh vật sống trên đó cũng được cấu tạo từ tinh thể, hình dáng thanh mảnh, cao ráo, với những đường nét sắc sảo và tinh xảo. Chúng không có miệng hay mắt như con người, mà giao tiếp bằng cách phát ra những xung động năng lượng và ánh sáng.
Tuy nhiên, vẻ đẹp của chúng đang bị hủy hoại. Lớp màng bảo vệ bên ngoài cụm tinh cầu đã bị ăn mòn nghiêm trọng, và những vết nứt đen kịt của Hư Vô đang lan rộng. Từ những vết nứt đó, vô số Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp thấp, trông như những bóng ma đen kịt không hình dạng, đang tràn vào, gặm nhấm những tinh thể và hút cạn năng lượng sống của chúng. Cả nền văn minh tinh thể đang lâm vào cảnh dầu sôi lửa bỏng.
Lâm Phàm dừng lại, quan sát. Hệ thống trong cơ thể hắn tự động phân tích.
“Phát hiện chủng tộc: Thủy Tinh Tộc. Cấu trúc sinh học: Dựa trên Silicat và Năng lượng Quang Tử. Năng lực đặc biệt: Điều khiển năng lượng tinh thể, giao tiếp bằng sóng ý niệm. Tình trạng: Bị Hư Vô Thôn Phệ Giả xâm thực nặng nề. Năng lượng Thiên Đạo cục bộ: Suy yếu nghiêm trọng, gần như không tồn tại. Đề xuất: Cung cấp năng lượng Thiên Đạo hoặc hỗ trợ thanh tẩy Hư Vô.”
Hắn thấy những chiến binh Thủy Tinh Tộc đang dũng cảm chiến đấu, phát ra những tia sáng năng lượng mạnh mẽ để đẩy lùi kẻ thù. Nhưng mỗi khi tiêu diệt được một Hư Vô Thôn Phệ Giả, chúng lại phải trả giá bằng một phần năng lượng tinh túy của mình, và những vết nứt trên cơ thể chúng cũng xuất hiện nhiều hơn. Sự tuyệt vọng hiện rõ trong những xung động ý niệm mà chúng phát ra.
Lâm Phàm không ngần ngại. Hắn không thể đứng nhìn. Hắn bay vào bên trong lớp màng bảo vệ, lập tức thu hút sự chú ý của cả Thủy Tinh Tộc và Hư Vô Thôn Phệ Giả. Những bóng đen Hư Vô lập tức lao về phía hắn như đàn ong vỡ tổ. Lâm Phàm chỉ khẽ vung tay. Một làn sóng năng lượng Thiên Đạo tinh khiết, mang theo ý chí của sự sống và sáng tạo, quét qua. Những Hư Vô Thôn Phệ Giả chạm phải đều tan biến như băng tuyết gặp lửa, không để lại chút dấu vết nào.
Các chiến binh Thủy Tinh Tộc ngưng chiến, những xung động ý niệm của họ tràn ngập sự kinh ngạc và nghi hoặc. Lâm Phàm không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ giơ tay, một luồng ánh sáng xanh biếc từ lòng bàn tay hắn tỏa ra, bao trùm lên những vết nứt đen kịt trên lớp màng bảo vệ và trên cơ thể của những chiến binh. Dưới ánh sáng đó, những vết nứt dần khép lại, năng lượng Hư Vô bị thanh tẩy, và sức sống của Thủy Tinh Tộc được phục hồi.
Một Thủy Tinh Tộc trưởng lão, có kích thước lớn hơn và phát ra ánh sáng rực rỡ hơn, tiến đến gần Lâm Phàm. Xung động ý niệm của nó vang vọng trong tâm trí hắn, được hệ thống dịch thành ngôn ngữ mà hắn hiểu được:
“Người đến từ đâu? Ngươi là ai? Sức mạnh này… đây là sức mạnh đã thất truyền từ Kỷ Nguyên Sáng Tạo!”
Lâm Phàm mỉm cười nhẹ.
“Ta là Lâm Phàm, một lữ khách trong Hư Không. Ta đến để giúp các ngươi. Sức mạnh này… là một phần của Thiên Đạo.”
Thủy Tinh Tộc trưởng lão và các chiến binh khác đều rung động. Từ “Thiên Đạo” đã trở thành một truyền thuyết xa vời đối với họ, một khái niệm về trật tự vũ trụ mà họ đã đánh mất từ lâu. Lâm Phàm giải thích sơ lược về mối đe dọa của Hư Vô Thôn Phệ Giả, và ý định của hắn là tập hợp các vũ trụ để chống lại nó.
Thủy Tinh Tộc trưởng lão lập tức đồng ý. Họ đã quá mệt mỏi với cuộc chiến vô vọng này. Lâm Phàm ở lại đó một thời gian, giúp họ củng cố phòng ngự, thanh tẩy phần Hư Vô còn sót lại, và trao cho họ một phương pháp tu luyện mới, giúp họ hấp thu năng lượng Hư Không một cách an toàn và chuyển hóa thành năng lượng tinh thể, gia tăng sức mạnh. Đây chính là ứng dụng của khả năng “Tiến Hóa” từ hệ thống của hắn, kết hợp với hiểu biết về Thiên Đạo.
Sau khi tạm biệt Thủy Tinh Tộc, Lâm Phàm tiếp tục hành trình. Không lâu sau, hắn lại phát hiện một dấu hiệu sự sống khác. Lần này, không phải là những tinh cầu cố định, mà là một hạm đội khổng lồ gồm những sinh vật sống, những “tàu vũ trụ” hữu cơ khổng lồ, đang di chuyển chậm chạp trong Hư Không. Chúng có hình dạng giống như những con cá voi khổng lồ bơi lội trong biển sao, thân mình phát ra ánh sáng sinh học dịu nhẹ.
Đây là chủng tộc Hồn Hải, một nền văn minh du mục. Hệ thống phân tích cho thấy chúng là những sinh vật đa bào khổng lồ, có ý thức tập thể mạnh mẽ và khả năng thao túng năng lượng sinh học để di chuyển và phòng thủ. Chúng cũng đang bị Hư Vô Thôn Phệ Giả truy đuổi. Nhưng khác với Thủy Tinh Tộc, chúng không chống cự trực diện, mà liên tục di chuyển, hy vọng tìm được một nơi trú ẩn an toàn.
Lâm Phàm tiếp cận hạm đội. Lần này, hắn không cần phải tấn công. Chỉ cần sự hiện diện của hắn, với khí tức Thiên Đạo thuần khiết, đã khiến những Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp thấp xung quanh sợ hãi mà bỏ chạy. Các Hồn Hải sinh vật lập tức phát ra những sóng ý niệm mạnh mẽ, tràn đầy sự kinh ngạc và biết ơn. Chúng kể cho Lâm Phàm nghe câu chuyện về quê hương đã bị nuốt chửng, về cuộc di cư vĩnh cửu trong Hư Không, và nỗi sợ hãi không ngừng nghỉ về ngày cuối cùng.
Họ gọi Hư Vô Thôn Phệ Giả là
“Kẻ Hủy Diệt”
, một thực thể không thể đánh bại, một định mệnh không thể tránh khỏi. Lâm Phàm cảm nhận được sự tuyệt vọng sâu sắc trong tâm trí tập thể của họ. Hắn một lần nữa sử dụng năng lượng Thiên Đạo của mình để chữa lành những vết thương trên thân thể hữu cơ khổng lồ của chúng, và trao cho chúng hy vọng về một liên minh vĩ đại hơn.
Qua mỗi cuộc gặp gỡ, Lâm Phàm càng thêm thấu hiểu mức độ nghiêm trọng của mối đe dọa. Hư Vô Thôn Phệ Giả không chỉ là một sinh vật hay một thế lực, nó là một
“hiện tượng”
, một quy luật nghịch đảo của vũ trụ, ăn mòn mọi trật tự, mọi sự sống. Nó không có mục đích cá nhân, chỉ đơn giản là tồn tại và nuốt chửng. Và nó đã ảnh hưởng đến vô số vũ trụ, từ những nền văn minh đơn giản đến những nền văn minh tiên tiến nhất.
Hắn nhận ra rằng, mỗi vũ trụ, mỗi nền văn minh đều có một Thiên Đạo cục bộ của riêng mình, hay ít nhất là một tập hợp các pháp tắc duy trì sự tồn tại. Nhưng những Thiên Đạo này đều yếu ớt, không thể chống lại sự xâm thực từ bên ngoài. Thiên Đạo Nguyên Thủy của hắn đã từng là một tổng hòa của tất cả, nhưng giờ đây nó đã tan vỡ, để lại những lỗ hổng không thể lấp đầy.
Sứ mệnh của hắn không chỉ là tái hợp các mảnh vỡ, mà còn là
“tiến hóa”
, kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, một
“Đa Vũ Trụ Thiên Đạo”
, có khả năng bao trùm và bảo vệ tất cả. Điều này không thể thực hiện một mình. Hắn cần sức mạnh, trí tuệ, và ý chí của vô số chủng tộc, vô số sinh linh từ khắp các vũ trụ. Một liên minh là điều tất yếu.
Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn vào Hư Không vô biên, nơi những luồng năng lượng hỗn loạn vẫn đang cuộn xoáy. Hắn biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn gian nan gấp vạn lần. Nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên. Hắn không còn đơn độc. Hắn là hiện thân của Thiên Đạo, và Thiên Đạo sẽ không bao giờ từ bỏ. Hắn sẽ tập hợp tất cả, để cùng nhau, chống lại bóng tối đang nuốt chửng mọi thứ. Ý nghĩ về một liên minh vĩ đại bắt đầu hình thành rõ ràng trong tâm trí hắn, một chiến lược để kết nối những sợi dây sinh mệnh đang yếu ớt của các vũ trụ thành một sức mạnh không thể phá vỡ.