Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 552

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:46:14 | Lượt xem: 3

Không gian trước mắt nứt toác, không phải kiểu vết nứt thông thường mà là một lỗ hổng khổng lồ, đen đặc và xoáy sâu, tựa như một con mắt vô tận của hư không đang mở ra. Từ bên trong, những luồng năng lượng hỗn loạn, méo mó và mang theo một sự ăn mòn khủng khiếp không ngừng trào ra, khiến cả một vùng không gian rộng lớn bên ngoài méo mó, biến dạng như những tấm gương bị đập vỡ. Đây chính là Hư Vô Chi Địa, lãnh thổ mà Hư Vô Thôn Phệ Giả ngự trị, một vùng đất bị nguyền rủa mà ngay cả các Chân Thần cũng phải tránh xa.

Liên minh đa vũ trụ, một tập hợp hùng mạnh của vô số nền văn minh và cường giả từ khắp các thế giới, giờ đây đang đứng trước ngưỡng cửa của sự hủy diệt. Hàng ngàn chiến thuyền khổng lồ, được chế tạo từ những vật liệu và công nghệ tối tân nhất của các Thần Giới, Tiên Giới và các vũ trụ khác, xếp thành đội hình chỉnh tề, tỏa ra những luồng hào quang phòng ngự rực rỡ. Mỗi chiến thuyền đều mang theo hàng tỷ chiến sĩ, được dẫn dắt bởi những Tiên Đế, Thần Hoàng, và những thực thể cấp độ tương đương, những người đã đạt đến đỉnh cao của tu luyện trong vũ trụ của họ.

Trên hạm đội tiên phong, Lâm Phàm đứng sừng sững trên boong của một chiến thuyền rồng vàng, được tạo thành từ tinh hoa của Thần Giới. Ánh mắt hắn sâu thẳm, phản chiếu sự hỗn loạn của Hư Vô Chi Địa. Hắn cảm nhận rõ rệt sự ăn mòn của năng lượng Hư Vô, không chỉ tác động lên không gian vật lý mà còn xâm nhập vào linh hồn, vào pháp tắc, cố gắng phân giải mọi thứ thành hư vô. Ngay cả những Tiên Đế mạnh nhất cũng phải vận dụng toàn bộ sức mạnh để duy trì lớp phòng ngự xung quanh mình, cảm thấy áp lực đè nặng chưa từng có.

“Cẩn thận, chư vị.” Giọng nói của Lâm Phàm vang vọng qua hệ thống truyền âm, trầm ổn và đầy uy lực, xua tan một phần nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng các chiến sĩ. “Đây là vùng đất của Hư Vô, pháp tắc của chúng ta sẽ bị suy yếu, và năng lượng của chúng sẽ ăn mòn mọi thứ. Đừng khinh địch.”

Vừa dứt lời, hạm đội bắt đầu tiến vào lỗ hổng Hư Vô. Ngay lập tức, một cảm giác choáng váng ập đến. Không gian bên trong không có khái niệm về trên dưới, trái phải, chỉ là một mớ hỗn độn của màu sắc kỳ dị: đen, tím, xanh lá cây u ám, hòa quyện vào nhau như một bức tranh ác mộng. Những cơn gió Hư Vô gào thét, mang theo những mảnh vụn không gian, những tinh thể năng lượng sắc bén có khả năng cắt đứt cả kim loại thần cấp. Nhiệt độ biến đổi thất thường, khi thì lạnh giá đến thấu xương, khi thì nóng bỏng như dung nham.

Một số chiến thuyền nhỏ hơn không chịu nổi áp lực, lớp phòng ngự bắt đầu lung lay. Các pháp trận trên thân thuyền kêu rít lên, những tia lửa điện bắn ra. Lâm Phàm nhíu mày, vung tay lên. Một luồng năng lượng thuần khiết, mang theo hơi thở của Thiên Đạo mới, lập tức bao bọc lấy các chiến thuyền đang gặp nạn, củng cố lớp phòng ngự cho chúng.

“Sức mạnh của Hư Vô Thôn Phệ Giả đang mạnh hơn chúng ta dự kiến,” một vị Thần Hoàng Lôi Điện từ Thần Giới Cửu Tiêu lên tiếng, sắc mặt nghiêm trọng. “Môi trường này dường như được tạo ra để đồng hóa và tiêu diệt mọi thứ không thuộc về nó.”

“Đúng vậy,” Lâm Phàm đáp, ánh mắt quét qua vùng không gian méo mó. “Nó không chỉ là một thực thể, mà là một khái niệm, một cỗ máy hủy diệt tự nhiên. Nhưng chúng ta cũng không phải là những kẻ dễ bị khuất phục.”

Đột nhiên, từ sâu thẳm của Hư Vô, những đốm sáng màu tím đen bắt đầu xuất hiện, ngày càng nhiều và nhanh chóng biến thành những hình dạng quái dị. Đó là những quái vật Hư Vô, những sinh vật được tạo ra từ chính năng lượng hỗn loạn, không có hình thù cố định. Có con to lớn như một ngọn núi, thân hình mờ ảo như sương khói nhưng lại có những xúc tu sắc bén như lưỡi đao. Có con lại nhỏ bé nhưng di chuyển cực nhanh, như những cái bóng ma. Chúng không có mắt, không có miệng, nhưng lại tỏa ra một sự khát máu và hủy diệt đáng sợ.

“Kẻ địch đã đến!” Một tiếng hét vang lên từ một chiến thuyền bên cạnh.

Hàng ngàn quái vật Hư Vô lao về phía hạm đội liên minh như một cơn thủy triều đen tối. Chúng không tấn công bằng pháp thuật hay chiêu thức, mà bằng chính bản chất ăn mòn của mình. Khi chúng va chạm vào lớp phòng ngự của các chiến thuyền, lớp phòng ngự kêu ken két, năng lượng bị hút cạn với tốc độ kinh hoàng. Một số quái vật thậm chí còn cố gắng chui qua lớp phòng ngự, trực tiếp ăn mòn thân thuyền.

“Phát động tấn công! Duy trì đội hình!” Lâm Phàm ra lệnh, giọng nói như sấm sét.

Ngay lập tức, hàng vạn luồng năng lượng đủ màu sắc từ các chiến thuyền bắn ra, tạo thành một màn lưới hỏa lực hủy diệt. Tiên pháp, thần thông, công nghệ tiên tiến từ các vũ trụ khác nhau, tất cả đều được huy động. Những quái vật Hư Vô bị bắn trúng thì tan biến thành những đốm sáng đen, nhưng chúng lại nhanh chóng tái tạo hoặc được thay thế bởi những con khác. Chúng dường như vô tận.

Một con quái vật Hư Vô khổng lồ, mang hình dáng một con rắn không đầu với hàng trăm mắt giả trên thân, lao thẳng vào chiến thuyền của Thần Hoàng Lôi Điện. Lớp phòng ngự của chiến thuyền này vốn đã rất mạnh, nhưng dưới sự ăn mòn của quái vật, nó bắt đầu suy yếu. Thần Hoàng Lôi Điện giận dữ, vung tay, một đạo lôi điện tím đen xé toạc không gian, đánh thẳng vào con quái vật. Con rắn Hư Vô rít lên một tiếng chói tai, thân thể bị điện xẹt tan rã một phần, nhưng nó vẫn tiếp tục lao tới.

Lâm Phàm quan sát nhanh chóng. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn không ngừng vận hành, thu thập dữ liệu về bản chất của quái vật Hư Vô. Hắn nhận ra rằng chúng không phải là sinh vật sống theo nghĩa thông thường, mà là những tập hợp năng lượng hỗn loạn được điều khiển bởi một ý chí tập thể của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Chúng không có điểm yếu vật lý, nhưng lại rất nhạy cảm với những năng lượng mang tính sáng tạo, trật tự và thuần khiết.

“Ngừng các đòn tấn công hỗn loạn!” Lâm Phàm lại ra lệnh, giọng nói mang theo một sức mạnh trấn áp không gian. “Tập trung năng lượng thuần khiết! Lấy ánh sáng và trật tự để xua tan chúng!”

Hắn tự mình làm mẫu. Lâm Phàm bước ra khỏi lớp phòng ngự của chiến thuyền, đứng giữa Hư Vô. Toàn thân hắn bùng lên một quầng sáng trắng ngà, không chói mắt nhưng lại mang theo một sự ấm áp, ổn định đến lạ thường. Đó là năng lượng Thiên Đạo đã được hắn luyện hóa, tinh khiết và tối thượng. Hắn vung tay, một tia sáng bạc thanh khiết bắn ra, không có uy lực hủy diệt kinh thiên động địa, nhưng khi nó chạm vào một con quái vật Hư Vô, con quái vật đó không tan rã mà bắt đầu biến đổi. Từ hình dạng quái dị, nó dần trở nên trong suốt, rồi hóa thành những hạt năng lượng tinh khiết, trật tự, tan biến vào hư không.

Sự kinh ngạc lan truyền khắp hạm đội. Các cường giả khác thử làm theo. Một Tiên Đế dùng tiên lực thuần khiết, một Thần Hoàng dùng thần lực ánh sáng, một pháp sư vũ trụ khác dùng năng lượng nguyên tố tinh khiết. Kết quả tương tự: những quái vật Hư Vô không thể chống lại bản chất trật tự và sáng tạo. Chúng bị “thanh tẩy” chứ không phải bị tiêu diệt.

“Đây là sức mạnh của Thiên Đạo!” Một vị trưởng lão từ một vũ trụ khác thốt lên, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và kính phục. “Ngài ấy không chỉ mạnh mẽ, mà còn hiểu rõ bản chất của Hư Vô hơn bất kỳ ai!”

Dưới sự chỉ dẫn của Lâm Phàm, liên minh nhanh chóng thay đổi chiến thuật. Hàng ngàn luồng năng lượng thuần khiết, mang theo ý chí của sự sống và trật tự, bắn ra, tạo thành một hàng rào ánh sáng đẩy lùi làn sóng quái vật Hư Vô. Mặc dù vẫn có một số tổn thất nhỏ, nhưng liên minh đã giành được thế chủ động trong trận chiến đầu tiên.

Sau khi đẩy lùi đợt tấn công, hạm đội tiếp tục tiến sâu vào Hư Vô Chi Địa. Không gian càng lúc càng trở nên hỗn loạn, áp lực càng lúc càng tăng. Những mảnh vụn pháp tắc, những tàn dư của các vũ trụ đã bị Hư Vô Thôn Phệ Giả nuốt chửng, trôi nổi lơ lửng, tạo thành những bẫy chết người. Lâm Phàm vẫn đứng ở tuyến đầu, ánh mắt không ngừng quét qua mọi ngóc ngách của Hư Vô. Hắn cảm nhận được, một thứ gì đó khổng lồ, cổ xưa và đầy ác ý đang ẩn mình ở trung tâm của vùng đất này, một sự hiện diện khiến toàn bộ Hư Vô Chi Địa run rẩy. Đó chính là Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.

“Chúng ta đang tiến gần hơn,” Lâm Phàm thì thầm, nắm chặt tay. Trận chiến lớn nhất của mọi kỷ nguyên, cuộc chiến định đoạt số phận của vô số vũ trụ, chỉ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8