Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 553
Không gian trước mắt Lâm Phàm và Liên Minh Đa Vũ Trụ không còn là những vì sao lấp lánh hay dải ngân hà huyền ảo. Nơi đây là Hư Vô Chi Địa, một vùng không gian bị bóp méo đến tận cùng, nơi mọi định luật vật lý dường như bị lật đổ. Từng hạt bụi, từng luồng khí đều mang theo một vẻ hỗn loạn đáng sợ, tựa như những mảnh vỡ của vô số vũ trụ đã từng bị nuốt chửng, nay trôi dạt vô định trong một cõi hư không không đáy.
Màu sắc chủ đạo là sự pha trộn kỳ dị giữa bóng tối tuyệt đối và những vệt sáng leo lét, nhấp nháy không theo quy luật nào, như những vết thương hở miệng của không gian. Không có âm thanh, nhưng lại có một thứ áp lực vô hình đè nặng lên mọi linh hồn, một sự trống rỗng đến cùng cực khiến tâm trí những cường giả Tiên Đế, Thần Hoàng cũng phải rùng mình. Các con tàu không gian khổng lồ, những pháp bảo bay lượn hùng vĩ từ các vũ trụ khác nhau, giờ đây trông thật nhỏ bé và lạc lõng giữa cõi Hư Vô bao la này.
“Đây chính là nơi trú ẩn của Hư Vô Thôn Phệ Giả sao?” Một vị Thần Hoàng đến từ Vũ Trụ Ánh Sáng thì thầm, giọng nói như bị nuốt chửng bởi không gian. Ánh sáng từ cơ thể ông, vốn có thể thắp sáng cả một tinh hệ, giờ đây chỉ le lói như một ngọn nến trước gió.
Lâm Phàm đứng ở tiền tuyến, trên một đài sen Thiên Đạo được kết tinh từ vô số pháp tắc, ánh mắt hắn sắc bén quét qua từng ngóc ngách của Hư Vô Chi Địa. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của vô số luồng năng lượng hỗn loạn, những dấu vết của sự hủy diệt và một ý chí tà ác đang ẩn mình sâu thẳm. Linh hồn Thiên Đạo trong hắn rung động dữ dội, như cảnh báo về một mối hiểm họa cận kề.
Liên minh di chuyển chậm rãi, đội hình chặt chẽ. Hàng tỷ sinh linh, từ những tu sĩ cấp thấp nhất đến những Chí Tôn của các vũ trụ, đều đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc chiến sinh tử. Họ biết rằng đây không chỉ là cuộc chiến vì vũ trụ của mình, mà là vì sự tồn vong của toàn bộ Đa Vũ Trụ.
Đột nhiên, một vùng không gian phía trước Lâm Phàm méo mó dữ dội, như thể bị một bàn tay vô hình vò nát. Từ trong sự hỗn loạn đó, những hình thù kỳ dị bắt đầu hiện ra. Chúng không có hình dạng cố định, luôn biến đổi, lúc như một khối thịt bùng nhùng với vô số xúc tu, lúc lại như một đám mây đen kịt với hàng ngàn con mắt đỏ ngầu. Đây chính là “quái vật Hư Vô”, những thực thể được sinh ra từ năng lượng hỗn loạn, tiên phong cho sự hủy diệt của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.
“Toàn quân chú ý! Chuẩn bị chiến đấu!” Một vị Tiên Tôn ra lệnh, giọng nói vang dội khắp liên minh nhờ vào trận pháp khuếch đại. Các pháp bảo được kích hoạt, ánh sáng của thần thông và tiên thuật bùng nổ, rọi sáng một phần không gian u tối.
Những quái vật Hư Vô lao đến với tốc độ kinh hoàng, không có tiếng gầm rú, chỉ có sự im lặng chết chóc. Chúng không tấn công bằng móng vuốt hay hàm răng, mà bằng cách “nuốt chửng”. Một con quái vật hình nấm khổng lồ vươn ra những xúc tu, không khí, ánh sáng, thậm chí cả năng lượng của các phép thuật đều bị nó hút vào, biến mất không dấu vết. Các đòn tấn công vật lý xuyên qua cơ thể chúng như xuyên qua không khí, không gây ra bất kỳ tổn hại nào đáng kể.
Một đội quân tiên phong của một vũ trụ gần đó đã bị bao vây. Tiên thuật của họ tan biến khi chạm vào quái vật, kiếm khí sắc bén như vô dụng. Vài tu sĩ cấp thấp chỉ kịp hét lên một tiếng kinh hoàng trước khi cơ thể họ bị rút cạn sinh lực, tan biến thành hư vô. Sự hoảng loạn bắt đầu lan rộng.
“Chúng ta không thể tấn công chúng!” Một vị chiến tướng tuyệt vọng kêu lên. “Chúng không có thực thể! Chúng là hư vô!”
Lâm Phàm nheo mắt. Hắn đã dự đoán trước tình huống này. Những quái vật Hư Vô này khác xa với bất kỳ sinh vật nào hắn từng đối mặt. Chúng không tuân theo pháp tắc của bất kỳ vũ trụ nào, chúng là sự thể hiện thuần túy của sự hỗn loạn và tiêu diệt. Nhưng chính vì thế, chúng cũng có điểm yếu của riêng mình.
Hắn nhắm mắt lại. Linh hồn Thiên Đạo trong hắn tỏa ra những gợn sóng tinh thần vô hình, quét qua từng con quái vật. Khả năng “Phân Tích Vạn Vật” của hắn được kích hoạt ở mức độ cao nhất, không chỉ phân tích cấu trúc vật chất hay năng lượng, mà còn đi sâu vào bản chất pháp tắc, vào nguồn gốc tồn tại của chúng. Lâm Phàm nhìn thấy những luồng năng lượng hỗn loạn không ngừng va chạm và tự hủy hoại bên trong chúng, duy trì sự tồn tại tạm thời. Chúng là những thực thể không ngừng tự tái tạo và tự tiêu hủy.
“Chúng không có thực thể, nhưng chúng có ‘ý chí Hư Vô’,” Lâm Phàm trầm giọng nói, giọng nói hắn vang vọng rõ ràng trong đầu mỗi chiến binh liên minh, xua tan đi sự hoảng loạn. “Chúng không thể bị tiêu diệt bằng vũ lực thuần túy. Chúng cần được ‘tịnh hóa’!”
Hắn mở mắt, hai đồng tử lóe lên ánh sáng ngũ sắc, tựa như chứa đựng vô vàn vì sao. Lâm Phàm giơ tay phải lên. Một luồng ánh sáng thuần khiết, rực rỡ nhưng không chói mắt, thoát ra từ lòng bàn tay hắn. Đó là năng lượng Thiên Đạo được tịnh hóa, mang theo bản chất của sự sáng tạo, trật tự và sự sống.
“Thiên Đạo Tịnh Hóa Quang!”
Luồng sáng mảnh mai nhưng mang theo sức mạnh không thể tả xiết, bắn thẳng vào con quái vật Hư Vô hình nấm đang nuốt chửng một chiến hạm. Khác với những đòn tấn công trước đó, Thiên Đạo Tịnh Hóa Quang không xuyên qua con quái vật. Thay vào đó, nó bắt đầu tan chảy, hòa vào bên trong. Nơi ánh sáng chạm vào, những luồng năng lượng hỗn loạn bên trong con quái vật bắt đầu bị áp chế, bị chuyển hóa. Hình dạng của nó méo mó dữ dội hơn, nhưng lần này là do sự đau đớn và giãy giụa. Những xúc tu của nó co rút lại, màu sắc chuyển từ đen kịt sang xám xịt, rồi dần dần, nó tan biến vào hư không, không phải bị hủy diệt, mà như được “thanh lọc”, trở về trạng thái nguyên sơ nhất của năng lượng vô hình.
Một khoảng lặng kinh ngạc bao trùm chiến trường. Các chiến binh liên minh nhìn cảnh tượng đó với vẻ khó tin. Lâm Phàm đã tìm ra cách!
“Nghe đây!” Lâm Phàm cất tiếng, giọng nói uy nghiêm nhưng tràn đầy hy vọng. “Chúng ta không thể tiêu diệt Hư Vô. Chúng ta phải tịnh hóa chúng! Hãy truyền năng lượng thuần khiết nhất của các ngươi, năng lượng của sự sống, của sáng tạo, của ý chí kiên cường vào đòn tấn công. Kết hợp với pháp tắc của ta, chúng ta sẽ chuyển hóa chúng!”
Hắn bắt đầu truyền một loại công pháp đặc biệt, một phương pháp vận dụng năng lượng và ý chí dựa trên nguyên lý Thiên Đạo, đến tất cả các chỉ huy và cường giả trong liên minh. Những Tiên Vương, Thần Hoàng nhanh chóng nắm bắt được ý tứ. Họ bắt đầu tập trung năng lượng, không phải để bùng nổ sức mạnh hủy diệt, mà để tạo ra một luồng năng lượng có tính “tịnh hóa”, mang theo ý chí kiên định của sự sống.
Chỉ trong chốc lát, chiến trường lại bùng nổ. Nhưng lần này, các đòn tấn công của liên minh đã khác. Những kiếm khí không còn sắc bén đến mức hủy diệt, mà mang theo một vầng sáng dịu nhẹ. Các phép thuật không còn bạo liệt, mà ẩn chứa sự thuần khiết. Khi những đòn tấn công này chạm vào quái vật Hư Vô, chúng không gây ra tiếng nổ long trời lở đất, mà là những tiếng rít gào vô hình, những sự giãy giụa của bản chất hỗn loạn khi bị ánh sáng của trật tự bao phủ.
Từng con quái vật Hư Vô, dù lớn đến đâu, cũng bắt đầu tan biến. Một vài con cố gắng chống cự, phát ra những luồng năng lượng hỗn loạn mạnh hơn, nhưng dưới sự dẫn dắt của Lâm Phàm và các cường giả liên minh, chúng không thể chống lại sức mạnh của sự tịnh hóa.
Liên minh bắt đầu lấy lại thế chủ động. Từng bước, họ đẩy lùi làn sóng quái vật Hư Vô, tiến sâu hơn vào Hư Vô Chi Địa. Nỗi sợ hãi ban đầu dần tan biến, thay vào đó là sự quyết tâm và tin tưởng vào Lâm Phàm.
Lâm Phàm vẫn đi đầu, ánh sáng Thiên Đạo quanh thân hắn không ngừng dao động, duy trì sự kết nối với toàn bộ liên minh, điều chỉnh dòng năng lượng và pháp tắc để tối ưu hóa hiệu quả tịnh hóa. Hắn biết đây chỉ là bước khởi đầu. Những quái vật Hư Vô này chỉ là những kẻ tiên phong. Càng tiến sâu, chúng sẽ càng mạnh mẽ, càng phức tạp, và cuối cùng, họ sẽ phải đối mặt với chính Thôn Phệ Giả Nguyên Thể – nguồn gốc của mọi sự hỗn loạn này.
Khi liên minh vượt qua hàng ngàn dặm Hư Vô, một cảnh tượng đáng kinh ngạc hiện ra trước mắt họ. Không còn là những mảnh vụn hỗn loạn, mà là một vùng không gian rộng lớn bị bóp méo thành một hình xoắn ốc khổng lồ, tựa như một lỗ đen đang nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Ở trung tâm của xoắn ốc đó, một khối vật chất khổng lồ, sẫm màu, không ngừng co rút và giãn nở, phát ra một áp lực kinh hoàng, khiến toàn bộ Hư Vô Chi Địa phải run rẩy. Đó không phải là một quái vật Hư Vô, mà là một phần của Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, một thực thể sống của sự hủy diệt, đang chờ đợi để nuốt chửng cả vũ trụ.
Cảnh tượng đó khiến ngay cả Lâm Phàm cũng phải hít một hơi thật sâu. Hắn đã thấy những mảnh ký ức về nó, nhưng đối mặt với nó trực tiếp lại là một cảm giác khác. Đây chính là mối đe dọa đã khiến Thiên Đạo Nguyên Thủy phải hy sinh. Cuộc chiến thực sự, chỉ vừa mới bắt đầu.