Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 559
Liên minh đa vũ trụ đã tiến sâu vào Hư Vô Chi Địa, một vùng không gian mà ngay cả ánh sáng cũng phải oằn mình, bóp méo trước khi bị nuốt chửng hoàn toàn. Xung quanh họ, những dải năng lượng hỗn độn cuộn xoáy như những cơn bão vũ trụ không ngừng nghỉ, tạo nên một bức màn màu tím đen vĩnh cửu. Những sinh vật Hư Vô, dị dạng và khát máu, liên tục xuất hiện từ những vết nứt không gian nhỏ, lao vào tấn công đội hình của liên minh. Mỗi trận chiến là một cuộc tàn sát, nhưng các cường giả từ vô số vũ trụ, dưới sự dẫn dắt của Lâm Phàm, vẫn kiên cường đẩy lùi từng đợt.
Lâm Phàm đứng ở tiền tuyến, Thiên Đạo Chân Thân của hắn đã được kích hoạt một phần, tỏa ra ánh sáng chói lòa xua tan một phần bóng tối Hư Vô. Hắn vung tay, hàng vạn kiếm khí vô hình xé toạc không gian, nghiền nát những con quái vật Hư Vô khổng lồ thành cát bụi. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn liên tục vận hành, không ngừng phân tích cấu trúc của năng lượng Hư Vô, tìm kiếm những điểm yếu, những khe hở trong phòng ngự của kẻ địch. Tuy nhiên, một cảm giác bất an sâu sắc vẫn không ngừng gặm nhấm tâm trí hắn.
“Không đúng,” Lâm Phàm lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những dải năng lượng xoáy tít phía xa. “Lượng sinh vật Hư Vô xuất hiện ngày càng nhiều, nhưng chúng vẫn chỉ là những con tép riu. Cảm giác áp bách này… nó đến từ một thứ gì đó lớn hơn, cổ xưa hơn nhiều.”
Bên cạnh hắn, Tiên Nữ Cửu Thiên, với vẻ đẹp thoát tục và ánh mắt sắc lạnh, cũng gật đầu đồng tình. “Ý chí Hư Vô đã đạt đến một cấp độ mà ta chưa từng cảm nhận được. Nó không còn là sự hỗn loạn vô định, mà có một trọng tâm, một chủ ý đang dẫn dắt.”
Các Thần Hoàng, Tiên Đế và cường giả từ các vũ trụ khác cũng cảm nhận được điều đó. Nơi này, Hư Vô Chi Địa, không phải là một vùng không gian chết chóc ngẫu nhiên, mà là một cơ quan, một bộ phận của một thực thể sống. Càng đi sâu, sự ngột ngạt càng tăng lên, áp lực lên linh hồn và cơ thể cũng càng nặng nề. Ngay cả những Tiên Đế có thân thể bất diệt cũng cảm thấy mệt mỏi, năng lượng trong cơ thể bị bào mòn nhanh chóng.
Bỗng nhiên, một sự chấn động mạnh mẽ lan tỏa khắp Hư Vô Chi Địa. Không phải là một vụ nổ, mà giống như một nhịp đập, một hơi thở của một sinh vật khổng lồ nào đó. Hàng loạt sinh vật Hư Vô nhỏ hơn đang lao đến bỗng chững lại, rồi vỡ vụn thành những hạt ánh sáng đen kịt, như thể chúng bị chính nguồn gốc của mình hút cạn sức sống.
“Cẩn thận!” Lâm Phàm hét lớn, cảm giác nguy hiểm tột độ bùng lên trong lòng hắn. Những mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn đang rung động dữ dội, không phải vì sợ hãi, mà là vì một sự nhận thức nguyên thủy, một cảnh báo đến từ sâu thẳm bản chất của Thiên Đạo Nguyên Thủy.
Trước mắt họ, những dải năng lượng Hư Vô cuộn xoáy không ngừng bỗng bắt đầu tan ra, không phải biến mất, mà là nhường chỗ cho một cảnh tượng kinh hoàng. Một cái hố đen khổng lồ, không thể định nghĩa bằng bất kỳ từ ngữ nào, đang dần lộ diện. Nó không phải là một hố đen vũ trụ thông thường, mà là một vết rách vĩnh cửu trên bức màn hiện thực, một lỗ hổng mà từ đó mọi thứ đều bị hút vào và nghiền nát.
Cái hố đen đó không đứng yên. Nó đang “thở”. Mỗi nhịp thở của nó, vô số ngôi sao và thiên hà xa xôi trong các vũ trụ khác, mà họ có thể cảm nhận được thông qua các vết nứt không gian, đều bị kéo giãn, bóp méo rồi biến mất không dấu vết. Nó không có hình dạng cụ thể, nhưng lại mang đến cảm giác về một khối lượng vô hạn, một sự tồn tại vượt quá khả năng nhận thức.
“Đó là…” một vị Thần Hoàng cổ xưa lắp bắp, đôi mắt vốn đã trải qua vô số kỷ nguyên giờ đây tràn ngập sự kinh hoàng tột độ. “Thôn Phệ Giả Nguyên Thể! Nó… nó đã lớn đến mức này sao?”
Lâm Phàm cảm thấy một lực hút khủng khiếp đang tác động lên linh hồn hắn. Không phải là lực hút vật lý, mà là một sự trống rỗng, một khao khát nuốt chửng mọi thứ. Những mảnh ký ức mơ hồ của Thiên Đạo Nguyên Thủy chợt bùng lên trong tâm trí hắn, những hình ảnh về một thực thể vô hình đã từng xé nát Vũ Trụ Nguyên Thủy, nuốt chửng các hành tinh, các vì sao như những hạt bụi. Nhưng thực thể trước mắt hắn bây giờ, lại còn đáng sợ hơn những gì hắn từng tưởng tượng.
Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không có mắt, không có miệng, không có tứ chi. Nó là một khái niệm, một lỗ hổng trong bản thể của vũ trụ, nhưng lại mang một ý chí tà ác và đói khát không thể tưởng tượng. Nó không phải là một sinh vật, nó là sự hủy diệt được thể hiện thành hình dạng. Mỗi phần của nó đều là một vòng xoáy Hư Vô, mỗi khoảnh khắc của nó đều là sự tận thế của một thế giới nào đó.
Sự hiện diện của nó khiến các pháp tắc tự nhiên của Hư Vô Chi Địa trở nên hỗn loạn. Không gian liên tục sụp đổ và tái tạo, thời gian trở nên vô nghĩa. Những cường giả liên minh, dù đã chuẩn bị tâm lý cho một trận chiến khốc liệt, cũng không khỏi run rẩy trước cảnh tượng này. Đây không phải là một kẻ địch có thể đánh bại bằng sức mạnh thông thường.
Lâm Phàm hít sâu một hơi. “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật,” hắn ra lệnh trong tâm trí. Hệ thống Thiên Đạo trong hắn phản ứng dữ dội, hàng tỷ dữ liệu chạy qua, cố gắng phân tích cấu trúc, bản chất, điểm yếu của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Nhưng hầu hết đều trả về kết quả “Không thể phân tích”, “Vượt quá giới hạn”, “Dữ liệu không đủ”. Dù vậy, một số phân tích ban đầu cũng cho ra những thông tin đáng sợ: thực thể này không có điểm yếu vật lý rõ ràng, và nó đang liên tục “tiến hóa”, thích nghi với mọi loại năng lượng và pháp tắc mà nó tiếp xúc.
“Nó không phải là một sinh vật hữu cơ,” Lâm Phàm nhận ra, giọng nói vang vọng khắp không gian qua thần thức. “Nó là một tập hợp ý chí, một khái niệm của sự hủy diệt được cô đọng. Mọi sinh vật Hư Vô nhỏ hơn đều là những phần ý chí của nó, những xúc tu của nó trong các chiều không gian khác nhau. Mục tiêu của nó là… nuốt chửng tất cả.”
Một Thần Vương dũng mãnh của một chủng tộc chiến binh bước lên, khuôn mặt tái nhợt. “Vậy chúng ta phải làm sao? Lực lượng của chúng ta… liệu có thể chống lại một thứ như vậy?”
Lâm Phàm nhìn chằm chằm vào khối Hư Vô khổng lồ đang dần hiện rõ. Một tia sáng lóe lên trong mắt hắn. Hắn nhớ lại những ký ức rời rạc về Thiên Đạo Nguyên Thủy, về cách mà nó đã hy sinh để phong ấn thực thể này. Phong ấn, chứ không phải tiêu diệt. Có lẽ, đây là chìa khóa.
“Chúng ta sẽ không chiến đấu với nó theo cách thông thường,” Lâm Phàm nói, giọng nói tuy trầm nhưng đầy kiên định, trấn an phần nào nỗi sợ hãi trong lòng các cường giả liên minh. “Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không có giới hạn về vật lý, nhưng nó có giới hạn về bản chất. Nó là sự hủy diệt, vậy thì chúng ta sẽ phải dùng sự sáng tạo để đối đầu với nó.”
Hắn vươn tay, những mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn bắt đầu phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, tạo thành một luồng năng lượng thuần khiết và mạnh mẽ, đối chọi lại với sự hỗn loạn của Hư Vô. Cảm giác kết nối với Thiên Đạo Nguyên Thủy trở nên rõ ràng hơn, như thể chính nó đang thức tỉnh, đang truyền lại cho hắn ý chí và tri thức cổ xưa.
Thôn Phệ Giả Nguyên Thể dường như cảm nhận được sự đối kháng này. Một “làn sóng” năng lượng Hư Vô khổng lồ, không phải là một đòn tấn công vật lý, mà là một sự xóa nhòa của ý thức, một sự trống rỗng hoàn toàn, ập thẳng vào liên minh. Đó là một đòn đánh vào linh hồn, vào bản thể của sự tồn tại.
Lâm Phàm đứng vững, ánh mắt kiên định. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến định đoạt số phận của vô số vũ trụ, chỉ vừa mới bắt đầu. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đã lộ diện, và giờ là lúc Thiên Đạo Trùng Sinh của hắn phải đối mặt với nó, không chỉ để phong ấn, mà là để tạo ra một trật tự mới, một Thiên Đạo không thể bị hủy diệt.
Cảnh tượng Thôn Phệ Giả Nguyên Thể khổng lồ, vô hình và đáng sợ, trôi nổi giữa Hư Vô Chi Địa, nuốt chửng ánh sáng và sự sống, đã khắc sâu vào tâm trí mỗi cường giả. Đây là kẻ thù tối thượng, một tồn tại mà không ai có thể tưởng tượng nổi. Nhưng trong ánh mắt của Lâm Phàm, bên cạnh sự thận trọng và nghiêm túc, còn có một tia lửa của hy vọng, một niềm tin bất diệt vào khả năng của Thiên Đạo mới.