Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 560

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:49:51 | Lượt xem: 3

Liên minh đa vũ trụ, một hạm đội khổng lồ gồm những phi thuyền được chế tạo từ vật liệu tiên tiến nhất của các nền văn minh đỉnh cao và vô số cường giả tự thân phi hành, đã chính thức đặt chân vào Hư Vô Chi Địa. Nơi đây không phải là một vũ trụ, cũng không phải là một khoảng không gian trống rỗng như người phàm tưởng tượng. Nó là một vùng hỗn độn nguyên thủy, nơi các định luật vật lý bị bẻ cong, nơi ánh sáng bị nuốt chửng, và nơi sự sống dường như không thể tồn tại.

Khi cánh cổng không gian do các Thần Hoàng và Tiên Đế liên thủ mở ra hoàn toàn, cảnh tượng hiện ra trước mắt hàng tỷ chiến binh của liên minh khiến tất cả đều hít thở một hơi lạnh. Khác với sự tĩnh lặng đáng sợ của không gian bên ngoài vũ trụ, Hư Vô Chi Địa lại sôi sục một cách quái dị. Từng khối năng lượng hỗn loạn, màu sắc u ám như mực đen, tím than và đỏ máu, cuộn xoáy không ngừng. Những cơn gió Hư Vô gào thét, mang theo âm thanh chói tai như hàng vạn linh hồn bị xé nát, va đập vào kết giới bảo vệ của hạm đội, tạo ra những vết nứt nhỏ li ti trên các phi thuyền kiên cố nhất.

Lâm Phàm đứng ở tiền tuyến của hạm đội chủ lực, đôi mắt hắn quét qua không gian. Với bản chất Thiên Đạo đang dần hoàn thiện, hắn không chỉ nhìn thấy sự hỗn loạn bề mặt mà còn cảm nhận được một thứ “trật tự” méo mó ẩn sâu bên trong. Đây không phải là sự hỗn loạn vô nghĩa, mà là sự hỗn loạn có chủ đích, được kiến tạo bởi một ý chí nào đó, một ý chí của sự hủy diệt và nuốt chửng.

“Cảnh giới này… thật đáng sợ,” một vị Tiên Đế tóc bạc phơ thì thào, tay nắm chặt pháp khí. Ông đã sống hàng triệu năm, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một nơi nào như vậy. Tiên linh chi khí không tồn tại, thay vào đó là thứ năng lượng Hư Vô ăn mòn linh hồn, khiến mọi tế bào trong cơ thể đều run rẩy.

“Đây chính là căn nguyên của Hư Vô Thôn Phệ Giả,” Lâm Phàm trầm giọng nói, âm thanh của hắn mang theo một sự trấn an kỳ lạ, xuyên qua tiếng gào thét của Hư Vô. “Chúng ta phải tiến sâu hơn, tìm ra nguồn gốc của mọi thứ.”

Vừa dứt lời, một luồng sóng năng lượng Hư Vô khổng lồ ập tới. Không phải là sóng năng lượng đơn thuần, mà trong đó ẩn chứa vô số sinh vật quái dị. Chúng không có hình dạng cố định, liên tục biến đổi như những khối thạch nhũ đen ngòm, có lúc vươn ra những xúc tu sắc nhọn như lưỡi đao, có lúc lại phình to như những quả bóng chứa đầy dịch nhầy xanh tím. Mắt của chúng phát ra ánh sáng đỏ rực, không có đồng tử, chỉ có sự điên loạn và khao khát nuốt chửng.

“Tiến công!” Một vị Thần Hoàng của Thần Giới ra lệnh. Hàng loạt pháp bảo, thần thông bùng nổ, tạo thành một cơn mưa ánh sáng và năng lượng bắn về phía làn sóng quái vật Hư Vô. Những sinh vật nhỏ hơn bị tiêu diệt ngay lập tức, tan rã thành những làn khói đen. Nhưng những con lớn hơn, có kích thước bằng cả ngọn núi, chỉ khẽ rung lên rồi tiếp tục lao tới.

“Chúng không có linh hồn theo nghĩa thông thường!” một vị thuật sĩ đến từ một vũ trụ khoa học kỹ thuật cao cấp kinh hãi kêu lên. “Tất cả là năng lượng hỗn loạn! Đòn tấn công của chúng ta chỉ làm chậm chúng lại!”

Quả thực, những quái vật Hư Vô này dường như không cảm thấy đau đớn, không có nỗi sợ hãi. Chúng chỉ có một bản năng duy nhất: Thôn Phệ. Khi chúng tiếp cận, một số phi thuyền nhỏ không kịp nâng cao kết giới đã bị những xúc tu Hư Vô đâm xuyên. Vật liệu hợp kim cứng nhất cũng trở nên giòn tan như thủy tinh, và những chiến binh bên trong chỉ kịp hét lên một tiếng rồi hóa thành tro bụi. Linh hồn của họ bị xé nát và nuốt chửng, không còn cơ hội luân hồi.

Sự hoảng loạn bắt đầu lan rộng. Đây là một loại chiến đấu hoàn toàn khác so với những gì họ từng trải qua. Kẻ thù không có điểm yếu rõ ràng, không có hình dạng cụ thể, và quan trọng nhất, chúng nuốt chửng mọi thứ.

“Đừng hoảng sợ!” Lâm Phàm cất tiếng, một đạo âm thanh chấn động vang vọng khắp không gian, xuyên thấu vào tâm trí của từng thành viên liên minh. “Chúng là sự hỗn loạn, nhưng cũng là một dạng tồn tại. Thiên Đạo không cho phép sự hủy diệt tuyệt đối!”

Hắn vươn tay, một luồng ánh sáng vàng kim thuần khiết bùng nổ từ lòng bàn tay. Đây là năng lượng Thiên Đạo đã được Lâm Phàm hấp thu và luyện hóa, mang theo ý chí của sự sáng tạo và trật tự. Ánh sáng này không tấn công, mà là “tịnh hóa”. Khi nó chạm vào những quái vật Hư Vô, chúng không bị nổ tung hay tan biến, mà bắt đầu co rúm lại, hình dạng méo mó của chúng dần trở nên ổn định hơn, và màu sắc u ám được thay thế bằng những sắc thái xám tro.

“Chúng bị suy yếu!” Một Tiên Tôn phát hiện ra. “Năng lượng hỗn loạn của chúng đang bị áp chế!”

Lâm Phàm bay thẳng ra khỏi hạm đội, lao vào làn sóng quái vật Hư Vô. Hắn không cần pháp bảo, không cần công pháp phức tạp. Mỗi cú đấm, mỗi chưởng của hắn đều mang theo ý chí Thiên Đạo, tạo ra những vòng xoáy ánh sáng tịnh hóa. Những quái vật Hư Vô khổng lồ, tưởng chừng bất khả chiến bại, trong tay hắn lại yếu ớt như những con thiêu thân gặp lửa.

Một con quái vật Hư Vô có hình dạng như một con rồng không xương, toàn thân bao phủ bởi những gai nhọn và lỗ hổng hút năng lượng, lao thẳng về phía Lâm Phàm. Nó há cái miệng rộng ngoác, bên trong là một xoáy nước Hư Vô có thể nuốt chửng cả một hành tinh. Lâm Phàm không né tránh. Hắn đứng yên, ánh mắt kiên định. Khi con quái vật chỉ còn cách vài trượng, hắn giơ tay, một ấn pháp đơn giản nhưng chứa đựng uy năng vô hạn được kết thành.

“Pháp tắc Tịnh Hóa, Trật Tự Quy Nguyên!”

Một đạo ánh sáng trắng tinh khiết bắn ra từ tay Lâm Phàm, xuyên thẳng vào cái miệng khổng lồ của con quái vật. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sự hủy diệt dữ dội. Chỉ có một tiếng rít khẽ, đầy thống khổ, phát ra từ sâu bên trong con quái vật. Cơ thể nó bắt đầu biến dạng, không phải bị xé nát, mà là bị “sắp xếp” lại. Năng lượng hỗn loạn trong nó bị ép buộc phải trở về trạng thái nguyên thủy, trở thành một khối năng lượng tinh khiết nhưng không còn ý chí thôn phệ.

Con quái vật khổng lồ dần co lại, biến thành một quả cầu năng lượng trắng bạc, lơ lửng trong Hư Vô. Nó không còn là mối đe dọa, mà là một nguồn năng lượng thuần túy, có thể được hấp thu hoặc sử dụng cho mục đích khác.

“Hắn có thể biến đổi chúng!” Tiên Nữ Cửu Thiên, người cũng đang chiến đấu với vẻ mặt nghiêm trọng, thốt lên. “Không phải tiêu diệt, mà là tịnh hóa!”

Sức mạnh của Lâm Phàm đã vực dậy tinh thần của liên minh. Họ bắt đầu học theo Lâm Phàm, tuy không thể tịnh hóa hoàn toàn như hắn, nhưng cũng có thể sử dụng các pháp tắc thuộc tính đối lập như ánh sáng, sinh mệnh, hoặc các công pháp trấn áp để làm suy yếu quái vật Hư Vô. Cuộc chiến dần trở nên có trật tự hơn. Các đội hình được tổ chức lại, và dù vẫn còn tổn thất, nhưng không còn là sự hoảng loạn tuyệt vọng.

Tuy nhiên, Lâm Phàm biết đây chỉ là màn dạo đầu. Càng tiến sâu vào Hư Vô Chi Địa, những quái vật càng trở nên lớn hơn, mạnh hơn, và mang theo ý chí thôn phệ rõ ràng hơn. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí khổng lồ đang thức tỉnh, một sự tồn tại cổ xưa và đáng sợ đang ẩn mình ở trung tâm vùng hỗn độn này. Đó chính là Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, nguồn gốc của mọi tai họa. Con đường phía trước còn dài, và thử thách thực sự vẫn chưa bắt đầu.

Lâm Phàm thu lại ánh sáng Thiên Đạo, quay đầu nhìn về phía liên minh. “Đây chỉ là bước khởi đầu. Sức mạnh của Hư Vô là vô tận, nhưng chúng ta có ý chí của vô số vũ trụ. Hãy chuẩn bị, cuộc chiến thực sự sẽ bắt đầu khi chúng ta tiếp cận trung tâm.”

Nói rồi, hắn lại một lần nữa dẫn đầu, lao thẳng vào sâu hơn trong Hư Vô Chi Địa, nơi những khối năng lượng hỗn loạn càng cuộn xoáy dữ dội, và những tiếng gào thét của Hư Vô càng trở nên đinh tai nhức óc. Liên minh theo sau, tinh thần chiến đấu được củng cố bởi niềm tin vào vị thủ lĩnh mang bản chất Thiên Đạo. Họ biết, mỗi bước tiến vào nơi này đều là một bước gần hơn đến số phận của toàn bộ đa vũ trụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8