Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 562

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:50:36 | Lượt xem: 3

Không gian Hư Vô Chi Địa là một bức tranh hỗn loạn của hư ảo và thực tại bị bóp méo. Ánh sáng không tồn tại theo cách thông thường, chỉ có những quầng sáng ma quái lập lòe từ các vết nứt không gian, rọi chiếu lên những khối vật chất trôi nổi vô định hình, tựa như tàn tích của vô số vũ trụ đã bị nuốt chửng. Nơi đây không có trọng lực, không có phương hướng, chỉ có sự hỗn mang không ngừng nghỉ, một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt.

Liên minh đa vũ trụ, dưới sự dẫn dắt của Lâm Phàm, tiến vào không gian này như một hạm đội nhỏ bé giữa đại dương hỗn loạn. Các chiến hạm được bảo vệ bởi kết giới mạnh mẽ, những cường giả đứng trên boong tàu, ánh mắt cảnh giác quét qua màn sương mù vật chất và năng lượng. Không khí nặng nề bởi áp lực vô hình, một cảm giác bị quan sát, bị bao vây bởi một thứ gì đó vượt ngoài sự hiểu biết thông thường.

Tiếng gầm rú đầu tiên không đến từ một thực thể cụ thể, mà là từ chính không gian. Một cơn lốc xoáy năng lượng hỗn loạn đột ngột hình thành, kéo theo vô số vật chất vụn nát và những mảnh vỡ của các thế giới. Từ sâu thẳm cơn lốc, những hình thù ghê rợn bắt đầu hiện ra. Chúng không có hình dạng cố định, luôn biến đổi như những ảo ảnh méo mó. Có con vật khổng lồ với hàng trăm xúc tu vặn vẹo, mỗi xúc tu là một dòng năng lượng ăn mòn. Có những thực thể khác lại tựa như những khối óc khổng lồ biết bay, phát ra những sóng xung kích gây nhiễu loạn tâm trí. Chúng là quái vật Hư Vô, những sinh vật được sinh ra từ chính bản chất của Hư Vô Thôn Phệ Giả, mang trong mình ý chí hủy diệt thuần túy.

“Phòng thủ! Duy trì đội hình!” Tiếng hô của một Thần Hoàng từ một vũ trụ khác vang vọng, nhưng ngay lập tức bị át đi bởi âm thanh ghê rợn của các quái vật Hư Vô.

Một con quái vật hình nhện khổng lồ, toàn thân cấu thành từ những mảnh vỡ tinh thể sắc nhọn, lao tới chiến hạm tiên phong. Chân của nó đâm thủng kết giới phòng ngự như xuyên qua giấy. Các cường giả trên chiến hạm nhanh chóng phản công, vô số thần thông và tiên thuật bùng nổ, tạo ra những quầng sáng chói lọi trong không gian u ám. Tuy nhiên, những đòn tấn công đó dường như chỉ làm nó chậm lại đôi chút. Những vết thương trên cơ thể nó nhanh chóng lành lại, thậm chí còn biến đổi thành những hình dạng sắc bén hơn.

Lâm Phàm đứng ở tuyến đầu, ánh mắt sắc bén quét qua chiến trường. Hắn không vội ra tay, mà đang tập trung phân tích. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn đã đạt đến một cảnh giới mới, không chỉ giới hạn ở vật chất hay năng lượng hữu hình, mà còn có thể chạm đến bản chất của pháp tắc và ý chí. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn sâu thẳm bên trong những quái vật Hư Vô này, một loại “Ý Chí Hư Vô” vô thức đang điều khiển chúng.

“Chúng không phải là sinh vật hữu cơ bình thường,” Lâm Phàm lẩm bẩm. “Chúng là những biểu hiện của sự hỗn loạn, được duy trì bởi một ý chí tập thể của sự trống rỗng và hủy diệt.”

Một con quái vật khác, tựa như một đám mây đen biết di chuyển, tiếp cận một nhóm Tiên Tôn. Đám mây không tấn công vật lý, mà thay vào đó, nó giải phóng một làn sương mù màu tím. Bất cứ ai hít phải làn sương đó đều cảm thấy năng lượng trong cơ thể mình bị rút cạn, linh hồn bị ăn mòn. Một Tiên Tôn gào thét thảm thiết khi cơ thể ông ta nhanh chóng héo hon, biến thành một cái xác khô chỉ trong vài giây.

Sự hoảng loạn bắt đầu lan rộng. Các cường giả liên minh, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng chưa từng đối mặt với một kẻ thù như thế này. Chúng không thể bị tiêu diệt hoàn toàn, chúng ăn mòn năng lượng, và chúng biến đổi liên tục. Các pháp tắc mà họ quen thuộc dường như không còn hiệu lực ở Hư Vô Chi Địa.

Lâm Phàm hít sâu một hơi. Ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy bắt đầu cuộn trào trong tâm trí hắn. Hắn thấy những hình ảnh mơ hồ về cuộc chiến vĩ đại năm xưa, về cách Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phải chiến đấu với những thực thể tương tự. Một ý tưởng lóe lên trong đầu hắn, một phương pháp khác biệt.

Hắn vươn tay, một luồng ánh sáng trong suốt, tinh khiết bắt đầu tụ lại trên lòng bàn tay hắn. Đó không phải là ánh sáng của thần thông hay tiên thuật, mà là một biểu hiện của Thiên Đạo mới đang hình thành trong hắn – sự cân bằng, sự ổn định, sự sáng tạo. Luồng ánh sáng đó không tấn công, mà tỏa ra một làn sóng trấn áp nhẹ nhàng.

Khi làn sóng ánh sáng chạm vào đám mây quái vật màu tím, điều kỳ lạ xảy ra. Đám mây không bị phá hủy, mà bắt đầu co lại, những năng lượng hỗn loạn bên trong nó dần dần được “tịnh hóa.” Làn sương mù độc hại biến mất, và đám mây cuối cùng tan biến thành những hạt năng lượng tinh khiết, không còn mang theo ý chí hủy diệt.

Các cường giả liên minh sửng sốt. Đây là một phương pháp chưa từng thấy.

Lâm Phàm lập tức hành động. Hắn không còn thụ động quan sát. Hắn lao thẳng vào trận chiến, tựa như một tia sét trắng giữa bóng tối Hư Vô. Đối mặt với con nhện tinh thể khổng lồ đang gây rắc rối cho chiến hạm, Lâm Phàm không né tránh. Hắn vung tay, một dòng xoáy năng lượng Thiên Đạo tinh khiết hình thành, cuốn lấy con nhện. Thay vì xé nát nó, dòng xoáy đó bắt đầu “phân tích” và “tái cấu trúc” bản chất hỗn loạn của nó.

Con nhện gầm lên một tiếng đau đớn không rõ ràng, cơ thể tinh thể của nó bắt đầu nứt ra, không phải do bị phá hủy, mà là do sự “tái cân bằng” bên trong. Những mảnh tinh thể sắc nhọn rơi rụng, biến thành những hạt bụi lấp lánh, và cuối cùng, con nhện khổng lồ tan rã hoàn toàn, để lại một luồng năng lượng thuần túy được Lâm Phàm hấp thu. Đây là lần đầu tiên hắn không chỉ tiêu diệt, mà còn biến đổi bản chất của Hư Vô.

“Đây là cách để đối phó với chúng!” Lâm Phàm hô lớn, giọng nói chứa đựng ý chí mạnh mẽ của Thiên Đạo. “Chúng ta không thể chỉ hủy diệt, chúng ta phải ‘tịnh hóa’ chúng! Pháp tắc của chúng là hỗn loạn, pháp tắc của chúng ta là cân bằng!”

Hắn tiếp tục lao vào các quái vật Hư Vô khác. Một thực thể hình khối óc khổng lồ phát ra sóng xung kích tâm linh. Lâm Phàm đối mặt với nó, ánh mắt lấp lánh. Hắn không chỉ chống lại sóng xung kích, mà còn dùng Ý Chí Thiên Đạo của mình để “làm phẳng” những đường cong méo mó trong sóng xung kích, biến chúng thành những dao động vô hại. Sau đó, hắn vươn tay, một luồng Thiên Đạo chi lực thuần túy bao trùm lấy khối óc, từ từ biến đổi nó thành một viên ngọc trong suốt, không còn chút hung tàn nào.

Các cường giả liên minh bắt đầu học theo. Dù không có khả năng Thiên Đạo như Lâm Phàm, nhưng họ bắt đầu điều chỉnh phương pháp chiến đấu. Thay vì chỉ dùng sức mạnh hủy diệt, họ cố gắng dùng các pháp tắc của vũ trụ mình để “ổn định” hoặc “tách rời” bản chất hỗn loạn của quái vật Hư Vô. Mặc dù hiệu quả không bằng Lâm Phàm, nhưng nó vẫn tốt hơn nhiều so với việc chỉ tấn công thuần túy.

Một Tiên Vương uy nghiêm, người đã từng coi thường Lâm Phàm vì xuất thân từ hạ giới, giờ đây nhìn hắn với ánh mắt kinh ngạc và kính phục. “Hắn… hắn đang tái định nghĩa quy tắc chiến đấu!”

Tuy nhiên, số lượng quái vật Hư Vô là vô tận. Từ sâu thẳm Hư Vô Chi Địa, những cơn sóng quái vật khác không ngừng tràn tới. Một con quái vật khổng lồ, tựa như một ngọn núi đen với vô số con mắt đỏ rực, đột ngột xuất hiện, chặn đứng đường đi của liên minh. Mỗi con mắt của nó đều phóng ra một tia năng lượng ăn mòn, có thể hòa tan cả chiến hạm mạnh nhất.

Lâm Phàm cảm thấy một áp lực lớn chưa từng có. Con quái vật này không chỉ là một biểu hiện của Hư Vô, nó còn mang trong mình một phần “ý chí” mạnh mẽ hơn, gần với bản thể của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Những mảnh ký ức về cuộc chiến xưa cũ chợt hiện rõ ràng hơn trong tâm trí hắn: sự tuyệt vọng của Thiên Đạo Nguyên Thủy khi đối mặt với sự vô tận của kẻ thù này.

“Đây chỉ là những kẻ mở đường,” Lâm Phàm thì thầm, bàn tay nắm chặt. “Thôn Phệ Giả Nguyên Thể… còn lớn hơn, mạnh hơn gấp vạn lần.”

Hắn biết rằng con đường phía trước còn gian nan hơn rất nhiều. Nhưng hắn cũng cảm nhận được sức mạnh đang cuộn trào bên trong, sức mạnh của Thiên Đạo mới, một Thiên Đạo không chỉ phong ấn mà còn có thể chuyển hóa. Hắn nhìn về phía ngọn núi đen đang chắn lối, đôi mắt rực sáng với quyết tâm. Cuộc chiến này sẽ là thước đo cho sự ra đời của một trật tự vũ trụ mới.

“Tấn công!” Lâm Phàm gầm lên, giọng nói vang vọng khắp Hư Vô Chi Địa, không còn là tiếng hô của một người phàm, mà là mệnh lệnh của một Thiên Đạo đang trỗi dậy. “Mở đường máu! Chúng ta sẽ không lùi bước!”

Các cường giả liên minh, được truyền cảm hứng từ Lâm Phàm, gầm lên đáp lại, năng lượng bùng nổ. Dù biết rằng đây chỉ là khởi đầu, nhưng với Lâm Phàm dẫn đầu, một tia hy vọng đã bùng cháy trong màn đêm Hư Vô Chi Địa. Họ tiếp tục tiến lên, bước vào sâu hơn trong lòng của mối đe dọa vũ trụ, chuẩn bị cho những cuộc đối đầu kinh hoàng hơn nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8