Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 563

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:50:56 | Lượt xem: 3

Không gian hỗn độn. Đó là ấn tượng đầu tiên khi đội quân liên minh đa vũ trụ đặt chân vào Hư Vô Chi Địa. Nơi đây không có khái niệm về đất, trời, hay thậm chí là thời gian. Chỉ có một dòng chảy của những năng lượng hỗn loạn, màu sắc u ám từ tím đen, xám tro, đến những vệt đỏ máu chói lòa, cuộn xoáy không ngừng. Những mảnh vỡ của các vũ trụ đã bị nuốt chửng trôi nổi vô định, tạo thành những hòn đảo cô độc giữa biển cả Hư Vô, bị bào mòn và tan rã từng chút một. Không khí nặng nề, tựa hồ mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng chát của sự mục nát và tuyệt vọng.

Lâm Phàm đứng đầu đội hình, Thiên Đạo Chân Thân của hắn tỏa ra ánh sáng thuần khiết, như một ngọn hải đăng duy nhất trong màn đêm vô tận. Bên cạnh hắn là Tiên Nữ Cửu Thiên, Thiên Nữ Băng Sương, cùng các Thần Hoàng, Tiên Đế và cường giả từ hàng trăm vũ trụ khác. Ánh mắt họ kiên định, nhưng ẩn sâu bên trong là sự thận trọng tuyệt đối. Không ai biết điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước, ngoài những lời cảnh báo mơ hồ từ ký ức Thiên Đạo của Lâm Phàm.

“Cẩn thận!” Lâm Phàm lên tiếng, giọng nói của hắn mang theo uy năng của Thiên Đạo, vang vọng khắp Hư Vô nhưng không làm xáo động dòng chảy năng lượng hỗn loạn. “Những sinh vật ở đây không tuân theo bất kỳ pháp tắc nào mà chúng ta biết. Chúng được hình thành từ ý chí của Hư Vô Thôn Phệ Giả, từ năng lượng của sự hủy diệt.”

Ngay khi Lâm Phàm dứt lời, từ sâu trong màn sương hỗn loạn, những hình thù dị dạng bắt đầu xuất hiện. Chúng không có hình dạng cố định, thoạt nhìn như những khối chất lỏng đen kịt, nhưng nhanh chóng biến đổi thành những sinh vật ghê tởm. Có con mang hình dáng của những con rắn khổng lồ với hàng ngàn con mắt đỏ ngầu, có con lại như những khối thịt bầy nhầy với vô số xúc tu sắc nhọn, và có cả những thực thể vô định hình, chỉ là một đám mây đen đặc quánh biết hút cạn sinh khí.

Đây là những Quái Vật Hư Vô. Chúng không có linh hồn, không có trí tuệ, chỉ có bản năng hủy diệt và nuốt chửng. Tiếng gào thét của chúng không phải là âm thanh, mà là một làn sóng ý chí hỗn loạn, đủ để khiến những cường giả Tiên Đế cũng phải đau đầu, tinh thần dao động.

“Công kích!” Một Thần Hoàng dũng mãnh từ Thần Giới đã không kìm được, lao lên trước, hóa thân thành Cự Thần, vung Thần Kiếm chém xuống. Thanh kiếm mang theo ánh sáng rực rỡ, xé toạc màn đêm Hư Vô, nhưng khi lưỡi kiếm chạm vào một con quái vật rắn, nó chỉ xuyên qua như thể chém vào không khí. Con quái vật không hề hấn gì, ngược lại, nó há to cái miệng đầy răng nanh, phun ra một làn sương đen ăn mòn. Thần Hoàng vội vàng lùi lại, nhưng lớp Thần Khí bảo hộ của ông đã bị ăn mòn một mảng lớn, đau đớn thấu xương.

Đó chỉ là khởi đầu. Hàng ngàn, hàng vạn Quái Vật Hư Vô từ mọi phía tràn tới, như một cơn sóng thần đen tối. Liên minh ngay lập tức rơi vào thế bị động. Các pháp tắc của họ dường như bị suy yếu trong môi trường Hư Vô này, năng lượng tuôn ra không còn tinh khiết, thậm chí có dấu hiệu bị ô nhiễm. Những chiêu thức uy lực thường ngày giờ đây trở nên kém hiệu quả một cách đáng sợ.

Tiên Nữ Băng Sương, với vẻ đẹp thanh khiết tựa tiên nhân, thi triển pháp thuật băng giá. Hàng vạn bông tuyết băng tinh bay lượn, đóng băng không gian. Nhưng những Quái Vật Hư Vô chỉ chậm lại trong chốc lát, rồi chúng lại vặn vẹo, phá vỡ lớp băng, tiếp tục lao tới. Băng giá của nàng dường như chỉ làm chúng đông cứng bề mặt, chứ không thể hủy diệt bản chất hỗn loạn bên trong.

“Không được dùng lực lượng thuần túy để đối phó chúng!” Lâm Phàm quát lớn, ánh mắt hắn lướt nhanh qua chiến trường, khả năng “Phân Tích Vạn Vật” của Thiên Đạo linh hồn hoạt động hết công suất. Hắn không chỉ nhìn thấy hình dạng bên ngoài, mà còn xuyên thấu vào bản chất năng lượng của chúng. “Chúng là những thực thể Hư Vô thuần túy, không có khái niệm về sinh mạng hay cái chết như chúng ta biết. Pháp tắc của chúng ta không thể áp dụng trực tiếp!”

Lâm Phàm biết rằng đây là một thử thách lớn. Những gì hắn đã học được từ các vũ trụ trước đây, những công pháp mạnh mẽ nhất, những quy tắc của Tiên Giới, Thần Giới, đều không hoàn toàn thích hợp ở đây. Hư Vô Chi Địa là một thế giới hoàn toàn khác, nơi mọi khái niệm đều bị đảo ngược.

Hắn vung tay, một luồng ánh sáng ngũ sắc từ Thiên Đạo Chân Thân bắn ra, không phải là công kích mà là một sự “thanh lọc”. Nơi ánh sáng đi qua, những Quái Vật Hư Vô bị bao phủ, chúng bắt đầu vặn vẹo trong đau đớn, hình thể tan rã thành những hạt năng lượng đen xám, rồi biến mất hoàn toàn. Tuy nhiên, luồng sáng đó không thể lan tỏa rộng khắp, và số lượng quái vật thì quá nhiều.

Một con quái vật khổng lồ, trông như một ngọn núi thịt bầy nhầy với vô số miệng và răng nanh, đột ngột xuất hiện phía sau đội hình. Nó há to miệng, tạo ra một cơn lốc xoáy Hư Vô khổng lồ, hút cạn năng lượng và sinh khí của hàng trăm cường giả cấp thấp hơn. Tiếng kêu la thảm thiết vang lên, tinh thần chiến đấu của liên minh bắt đầu lung lay.

“Thiên Đạo Trấn Áp!” Lâm Phàm hét lên, Thiên Đạo Chân Thân của hắn bỗng nhiên phóng đại, cao đến hàng vạn trượng, bao trùm một phần chiến trường. Một luồng áp lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ từ hắn phát ra, ép chặt không gian Hư Vô xung quanh. Con quái vật khổng lồ kia bị trấn áp, cơ thể bành trướng của nó bị nén lại, những cái miệng đóng chặt, không thể tiếp tục thôn phệ.

Lâm Phàm chắp tay, Thiên Đạo Linh Khí cuộn trào. Hắn không còn dùng những chiêu thức hoa mỹ, mà trực tiếp truyền tải “Ý Chí Thiên Đạo” vào những luồng năng lượng Hư Vô. “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” không chỉ là khả năng phân tích vật chất, mà còn phân tích cả pháp tắc, cả ý chí. Hắn bắt đầu phân tích cấu trúc năng lượng của con quái vật khổng lồ, tìm kiếm điểm yếu.

Hắn nhận ra rằng những Quái Vật Hư Vô này, dù được tạo ra từ năng lượng hỗn loạn, nhưng vẫn có một “hạt nhân” ý chí nhỏ bé, là sợi dây liên kết chúng với Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Hạt nhân này chính là điểm yếu chết người.

“Cửu Thiên Tiên Nữ, Băng Sương Thần Nữ, tập trung lực lượng vào những hạt nhân màu xám tro bên trong chúng!” Lâm Phàm truyền âm, đồng thời hắn vung tay, hàng ngàn sợi tơ Thiên Đạo vô hình bắn ra, xuyên qua lớp vỏ Hư Vô của các quái vật, trực tiếp khóa chặt những hạt nhân đó.

Tiên Nữ Cửu Thiên, một thực thể mang theo ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy, hiểu ý Lâm Phàm ngay lập tức. Nàng kết ấn, Tiên Linh Chi Khí bùng nổ, hóa thành hàng vạn mũi tên ánh sáng, xuyên thẳng vào những điểm mà Lâm Phàm đã chỉ ra. Thiên Nữ Băng Sương cũng không kém cạnh, nàng hóa thân thành một Phượng Hoàng Băng, phun ra ngọn lửa băng giá trực tiếp thiêu đốt những hạt nhân ý chí Hư Vô.

Kỳ lạ thay, những hạt nhân đó lại cực kỳ yếu ớt khi bị tấn công trực diện. Chỉ một tia Tiên Linh Chi Khí thuần khiết, một chút lửa băng, hoặc một luồng Thần Lực được Lâm Phàm chỉ dẫn, cũng đủ để khiến chúng bùng nổ. Những Quái Vật Hư Vô khổng lồ tan rã như bong bóng xà phòng, không để lại dấu vết gì ngoài một chút năng lượng Hư Vô bị thanh lọc.

Chiến thuật mới nhanh chóng được phổ biến khắp liên minh. Các cường giả bắt đầu học cách Lâm Phàm chỉ dẫn, thay vì đối đầu trực diện với sức mạnh hủy diệt của chúng, họ tìm cách tấn công vào bản chất ý chí Hư Vô bên trong. Hiệu quả tăng lên rõ rệt. Từng con, từng con Quái Vật Hư Vô bị tiêu diệt, áp lực lên liên minh giảm đi đáng kể.

Tuy nhiên, niềm vui chiến thắng chỉ thoáng qua. Lâm Phàm nhìn về phía trước, nơi Hư Vô Chi Địa càng lúc càng sâu thẳm, càng lúc càng đen tối. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ hơn, cổ xưa hơn, đang thức tỉnh. Những Quái Vật Hư Vô này chỉ là những “tế bào bạch huyết” của một cơ thể khổng lồ. Và cơ thể đó, chính là Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.

Cuộc chiến này mới chỉ là màn dạo đầu. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đang quan sát, đang thử nghiệm. Hắn biết rằng, mối đe dọa thực sự vẫn còn đang ẩn mình, chờ đợi để nuốt chửng tất cả. Nhưng Lâm Phàm không hề nao núng. Hắn đã đến đây để đối mặt với nó, để hoàn thành sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, và để tạo ra một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn. Ánh sáng của Thiên Đạo Chân Thân trên người hắn càng trở nên rực rỡ, chiếu rọi cả biển Hư Vô.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8