Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 564

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:51:18 | Lượt xem: 3

Hư Vô Chi Địa, một cái tên đã đi vào truyền thuyết của vô số vũ trụ, giờ đây hiện ra trước mắt liên minh đa vũ trụ như một cơn ác mộng chân thật nhất. Nó không phải là một không gian trống rỗng, mà là một vùng hỗn độn không ngừng vặn vẹo, một biển cả của sự hủy diệt nguyên thủy. Không có ánh sáng, không có màu sắc, chỉ có những dòng năng lượng xám xịt, đen kịt cuộn trào như những cơn sóng thần của thời gian và không gian bị bóp méo. Không khí ở đây nặng nề đến nghẹt thở, mỗi hơi thở dường như đều kéo theo một chút sinh khí, một chút linh hồn của người hít vào.

Hạm đội của liên minh, gồm hàng trăm chiến hạm khổng lồ được gia cố bằng những pháp trận cổ xưa nhất, từ từ tiến sâu vào vùng không gian chết chóc này. Ánh sáng từ các pháp trận phòng ngự trên chiến hạm là thứ duy nhất chống lại sự nuốt chửng của Hư Vô, tạo nên những bong bóng yếu ớt trong biển cả vô tận của sự mục ruỗng. Bên trong các chiến hạm, các cường giả từ Thần Giới, Tiên Giới, và vô số thế giới khác đều cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí và linh hồn. Ngay cả những Thần Hoàng, Tiên Đế mạnh mẽ nhất cũng không khỏi cau mày, sự cảnh giác lên đến đỉnh điểm.

Lâm Phàm đứng trên đài chỉ huy của chiến hạm tiên phong, đôi mắt thâm thúy nhìn xuyên qua màn chắn năng lượng. Hắn không nói gì, nhưng từng thớ thịt, từng tế bào trong cơ thể hắn đều đang rung động. Đây là nơi mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh, nơi mà Hư Vô Thôn Phệ Giả đã từng gieo rắc nỗi kinh hoàng. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của một ý chí cổ xưa, lạnh lẽo và tàn bạo, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của Hư Vô Chi Địa.

“Thưa Lâm Phàm Chí Tôn, chúng ta đã tiến vào khu vực ngoại vi của Hư Vô Chi Địa được ba ngày. Năng lượng Hư Vô đang ăn mòn lớp phòng ngự của chúng ta nhanh hơn dự kiến,” một vị Thần Hoàng già nua từ Thần Giới Thiên Vũ, người có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, trầm giọng báo cáo. Ánh mắt ông ta đầy vẻ lo lắng, nhưng cũng ẩn chứa sự kính phục đối với Lâm Phàm.

Lâm Phàm khẽ gật đầu, “Ta biết. Các ngươi đã cố gắng hết sức. Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu. Sự mục nát của Hư Vô không thể dùng năng lượng thông thường để chống lại. Nó nhắm vào bản chất của sự tồn tại.”

Đúng lúc đó, một chấn động mạnh xuyên qua chiến hạm. Tiếng còi báo động vang lên inh ỏi. “Phát hiện dị động phía trước! Năng lượng hỗn loạn cực lớn đang tiếp cận!”

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về màn hình chiếu sáng. Trong làn sương mù Hư Vô dày đặc, những cái bóng khổng lồ bắt đầu hiện rõ. Chúng không có hình dạng nhất định, như những khối thịt hỗn loạn, những xúc tu đen kịt vặn vẹo, hoặc những cấu trúc xương xẩu kỳ dị được bao phủ bởi một lớp sương mù màu tím đen. Chúng trôi nổi, gầm gừ, phát ra những âm thanh rít gào chói tai, như tiếng xé toạc của không gian.

“Hư Vô Quái Vật!” một Tiên Tôn kinh hãi thốt lên. “Chúng ta chưa từng thấy những sinh vật nào như vậy!”

Quả thật, những quái vật này hoàn toàn khác biệt so với bất kỳ yêu thú hay ma vật nào mà các cường giả từng đối mặt. Chúng được sinh ra từ chính năng lượng Hư Vô, không có sinh mệnh hay ý thức cá nhân, chỉ là những cỗ máy hủy diệt được điều khiển bởi bản năng thôn phệ. Cơ thể chúng thoạt nhìn có vẻ không có thực thể, nhưng lại sở hữu một sức mạnh vật lý kinh hoàng, đồng thời có khả năng ăn mòn mọi pháp tắc và năng lượng.

Một đội quân tiên phong gồm hàng trăm Thần Vương và Tiên Đế nhanh chóng xuất kích, lao thẳng về phía làn sóng quái vật. Các loại thần thông, tiên pháp rực rỡ bùng nổ, biến vùng Hư Vô tối tăm thành một biển ánh sáng chói lọi. Kiếm khí xé toạc không gian, pháp thuật thiêu đốt vạn vật, thần binh trấn áp càn khôn. Tuy nhiên, hiệu quả lại không như mong đợi.

Khi một đạo kiếm khí sắc bén cắt xuyên qua cơ thể một quái vật Hư Vô, nó không chảy máu mà chỉ biến thành một đám sương mù đen kịt, rồi nhanh chóng tái tạo lại hoàn chỉnh, thậm chí còn lớn hơn một chút. Một chưởng lực thần thông đánh trúng, quái vật chỉ khẽ run rẩy, sau đó vùng năng lượng Hư Vô xung quanh nó lại càng trở nên mạnh mẽ hơn, như thể đang hấp thu chính đòn tấn công đó để cường hóa bản thân.

“Không ổn! Chúng không thể bị tiêu diệt bằng cách thông thường!” một Thần Vương hét lên, giọng nói đầy vẻ hoảng sợ khi cánh tay ông ta tiếp xúc với một xúc tu Hư Vô và bắt đầu bị ăn mòn với tốc độ kinh hoàng, không gì có thể ngăn cản.

Thảm cảnh nhanh chóng diễn ra. Các cường giả liên minh, vốn tự tin vào sức mạnh của mình, bắt đầu gặp khó khăn. Các đòn tấn công của họ dường như chỉ làm Quái Vật Hư Vô mạnh hơn. Năng lượng Hư Vô từ những quái vật này có khả năng xuyên thấu phòng ngự, ăn mòn linh khí, thậm chí là hấp thu sinh mệnh lực. Chỉ trong chốc lát, đã có vài vị Tiên Tôn, Thần Vương không kịp phản ứng đã bị một đám quái vật bao vây, cơ thể họ nhanh chóng tan rã thành tro bụi.

Lâm Phàm vẫn đứng yên, đôi mắt hắn lướt qua chiến trường hỗn loạn. Hắn không vội ra tay, bởi hắn biết, đây là bài kiểm tra đầu tiên, và cũng là cơ hội để hắn thấu hiểu sâu sắc hơn về kẻ thù. Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể hắn đang hoạt động hết công suất, thu thập mọi dữ liệu về những Quái Vật Hư Vô này. Từng luồng thông tin đổ về tâm trí hắn, chi tiết đến tận những hạt Hư Vô nhỏ nhất cấu thành nên chúng.

Hắn nhận ra, những quái vật này không phải là sinh vật sống theo định nghĩa thông thường. Chúng là những hiện thân vật chất hóa của “Ý Chí Hư Vô” – ý chí của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Chúng không có điểm yếu về sinh lý, mà điểm yếu nằm ở bản chất năng lượng. Chúng hấp thu năng lượng, nhưng chỉ những năng lượng thông thường. Những năng lượng mang theo pháp tắc của sự sống, sự sáng tạo, hoặc có tính chất thuần túy phá hủy (nhưng không phải Hư Vô) có thể gây tổn hại, nhưng cần một lượng cực lớn.

Đột nhiên, Lâm Phàm nhíu mày. Hắn phát hiện một điều bất thường. Một số Quái Vật Hư Vô có vẻ như đang phát triển một cách nhanh chóng, những hình dạng ban đầu của chúng dần trở nên phức tạp hơn, thậm chí còn bắt đầu có những cấu trúc giống như mắt, miệng, hay các chi sắc nhọn.

“Chúng đang tiến hóa…” Lâm Phàm lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp. “Chúng hấp thu năng lượng của các ngươi, và dùng nó để hoàn thiện bản thân, trở nên mạnh mẽ hơn. Các đòn tấn công của các ngươi đang nuôi dưỡng chúng!”

Lời nói của Lâm Phàm vang vọng khắp đài chỉ huy, khiến tất cả cường giả đều sởn gai ốc. Một Thần Hoàng khác, Cổ Lan Thần Hoàng, người có mối quan hệ khá thân thiết với Lâm Phàm, vội vã hỏi: “Vậy chúng ta phải làm sao, Lâm Phàm Chí Tôn? Nếu không tấn công, chúng sẽ nuốt chửng chúng ta!”

Lâm Phàm khẽ nhắm mắt, sau đó mở ra, trong đôi mắt sâu thẳm lóe lên ánh sáng của Thiên Đạo. Hắn đã phân tích đủ. “Chúng ta không thể tiêu diệt chúng bằng cách thông thường. Chúng ta phải tịnh hóa chúng, hoặc dùng năng lượng mang tính chất đối lập tuyệt đối để phá vỡ cấu trúc Hư Vô của chúng.”

Hắn vươn một ngón tay, một luồng ánh sáng vàng nhạt thuần khiết, mang theo hơi thở của sự sống và sáng tạo, bắn ra. Luồng sáng đó không hề có vẻ hung hãn, nhưng khi nó chạm vào một Quái Vật Hư Vô đang gầm gừ lao tới, một cảnh tượng kinh ngạc đã xảy ra.

Khác với những đòn tấn công trước đó, luồng sáng của Lâm Phàm không tạo ra vụ nổ hay ăn mòn. Thay vào đó, nó như một dòng suối trong vắt chảy vào một vũng bùn đen. Ngay lập tức, khối Hư Vô Quái Vật bắt đầu biến đổi. Những xúc tu đen kịt co rút lại, những mảng màu xám xịt dần dần được thay thế bằng những đốm sáng li ti, như những vì sao nhỏ. Chỉ trong vài nhịp thở, con quái vật khổng lồ đã tan biến hoàn toàn, không để lại dấu vết nào, ngoại trừ một luồng năng lượng thuần khiết nhẹ nhàng lan tỏa trong không gian.

Các cường giả liên minh đều trợn mắt há mồm. Đây là lần đầu tiên họ chứng kiến Quái Vật Hư Vô bị tiêu diệt một cách triệt để như vậy, không tái tạo, không cường hóa.

“Đó là… năng lượng của Đại Đạo?” một vị Tiên Đế lẩm bẩm.

Lâm Phàm gật đầu, “Không hoàn toàn. Đó là năng lượng đã được ta tịnh hóa và biến đổi, mang theo ý chí của Thiên Đạo Mới. Nó không phá hủy, mà là chuyển hóa.”

Hắn nhìn xuống chiến trường đang dần trở nên hỗn loạn hơn khi số lượng Quái Vật Hư Vô tăng lên. “Ta sẽ không ra tay toàn lực ngay bây giờ. Các ngươi cần phải học cách đối phó với chúng, tìm ra phương pháp của riêng mình để chuyển hóa hoặc chống lại chúng. Ta sẽ hướng dẫn và bảo vệ các ngươi.”

Với lời nói đó, Lâm Phàm vung tay. Một làn sóng năng lượng Thiên Đạo vô hình lan tỏa khắp chiến trường. Những ai chạm vào nó đều cảm thấy cơ thể mình được thanh lọc, linh khí trở nên thuần khiết hơn, và một cảm giác thông suốt về pháp tắc bao trùm tâm trí. Các đòn tấn công của họ, mặc dù vẫn chưa thể tịnh hóa hoàn toàn Quái Vật Hư Vô, nhưng đã bắt đầu có hiệu quả rõ rệt hơn, không còn bị hấp thu hay cường hóa đối phương.

Đây là sự can thiệp tinh tế của Lâm Phàm, giúp các cường giả liên minh thích nghi và tìm ra con đường của riêng họ. Hắn muốn họ không chỉ dựa dẫm vào mình, mà phải tự mình đối mặt và hiểu rõ kẻ thù. Chỉ có như vậy, họ mới có thể thực sự trở thành một phần của Thiên Đạo Mới, và sẵn sàng cho cuộc chiến vĩ đại hơn sắp tới.

Cuộc chiến trong Hư Vô Chi Địa chỉ vừa mới bắt đầu, và những Quái Vật Hư Vô này chỉ là những kẻ tiên phong yếu ớt nhất. Nhưng chúng đã đủ để cho liên minh đa vũ trụ nếm trải sự khủng khiếp và tàn khốc của kẻ thù thực sự: Hư Vô Thôn Phệ Giả. Con đường phía trước còn dài, và đầy rẫy những thử thách chết chóc không thể tưởng tượng nổi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8