Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 565

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:51:42 | Lượt xem: 3

Hư Vô Chi Địa không phải là một không gian. Nó là sự trống rỗng, là sự hỗn độn nguyên thủy, là nơi mà mọi định luật vật lý, mọi pháp tắc vũ trụ đều bị bóp méo hoặc hoàn toàn vô hiệu. Liên minh đa vũ trụ đã tiến sâu hơn vào cái vực thẳm vô biên này trong vài tháng theo tính toán của các nhà chiêm tinh vũ trụ, nhưng thời gian ở đây dường như cũng chỉ là một khái niệm mờ nhạt. Mỗi cường giả, mỗi chiến hạm, mỗi sinh linh đều cảm nhận được sự ăn mòn của Hư Vô, một thứ năng lượng lạnh lẽo, nuốt chửng sự sống và ý chí.

Lâm Phàm đứng trên đầu một con chiến hạm Tiên Thiên Cấp, ánh mắt xuyên qua màn sương mù Hư Vô dày đặc. Bên cạnh hắn là Tiên Nữ Cửu Thiên, vẻ mặt nàng bình thản nhưng đôi mắt lại ánh lên sự lo lắng không che giấu. Phía sau họ, hàng ngàn chiến hạm và hàng triệu cường giả từ vô số vũ trụ khác nhau đang tạo thành một đội hình khổng lồ, cố gắng duy trì trật tự trong sự hỗn loạn không ngừng. Năng lượng phòng hộ của các chiến hạm liên tục chớp sáng, chống lại sự xâm thực của Hư Vô Chi Khí, thứ mà ngay cả Thần Hoàng cũng khó lòng chịu đựng lâu dài.

“Sự ăn mòn đang nhanh hơn, Lâm Phàm,” Tiên Nữ Cửu Thiên khẽ nói, giọng nàng hòa lẫn vào tiếng ù ù của năng lượng Hư Vô. “Các thế giới nhỏ hơn trong liên minh đã bắt đầu có dấu hiệu kiệt quệ năng lượng phòng hộ.”

Lâm Phàm gật đầu. Hắn cảm nhận rõ ràng điều đó. Từ khi tiến vào sâu hơn, Hư Vô Thôn Phệ Giả dường như đã thức tỉnh một phần, và những sinh vật được tạo ra từ chính bản chất của nó cũng trở nên hung hãn hơn, quỷ dị hơn. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn liên tục quét qua môi trường xung quanh, thu thập dữ liệu về những biến đổi của Hư Vô Chi Địa. Hắn biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu.

Đột nhiên, không gian phía trước vặn vẹo dữ dội. Không phải là những vết nứt thông thường, mà là một sự xoắn vặn của chính bản thể Hư Vô, như thể một bàn tay vô hình đang nhào nặn nó. Từ trung tâm của sự vặn vẹo đó, một sinh vật khổng lồ, chưa từng thấy trước đây, từ từ hiện ra. Nó không có hình dạng cố định, mà liên tục biến đổi, giống như một khối chất lỏng đen kịt, lấp lánh những tinh thể màu tím than, hấp thu mọi ánh sáng và năng lượng xung quanh.

“Cẩn thận!” Lâm Phàm trầm giọng ra lệnh, giọng nói của hắn vang vọng khắp liên minh thông qua thần niệm. “Đây không phải là Hư Vô Quái vật thông thường. Nó là ‘Thể Hư Vô Nguyên Sinh’, một sinh vật được hình thành từ ý chí sơ khai nhất của Hư Vô!”

Thể Hư Vô Nguyên Sinh không có mắt, nhưng nó phát ra một làn sóng ý chí hủy diệt cực kỳ mạnh mẽ, khiến các cường giả Thần Vương, thậm chí cả một số Thần Hoàng, cũng cảm thấy linh hồn mình bị đông cứng. Hàng loạt chiến hạm nhỏ hơn bắt đầu rung lắc dữ dội, lớp phòng hộ trên bề mặt chúng nứt vỡ. Năng lượng Hư Vô bên ngoài ngay lập tức tràn vào, biến đổi các vật chất bên trong thành những khối thịt bầy nhầy, rồi tan biến vào hư không.

“Phòng thủ! Toàn lực phòng thủ!” Các chỉ huy liên minh gào lên, nhưng sự tuyệt vọng đã bắt đầu lan truyền. Những Hư Vô Quái vật trước đây chỉ là những kẻ săn mồi đơn thuần, nhưng Thể Hư Vô Nguyên Sinh này lại mang theo một loại pháp tắc hủy diệt tinh khiết, có thể xuyên qua mọi rào cản vật lý và năng lượng.

“Nó đang cố gắng phân rã chúng ta từ cấp độ nguyên tử!” Một vị Thần Hoàng từ vũ trụ Băng Sương hét lên, khuôn mặt ông ta tái nhợt. “Không thể chống lại được! Pháp tắc của nó quá cao cấp!”

Lâm Phàm nhíu mày. Hắn đã phân tích Thể Hư Vô Nguyên Sinh này ngay từ khi nó xuất hiện. Đúng như lời vị Thần Hoàng kia nói, nó không tấn công bằng sức mạnh vật lý hay năng lượng thông thường, mà bằng cách bóp méo cấu trúc cơ bản của vạn vật. Nó là một sự biểu hiện của sự hủy diệt tuyệt đối, không thể chạm vào, không thể đánh trả bằng những phương pháp thông thường. Mọi đòn tấn công bằng Tiên Thuật hay Thần Thông đều bị nó nuốt chửng hoặc phân giải thành hư vô trước khi chạm tới.

“Liên thủ phòng ngự không có tác dụng!” Lâm Phàm quát lớn. “Các ngươi chỉ đang cung cấp thêm năng lượng cho nó! Ta sẽ ngăn chặn nó! Các ngươi hãy tập trung bảo vệ các chiến hạm!”

Nói rồi, Lâm Phàm bước tới, không chút do dự. Một luồng ánh sáng rực rỡ bùng lên từ cơ thể hắn, không phải là ánh sáng của Tiên Linh hay Thần Lực, mà là ánh sáng của Thiên Đạo Chân Thân đang dần được hình thành. Pháp tắc của Thiên Đạo Nguyên Thủy, đã được hắn thu thập và dung hợp, bắt đầu tỏa ra, đối chọi trực tiếp với pháp tắc hủy diệt của Thể Hư Vô Nguyên Sinh.

“Nó đang phân tích pháp tắc của Hư Vô!” Tiên Nữ Cửu Thiên kinh ngạc nói. Nàng hiểu rằng việc đối đầu trực diện với một thực thể Hư Vô Nguyên Sinh ở cấp độ pháp tắc là vô cùng nguy hiểm, bởi một sai sót nhỏ cũng có thể khiến Lâm Phàm bị đồng hóa thành một phần của Hư Vô.

Thể Hư Vô Nguyên Sinh dường như cũng cảm nhận được mối đe dọa từ Lâm Phàm. Khối chất lỏng đen kịt của nó vặn vẹo nhanh hơn, và những tinh thể tím than bắt đầu bắn ra như những mũi tên chết chóc. Mỗi tinh thể mang theo một lực phân rã kinh hoàng, có thể dễ dàng biến một hành tinh thành bụi bặm.

Lâm Phàm không né tránh. Hắn đứng yên, hai tay kết ấn. Một kết giới vô hình, không phải bằng năng lượng mà bằng “Ý Chí Sáng Tạo” và “Pháp Tắc Diễn Sinh”, được hình thành xung quanh hắn. Những tinh thể tím than va chạm vào kết giới, nhưng thay vì xuyên thủng hay phân rã, chúng lại bị “biến đổi”. Những tinh thể tím than dần mất đi màu sắc hủy diệt, trở thành những hạt năng lượng tinh khiết, rồi tan biến vào hư không một cách vô hại.

Đây là một trong những khả năng của Thiên Đạo của Lâm Phàm – khả năng không chỉ phân tích mà còn “tiến hóa” hay “chuyển hóa” bản chất của pháp tắc. Hắn không chống lại sự hủy diệt bằng cách đối đầu, mà bằng cách “hiểu” và “thay đổi” nó.

“Thật kinh khủng!” Một vị Thần Tôn từ vũ trụ khác thốt lên, mắt trợn tròn. “Hắn đang tịnh hóa Hư Vô!”

Thể Hư Vô Nguyên Sinh dường như cũng nhận ra sự khác biệt. Nó phát ra một tiếng gầm rú không âm thanh, một làn sóng ý chí hỗn loạn và giận dữ tràn ngập không gian. Toàn bộ khối thể của nó bắt đầu phình to, rồi co rút, tạo ra những cơn lốc xoáy Hư Vô khổng lồ, hút mọi thứ vào bên trong.

Lâm Phàm vẫn bình tĩnh. Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí hòa vào Hư Vô Chi Địa, phân tích từng dòng năng lượng, từng luồng pháp tắc của Thể Hư Vô Nguyên Sinh. Hắn không chỉ nhìn thấy sức mạnh hủy diệt của nó, mà còn cảm nhận được sự trống rỗng, sự cô độc, và một khao khát vô thức được “lấp đầy” bên trong nó. Thể Hư Vô Nguyên Sinh không phải là ác, nó chỉ là một thực thể được sinh ra để “thôn phệ”, để “lấp đầy khoảng trống” do sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy để lại.

“Ngươi không phải là kẻ thù, ngươi là một phần của sự mất cân bằng,” Lâm Phàm khẽ nói, giọng nói của hắn chỉ mình hắn nghe thấy, nhưng lại vang vọng trong tâm trí của Thể Hư Vô Nguyên Sinh. “Và ta sẽ mang lại sự cân bằng đó.”

Hắn mở mắt ra. Đôi mắt hắn không còn là đôi mắt của một phàm nhân, mà là đôi mắt của một vị Thiên Đạo, sâu thẳm như vô số tinh vân, chứa đựng sự sáng tạo và hủy diệt. Hắn vươn một tay ra, không phải để tấn công, mà để “chạm vào” Thể Hư Vô Nguyên Sinh.

Một luồng sáng màu vàng kim, ấm áp và tràn đầy sự sống, bắn ra từ lòng bàn tay Lâm Phàm. Ánh sáng này không có năng lượng công kích, nhưng nó lại mang theo một loại pháp tắc “tái tạo” và “sinh sôi”. Khi chạm vào Thể Hư Vô Nguyên Sinh, khối chất lỏng đen kịt khổng lồ bắt đầu co rút và run rẩy dữ dội. Những tinh thể tím than trên bề mặt nó nứt vỡ, không phải do bị hủy diệt, mà do “biến đổi”.

“Hắn đang làm gì vậy?” Tiên Nữ Cửu Thiên thì thầm, không tin vào mắt mình. “Hắn đang chuyển hóa nó!”

Thể Hư Vô Nguyên Sinh gào thét trong im lặng, một tiếng kêu tuyệt vọng và đau đớn. Nó cố gắng chống cự, cố gắng nuốt chửng ánh sáng vàng kim, nhưng pháp tắc của Lâm Phàm quá mạnh mẽ, quá nguyên thủy. Nó không phải là một cuộc chiến của sức mạnh, mà là một cuộc chiến của bản chất. Thiên Đạo của Lâm Phàm đang “định nghĩa lại” bản chất của Hư Vô.

Dần dần, Thể Hư Vô Nguyên Sinh không còn là một khối chất lỏng đen kịt vô định hình nữa. Nó bắt đầu thu nhỏ lại, các cạnh của nó trở nên rõ ràng hơn, và màu sắc của nó cũng chuyển từ đen tối sang xám tro, rồi trắng nhạt. Cuối cùng, nó biến thành một khối năng lượng tinh khiết, không còn mang theo bất kỳ ý chí hủy diệt nào, mà chỉ còn là một nguồn năng lượng nguyên thủy, có thể được sử dụng cho mục đích sáng tạo.

Lâm Phàm thu hồi tay. Khối năng lượng đó lơ lửng trước mặt hắn, không còn là mối đe dọa, mà là một “hạt giống” của Hư Vô đã được tịnh hóa. Hắn mỉm cười nhẹ. Đây là một bước tiến lớn. Hắn đã chứng minh rằng Hư Vô Thôn Phệ Giả không nhất thiết phải bị tiêu diệt, mà có thể bị “chuyển hóa”.

Các cường giả trong liên minh nhìn Lâm Phàm với ánh mắt sùng kính và kinh ngạc tột độ. Họ đã từng đối mặt với vô số hiểm nguy, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một sức mạnh nào có thể “thay đổi bản chất” của một thực thể Hư Vô Nguyên Sinh. Đây không chỉ là sức mạnh, đây là sự siêu việt, là quyền năng của một vị Thiên Đạo.

“Chúng ta đã vượt qua được một cửa ải quan trọng,” Lâm Phàm nói, giọng hắn vang vọng trong tâm trí mọi người. “Nhưng đây chỉ là một trong vô số sinh vật Hư Vô Nguyên Sinh. Và đằng sau chúng, là Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, kẻ đã tạo ra chúng. Con đường phía trước còn gian nan gấp vạn lần.”

Hắn nhìn về phía xa, nơi Hư Vô Chi Địa càng lúc càng trở nên đen tối và hỗn loạn. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí khổng lồ, cổ xưa và đầy khao khát nuốt chửng, đang dần thức tỉnh. Đó là Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, trung tâm của mọi hỗn loạn. Cuộc chiến thực sự, giờ mới chỉ sắp bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8