Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 566

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:52:04 | Lượt xem: 3

Hư Vô Chi Địa không phải là một không gian trống rỗng như nhiều người vẫn tưởng, mà là một vùng biển hỗn loạn của năng lượng tan rã, nơi các quy luật vật lý bị bóp méo, thời gian chảy ngược xuôi và ánh sáng chỉ là một khái niệm xa xỉ. Đoàn quân liên minh, tập hợp từ vô số vũ trụ, giờ đây đang tiến sâu vào vực thẳm này, mỗi bước đi đều mang theo sự thận trọng và nỗi kinh hoàng tiềm ẩn. Xung quanh họ là những mảnh vỡ của các vũ trụ đã bị thôn phệ, trôi nổi như những hòn đảo cô độc trong một đại dương vô tận của sự chết chóc. Mùi của sự phân hủy, của năng lượng hỗn mang và sự tuyệt vọng len lỏi vào từng giác quan, mặc cho các cường giả đã tự phong bế ngũ quan.

Lâm Phàm, đứng ở vị trí tiên phong, ánh mắt thâm thúy xuyên thấu màn sương Hư Vô. Hắn cảm nhận được sự rung động của Đại Đạo trong cơ thể mình đang phản ứng mạnh mẽ, như một tín hiệu cảnh báo không ngừng nghỉ. Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong tâm thức hắn hoạt động hết công suất, quét qua từng hạt năng lượng hỗn loạn, cố gắng nắm bắt bản chất của kẻ thù. Nhưng những sinh vật Hư Vô này quá khác biệt. Chúng không có hình dạng cố định, không có kinh mạch, không có linh hồn theo lẽ thường. Chúng là những hiện thân của sự hỗn loạn thuần túy, được sinh ra từ chính bản chất Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, mang theo mục đích duy nhất: tiêu diệt và nuốt chửng.

Tiếng gầm gừ đầu tiên vang lên, không phải từ miệng, mà là từ sự ma sát của các lớp không gian bị xé rách. Một khối thịt bầy nhầy khổng lồ, không xương không khớp, hiện ra từ màn sương mù Hư Vô. Nó có hàng trăm xúc tu vặn vẹo, mỗi xúc tu đều có thể kéo dài vô tận, trên bề mặt phủ đầy những con mắt đỏ ngầu và những cái miệng không ngừng há ra ngậm vào, nuốt chửng bất cứ thứ gì chạm vào. Đó là một trong những Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp thấp nhất, nhưng đối với các cường giả Tiên Đế, Thần Vương, nó vẫn là một mối đe dọa chết người.

“Phòng thủ!” Tiên Vương Cửu Thiên, một nữ nhân vật lạnh lùng nhưng đầy quyền uy, thét lên. “Không được để chúng chạm vào!”

Các cường giả liên minh nhanh chóng triển khai trận pháp phòng ngự. Hàng loạt pháp bảo, thần khí được kích hoạt, tạo thành một lá chắn năng lượng đa sắc. Nhưng những xúc tu của quái vật Hư Vô dường như không bị ảnh hưởng bởi năng lượng thông thường. Chúng xuyên qua lớp phòng ngự như xuyên qua hư không, bám vào các chiến thuyền, vào cơ thể của các cường giả. Nơi nào chúng chạm vào, năng lượng pháp tắc sẽ bị phân rã, sinh mệnh lực bị rút cạn.

Một Thần Hoàng đến từ Vũ Trụ Thiên Thần không kịp phản ứng, bị một xúc tu quấn lấy. Chỉ trong tích tắc, cơ thể Thần Hoàng bắt đầu khô héo, năng lượng Thần cấp bị hút cạn, hóa thành một cái xác khô rụng rời. Cảnh tượng kinh hoàng khiến các cường giả khác rùng mình. Đây không phải là chiến đấu thông thường, đây là sự hủy diệt hoàn toàn.

Lâm Phàm khẽ nhíu mày. “Chúng là hiện thân của Hư Vô. Các pháp tắc thông thường không thể ngăn cản chúng. Phải dùng lực lượng đối ứng, hoặc tìm ra điểm yếu trong cấu trúc hỗn loạn của chúng.”

Hắn vung tay, một luồng Thiên Đạo chi lực thuần khiết bùng nổ. Không phải là chưởng phong, không phải là kiếm khí, mà là một dòng chảy của trật tự vũ trụ. Khi dòng chảy này chạm vào xúc tu của quái vật Hư Vô, chúng không bị phá hủy ngay lập tức, mà bắt đầu co rút lại một cách đau đớn, như thể bị thiêu đốt bởi một thứ gì đó hoàn toàn đối lập với bản chất của chúng. Lâm Phàm nhận ra, Thiên Đạo chi lực của hắn, mang bản chất của sự sáng tạo và trật tự, là khắc tinh của sự hỗn loạn Hư Vô.

“Mọi người, tập trung năng lượng vào các điểm giao thoa của pháp tắc! Tạo ra sự ổn định!” Lâm Phàm ra lệnh, giọng nói vang vọng khắp không gian hỗn loạn, mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ.

Dưới sự chỉ dẫn của Lâm Phàm, các cường giả bắt đầu thay đổi chiến thuật. Thay vì tấn công trực diện hoặc phòng thủ thụ động, họ bắt đầu phối hợp năng lượng của mình, tạo ra những vùng không gian tạm thời được ổn định bởi các pháp tắc mạnh mẽ. Khi quái vật Hư Vô chạm vào những vùng này, chúng bị kẹt lại, sức mạnh bị suy yếu. Lúc đó, các đòn tấn công của liên minh mới thực sự có tác dụng.

Lâm Phàm di chuyển như một bóng ma, đôi mắt quét qua chiến trường. Hắn không chỉ chiến đấu, mà còn phân tích. Mỗi đòn tấn công của hắn không chỉ mang sức mạnh hủy diệt, mà còn là một phép thử, một sự dò xét vào bản chất của kẻ thù. Hệ thống liên tục cung cấp dữ liệu: “Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp thấp: Cấu trúc năng lượng hỗn loạn, không có điểm yếu vật lý rõ ràng. Yếu điểm: Mẫn cảm với năng lượng trật tự và ý chí sáng tạo. Có khả năng tự tái tạo từ Hư Vô xung quanh.”

Một tiếng rít kinh hoàng khác vang lên, lớn hơn gấp bội. Từ sâu thẳm của Hư Vô, một con quái vật khổng lồ hơn, với hình dạng giống như một con nhện không lồ làm từ bóng tối và gai nhọn, lao tới. Nó có hàng chục cặp chân sắc bén, mỗi chân có thể xé toạc không gian. Đây là một Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp cao, một “Chúa Tể Hư Vô” trong cách gọi của Lâm Phàm.

Chúa Tể Hư Vô lao thẳng vào đội hình liên minh, những cặp chân của nó tạo ra những vết nứt không gian, nuốt chửng bất cứ thứ gì trên đường đi. Một số chiến thuyền bị nó đụng phải, lập tức tan rã thành tro bụi. Các cường giả hoảng loạn, cố gắng tránh né.

“Tránh ra!” Lâm Phàm hét lớn. Hắn biết, đây là một đối thủ mà chỉ mình hắn mới có thể đối phó.

Thiên Đạo chi lực bùng nổ từ cơ thể Lâm Phàm, không còn là những dòng chảy nhỏ, mà là một cơn bão năng lượng trấn áp. Hắn tiến lên, đối mặt trực diện với Chúa Tể Hư Vô. Cả hai thực thể khổng lồ, một bên là hỗn loạn và hủy diệt, một bên là trật tự và sáng tạo, va chạm nhau trong một vụ nổ ánh sáng và bóng tối.

Lâm Phàm không sử dụng bất kỳ công pháp hay thần thông quen thuộc nào. Hắn chỉ đơn giản là vận dụng Thiên Đạo chi lực, kết hợp với sự hiểu biết sâu sắc về pháp tắc vũ trụ của mình. Tay hắn vung lên, không gian xung quanh Chúa Tể Hư Vô đột nhiên trở nên đặc quánh, như thể thời gian và không gian bị ngưng đọng. Con quái vật gầm rít, cố gắng vùng vẫy, nhưng những cặp chân sắc nhọn của nó không thể xé rách được lớp không gian đã được Lâm Phàm “tiến hóa” để trở nên siêu bền vững.

Hệ thống của Lâm Phàm liên tục phân tích: “Chúa Tể Hư Vô: Cấu trúc năng lượng hỗn loạn cấp cao, có khả năng biến đổi hình thái và tạo ra các vết nứt không gian. Yếu điểm: Hạt nhân ý chí hỗn loạn trung tâm. Cần một lượng lớn năng lượng trật tự để đồng hóa hoặc phá hủy.”

Lâm Phàm nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cảm nhận sự rung động của hạt nhân ý chí hỗn loạn bên trong con quái vật. Hắn đưa ra một quyết định táo bạo. Thay vì tiêu diệt nó, hắn sẽ cố gắng “tịnh hóa” nó.

Hắn mở mắt ra, một tia sáng bạc lóe lên. Từ sâu trong lòng bàn tay, một hạt ánh sáng nhỏ bé nhưng rực rỡ hiện ra. Đó là một phần nhỏ của Thiên Đạo Nguyên Thủy được hắn hấp thu, giờ đây được hắn “tiến hóa” thành một “Hạt Giống Trật Tự” thuần túy. Hạt giống này không mang theo sức mạnh hủy diệt, mà mang theo bản chất của sự sáng tạo, sự hài hòa và sự cân bằng.

Với một động tác mạnh mẽ, Lâm Phàm ném Hạt Giống Trật Tự vào giữa con Chúa Tể Hư Vô đang bị giam cầm. Hạt giống xuyên qua lớp vỏ hỗn loạn, cắm sâu vào hạt nhân ý chí của nó. Ngay lập tức, con quái vật run rẩy dữ dội. Một cuộc chiến nội tại bùng nổ bên trong nó. Ý chí hỗn loạn của Hư Vô cố gắng nuốt chửng Hạt Giống Trật Tự, nhưng hạt giống lại không ngừng phát ra năng lượng sáng tạo, cố gắng tịnh hóa và chuyển hóa bản chất của Hư Vô.

Tiếng gào thét của Chúa Tể Hư Vô trở nên méo mó, không còn là sự giận dữ mà là sự đau đớn tột cùng. Cơ thể nó bắt đầu thay đổi. Những xúc tu và gai nhọn dần thu lại, thay vào đó là những đường nét mềm mại hơn. Màu sắc đen kịt của nó dần chuyển sang xám, rồi trắng đục. Cuối cùng, con Chúa Tể Hư Vô không còn là một quái vật nữa, mà biến thành một tinh thể khổng lồ lấp lánh, trôi nổi tĩnh lặng trong Hư Vô Chi Địa.

Cả liên minh chứng kiến cảnh tượng đó đều sững sờ. Tiên Vương Cửu Thiên và các Thần Hoàng khác không thể tin vào mắt mình. Lâm Phàm không chỉ đánh bại, mà đã “chuyển hóa” một sinh vật Hư Vô. Điều này vượt xa mọi hiểu biết của họ về chiến đấu.

Lâm Phàm lảo đảo một chút, sắc mặt tái nhợt. Việc tịnh hóa một Chúa Tể Hư Vô tiêu tốn một lượng năng lượng Thiên Đạo khổng lồ. Nhưng đổi lại, hắn đã thu được một thông tin vô giá. Hư Vô Thôn Phệ Giả không phải là bất khả chiến bại. Chúng có thể bị chuyển hóa, bị tịnh hóa. Điều này mang lại một tia hy vọng mong manh cho cuộc chiến định mệnh sắp tới.

“Đừng lơ là!” Lâm Phàm lên tiếng, giọng nói vẫn kiên định. “Đây chỉ là một Chúa Tể Hư Vô cấp thấp. Phía trước, sẽ còn nhiều kẻ mạnh hơn, và cuối cùng là Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.”

Ánh mắt hắn nhìn sâu vào bóng tối vô tận của Hư Vô Chi Địa. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Nhưng với khả năng tịnh hóa của Thiên Đạo, và sự đoàn kết của liên minh đa vũ trụ, họ không phải là không có cơ hội. Một ý tưởng táo bạo bắt đầu hình thành trong tâm trí Lâm Phàm: Liệu có thể tịnh hóa cả Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, thay vì chỉ tiêu diệt nó?

Câu hỏi đó vang vọng trong đầu hắn khi đoàn quân tiếp tục tiến bước, sâu hơn vào trái tim của sự hỗn loạn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8