Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 567

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:52:25 | Lượt xem: 3

Hư Vô Chi Địa không phải là một khoảng không tĩnh lặng. Nó là một cơn ác mộng đang sôi sục, một vùng không gian nơi các quy luật vật lý bị bẻ cong đến mức phi lý, nơi những tàn dư của vô số vũ trụ bị nuốt chửng trôi nổi như những hòn đảo ma quái giữa dòng chảy hỗn loạn của năng lượng Hư Vô. Liên minh đa vũ trụ đã tiến sâu vào vùng đất chết chóc này được gần một tuần, và mỗi giây trôi qua đều là một cuộc chiến sinh tồn.

Trước mặt Lâm Phàm và đội tiên phong, một làn sóng quái vật Hư Vô mới lại ào ạt lao tới. Chúng không có hình dạng cố định. Một số trông như những đám mây đen kịt, khổng lồ, chứa đầy những xúc tu năng lượng xoắn vặn, mỗi lần vung lên lại xé toạc không gian. Những con khác lại có cấu trúc giống như côn trùng, lớp vỏ ngoài làm từ một loại vật chất tối không rõ nguồn gốc, phản chiếu ánh sáng một cách kỳ dị, cặp càng sắc nhọn có thể cắt đứt cả pháp tắc. Đáng sợ nhất là những thực thể mang hình dáng nửa người nửa thú, với đôi mắt rỗng tuếch phát ra ánh sáng đỏ lừ, tiếng gầm của chúng có thể làm tan rã linh hồn.

Lâm Phàm đứng vững ở vị trí trung tâm, Thiên Đạo Chân Thân của hắn tỏa ra ánh sáng năm màu rực rỡ, đối lập hoàn toàn với sự u ám của Hư Vô Chi Địa. Mỗi mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn thu thập được giờ đây đã hòa quyện vào cơ thể, biến hắn thành một ngọn hải đăng của trật tự giữa biển hỗn loạn. Hắn không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh vật lý hay pháp thuật, mà còn bằng những quy tắc cơ bản của vũ trụ. Mỗi đòn đánh của hắn đều mang theo ý chí của Đại Đạo, khiến những quái vật Hư Vô dù có bất tử đến đâu cũng phải run sợ.

“Giữ vững trận tuyến! Đừng để chúng xuyên thủng!” Giọng Lâm Phàm vang vọng, không quá lớn nhưng đủ để truyền đến tai từng chiến binh trong liên minh. Hắn vung tay, một luồng ánh sáng ngũ sắc bắn ra, không phải là công kích hủy diệt, mà là một đợt sóng “tịnh hóa”. Những quái vật Hư Vô chạm phải lập tức gào thét, thân thể chúng bị đẩy lùi, màu sắc xám xịt bắt đầu phai nhạt, như thể sự hỗn loạn trong chúng đang bị sắp xếp lại, hoặc tệ hơn, bị xóa sổ.

Bên cạnh Lâm Phàm là Kỵ Sĩ Hắc Ám Orion, một chiến binh đến từ Vũ Trụ Chư Thần, mang theo giáp trụ bằng vật liệu không gian và thanh kiếm năng lượng rực sáng. Hắn là hiện thân của sức mạnh thuần túy, mỗi nhát chém đều mở ra những vết nứt không gian nhỏ, nuốt chửng hàng chục con quái vật. “Chúng quá nhiều, Thiên Đạo Chí Tôn! Dù sức mạnh của ngài có thể tịnh hóa chúng, nhưng số lượng này là vô tận!”

“Vô tận chỉ là ảo ảnh,” Lâm Phàm đáp, ánh mắt sắc bén quét qua chiến trường. “Chúng ta đang ở trong lãnh địa của chúng, nơi Ý Chí Hư Vô có thể tạo ra chúng từ hư không. Nhưng mỗi thực thể đều có một điểm yếu cơ bản.”

Hắn kích hoạt năng lực “Phân Tích & Tiến Hóa”. Dòng dữ liệu khổng lồ về các cấu trúc năng lượng, điểm yếu pháp tắc, và nguồn gốc của từng loại quái vật Hư Vô đổ vào tâm trí hắn. Hắn nhận ra rằng, dù đa dạng đến đâu, tất cả chúng đều có một điểm chung: một “hạt nhân hỗn loạn” nhỏ bé, là nơi năng lượng Hư Vô tập trung và duy trì sự tồn tại của chúng. Phá hủy hạt nhân đó, chúng sẽ tan biến hoàn toàn.

“Mục tiêu không phải là tiêu diệt từng con một! Tìm kiếm hạt nhân hỗn loạn của chúng! Tập trung hỏa lực vào đó!” Lâm Phàm ra lệnh, đồng thời tự mình làm mẫu. Hắn lao vào giữa một đám quái vật hình người-thú, không dùng những đòn đánh hủy diệt mà dùng những chưởng ấn mang theo pháp tắc cực kỳ tinh vi, xuyên qua lớp phòng vệ của chúng, trực tiếp đánh vào vị trí hạt nhân mà hắn đã phân tích được. Mỗi đòn đánh trúng, một con quái vật lại tan rã thành làn khói đen, không còn dấu vết.

Các cường giả khác trong liên minh nhanh chóng học theo. Tiên Nữ Cửu Thiên, với vẻ đẹp thoát tục và pháp thuật tinh thông, triệu hồi hàng vạn lưỡi kiếm băng giá, mỗi lưỡi kiếm đều nhắm thẳng vào các điểm yếu mà Lâm Phàm đã chỉ ra. Những Tiên Vương, Thần Hoàng, và các chiến binh từ các Vũ Trụ khác, dù ban đầu còn bỡ ngỡ với lối chiến đấu mới, cũng dần thích nghi. Họ bắt đầu nhận ra rằng Lâm Phàm không chỉ là một chiến binh mạnh mẽ, mà còn là một chiến lược gia thiên tài, một người có thể nhìn thấu bản chất của vạn vật.

Nhưng cuộc chiến vẫn còn xa mới kết thúc. Một loại quái vật mới xuất hiện, chúng là những khối tinh thể đen khổng lồ, lơ lửng trong không gian, có khả năng hấp thụ năng lượng. Bất kỳ đòn tấn công nào, dù là pháp thuật hay vật lý, khi chạm vào chúng đều bị suy yếu đi đáng kể, thậm chí biến mất. Chúng di chuyển chậm rãi nhưng không ngừng, tạo thành một bức tường kiên cố, từ từ tiến lại gần đội hình liên minh.

“Đây là ‘Linh Thôn Giả’! Chúng hấp thụ mọi năng lượng, kể cả linh khí và thần lực!” Một Tiên Tôn lão luyện gầm lên. “Chúng ta không thể xuyên thủng chúng!”

Lâm Phàm nheo mắt. Linh Thôn Giả. Một thực thể được sinh ra để đối phó với những kẻ dùng năng lượng để chiến đấu. Hắn lại vận dụng năng lực Phân Tích. Thông tin đổ về não bộ hắn nhanh như chớp. Hạt nhân của Linh Thôn Giả nằm sâu bên trong, được bảo vệ bởi một lớp vỏ năng lượng hấp thụ cực kỳ dày đặc. Tuy nhiên, hắn phát hiện ra một điều: lớp vỏ này có ngưỡng hấp thụ. Nếu vượt quá ngưỡng đó bằng một đòn tấn công cô đọng và tinh khiết, nó sẽ bị quá tải và tan vỡ.

“Tất cả lùi lại! Chuẩn bị công kích cực hạn!” Lâm Phàm ra lệnh, giọng nói của hắn mang theo một uy lực không thể nghi ngờ. Các cường giả tuy không hiểu ý hắn, nhưng vẫn tin tưởng vô điều kiện, nhanh chóng thu hẹp đội hình, tập trung năng lượng. Lâm Phàm bay vút lên cao, Thiên Đạo Chân Thân của hắn bùng nổ, không còn là ánh sáng ngũ sắc mà chuyển thành một màu trắng tinh khiết, chói lòa, tượng trưng cho sự khởi nguyên của vạn vật.

Hắn giơ hai tay lên, một quả cầu năng lượng nhỏ bé nhưng ẩn chứa sức mạnh hủy thiên diệt địa bắt đầu hình thành giữa lòng bàn tay hắn. Đó không phải là năng lượng Tiên Giới, Thần Giới, hay bất kỳ Vũ Trụ nào, mà là năng lượng Thiên Đạo thuần túy, được chắt lọc từ hàng tỷ mảnh vỡ và ý chí mà hắn đã dung hợp. Nó là sự tinh túy của trật tự, đối lập hoàn toàn với hỗn loạn của Hư Vô.

“Thiên Đạo Chân Nguyên Bạo!”

Quả cầu nhỏ bé đó, khi được phóng ra, không phát ra tiếng động lớn. Nó chỉ im lặng di chuyển, mang theo một quầng sáng trắng xóa, xuyên thẳng qua hàng ngàn Linh Thôn Giả. Nơi nó đi qua, các khối tinh thể đen khổng lồ không kịp hấp thụ, chúng bị quá tải, nứt vỡ từ bên trong, rồi tan biến thành hư vô. Một con đường thẳng tắp, sạch sẽ, không còn bất kỳ quái vật Hư Vô nào, được mở ra giữa biển quái vật.

Các thành viên liên minh há hốc mồm kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên họ chứng kiến sức mạnh Thiên Đạo thuần túy có thể làm được điều gì. Nó không chỉ là công kích, nó là sự áp đặt của trật tự lên hỗn loạn, sự xóa bỏ của bản thể đối nghịch.

“Đường đã mở! Tiến lên!” Lâm Phàm gầm lên, không chút chần chừ. Hắn biết rằng đây chỉ là một màn dạo đầu. Càng tiến sâu vào Hư Vô Chi Địa, những kẻ thù càng mạnh mẽ và đáng sợ hơn. Hắn cảm nhận được, sâu thẳm trong vùng không gian đen kịt phía trước, một sự hiện diện khổng lồ, cổ xưa và đầy ác ý đang chờ đợi. Đó là nguồn gốc của mọi hỗn loạn, là đích đến cuối cùng của họ – Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.

Cảm giác đó không chỉ là sự nhận biết, mà còn là một làn sóng ký ức mơ hồ, lạnh lẽo ập đến. Ký ức về một cuộc chiến vĩ đại, về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Hắn thấy một vũ trụ bị xé nát, vô số sinh linh bị nuốt chửng, và một thực thể khổng lồ, đen tối, không ngừng bành trướng. Cảm giác bất lực, tuyệt vọng, và cả sự quyết tâm cháy bỏng để ngăn chặn thảm họa đó một lần nữa. Đó là gánh nặng của Thiên Đạo, và Lâm Phàm, giờ đây, đã hoàn toàn gánh vác nó.

Liên minh tiếp tục tiến lên, xuyên qua con đường mà Lâm Phàm đã mở. Dù chiến thắng tạm thời, không khí vẫn căng thẳng và đầy nguy hiểm. Mỗi bước chân của họ đều là một lời thách thức gửi đến Hư Vô, và mỗi ánh mắt của các chiến binh đều hừng hực ý chí chiến đấu. Họ biết, cuộc đối đầu thực sự, trận chiến định mệnh, vẫn còn ở phía trước.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8