Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 568
Hư Vô Chi Địa không phải là một không gian, mà là một sự hỗn loạn. Nơi đây không có ánh sáng của các vì sao, không có sự ấm áp của mặt trời, chỉ có một màu xám tro vô tận, lạnh lẽo đến thấu xương. Từng đợt năng lượng hỗn mang cuộn trào như những cơn sóng thần không ngừng nghỉ, mang theo mùi vị của sự tan rã và hư không. Từ trong cái hỗn độn đó, vô số sinh vật gớm ghiếc, được gọi là Hư Vô Thôn Phệ Giả, liên tục trào ra, chúng không có hình dạng cố định, có con như những khối thịt bầy nhầy với vô vàn xúc tu, có con lại là những bóng đen khổng lồ với đôi mắt rực lửa, tất cả đều mang trong mình một bản năng duy nhất: nuốt chửng sự sống.
Liên minh đa vũ trụ, tập hợp những cường giả từ vô số thế giới, đang chiến đấu trong một tuyệt cảnh. Tiếng gầm thét của thần thông, tiếng va chạm của binh khí, tiếng nổ xé toạc không gian hòa lẫn với tiếng rít gào ghê rợn của Hư Vô Thôn Phệ Giả, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Hàng tỷ sinh linh, từ những chiến binh tiên giới vạm vỡ đến những pháp sư thần giới uyên bác, đều đang dốc hết sức mình để chống lại làn sóng hủy diệt tưởng chừng như vô tận.
Giữa chiến trường hỗn loạn, Lâm Phàm là ngọn hải đăng duy nhất, là trung tâm của mọi ánh nhìn và hy vọng. Thiên Đạo Chân Thân của hắn đã hoàn toàn thức tỉnh, tỏa ra vầng hào quang rực rỡ, không phải là ánh sáng đơn thuần, mà là sự tổng hòa của vô số pháp tắc vũ trụ, xua tan một phần bóng tối Hư Vô. Hắn không còn là một thiếu niên phàm trần ngày nào, mà là một thực thể siêu việt, mỗi động tác đều ẩn chứa uy lực khai thiên lập địa.
Một con Hư Vô Thôn Phệ Giả khổng lồ, thân hình tựa như một ngọn núi thịt đen kịt với hàng trăm con mắt đỏ ngầu, lao tới Lâm Phàm, há cái miệng rộng lớn như một hố đen, muốn nuốt chửng tất cả. Nhưng Lâm Phàm không lùi bước. Hắn giơ tay, một luồng Thiên Đạo chi lực thuần khiết bắn ra, không phải là công kích hủy diệt, mà là một dòng chảy phân tích và tái cấu trúc. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn ở cảnh giới này đã đạt đến đỉnh cao, không chỉ áp dụng cho vật chất hữu hình, mà còn có thể tác động đến bản chất hỗn loạn của Hư Vô.
Khi Thiên Đạo chi lực chạm vào con quái vật, thay vì bị phá hủy ngay lập tức, cơ thể nó bắt đầu biến dạng một cách kỳ lạ. Các pháp tắc hỗn loạn trong nó bị Lâm Phàm phân tích, sau đó “tiến hóa” ngược lại, biến nó thành một thực thể không thể duy trì sự tồn tại trong Hư Vô Chi Địa. Ngọn núi thịt khổng lồ bắt đầu vặn vẹo, co rút, rồi tan rã thành những hạt năng lượng tinh khiết, bị Thiên Đạo chi lực của Lâm Phàm hấp thu, củng cố thêm sức mạnh cho hắn.
“Chỉ là những con rối do Ý Chí Hư Vô tạo ra, chúng không có linh hồn, chỉ có bản năng nuốt chửng,” Lâm Phàm trầm giọng, giọng nói của hắn vang vọng khắp chiến trường, mang theo một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. “Chúng ta không thể tiêu diệt hết, nhưng có thể thanh lọc và chuyển hóa!”
Dưới sự chỉ dẫn của Lâm Phàm, các cường giả liên minh bắt đầu thay đổi chiến thuật. Thay vì chỉ đơn thuần là công kích hủy diệt, họ cố gắng phối hợp các pháp tắc, sử dụng những chiêu thức mang tính phong ấn, chuyển hóa. Tuy nhiên, điều này đòi hỏi sự tinh thông và sức mạnh rất lớn, và không phải ai cũng có thể làm được.
Tiên Nữ Cửu Thiên, với bộ xiêm y trắng muốt đã nhuốm đầy bụi bẩn và vết tích chiến đấu, đang vận dụng Thiên Đạo Pháp Tắc mà Lâm Phàm đã truyền thụ, biến một vùng không gian thành một trường lực thanh tịnh, hóa giải hàng chục con Hư Vô Thôn Phệ Giả đang lao đến. Gương mặt nàng tái nhợt, nhưng đôi mắt vẫn kiên định. “Lâm Phàm, năng lượng hỗn loạn quá lớn, chúng ta khó lòng chống đỡ mãi!”
Phía xa, một Thần Hoàng vạm vỡ từ Thần Giới, Thần Hoàng Bất Diệt, gầm lên, vung cây búa chiến khổng lồ, xé toạc không gian, tạo ra một vết nứt pháp tắc, nuốt chửng hàng trăm quái vật. Ông đã già cỗi, nhưng sức mạnh vẫn kinh thiên động địa. Tuy nhiên, mỗi một đòn đánh như vậy đều tiêu hao lượng lớn thần lực, và Hư Vô Thôn Phệ Giả vẫn cứ không ngừng trào ra như thủy triều.
Một nhóm quái vật Hư Vô đặc biệt nguy hiểm xuất hiện. Chúng là những thực thể mang hình dạng tinh thể đen tối, có khả năng hấp thu năng lượng từ các đòn tấn công của liên minh, sau đó phản hồi lại với sức mạnh gấp bội. Chúng được gọi là Hư Vô Phản Chiếu Thể, và sự xuất hiện của chúng gây ra tổn thất lớn cho liên minh.
“Những Phản Chiếu Thể đó là mối đe dọa lớn nhất!” một vị Đại Tôn từ một Vũ Trụ khác gào lên, cố gắng dùng pháp bảo phong ấn, nhưng pháp bảo của ông ta nhanh chóng bị hấp thu năng lượng và vỡ vụn.
Lâm Phàm nhận ra sự nguy hiểm. Nếu cứ để các Hư Vô Phản Chiếu Thể tiếp tục phát triển, liên minh sẽ nhanh chóng bị kiệt quệ. Hắn lập tức bay vút lên cao, Thiên Đạo chi lực hội tụ trong lòng bàn tay, tạo thành một quả cầu ánh sáng rực rỡ, nhưng bên trong lại ẩn chứa vô vàn pháp tắc phức tạp. Đây không phải là một đòn tấn công vật lý, mà là một sự “phân tích ngược”.
“Phân Tích Hư Vô, Đảo Ngược Pháp Tắc!” Lâm Phàm khẽ quát.
Quả cầu ánh sáng lao xuống, không gây ra vụ nổ lớn, mà nhẹ nhàng bao trùm lấy một nhóm Phản Chiếu Thể. Ngay lập tức, những tinh thể đen tối bắt đầu rung chuyển dữ dội. Khả năng hấp thu và phản chiếu năng lượng của chúng bị đảo ngược hoàn toàn. Thay vì hấp thu, chúng bắt đầu tự phát tán năng lượng ra bên ngoài, và thay vì phản chiếu, chúng trở nên cực kỳ yếu ớt, dễ dàng bị các đòn tấn công thông thường xuyên thủng.
Các cường giả liên minh nhanh chóng nắm bắt cơ hội, dồn dập công kích vào những Phản Chiếu Thể đã bị suy yếu, tiêu diệt chúng từng con một. Lâm Phàm liên tục sử dụng khả năng này, thanh lọc và vô hiệu hóa mối đe dọa lớn nhất trên chiến trường, mang lại một hơi thở nhẹ nhõm cho liên minh.
Tuy nhiên, sự nhẹ nhõm đó chỉ kéo dài trong chốc lát. Khi một nhóm Phản Chiếu Thể cuối cùng bị tiêu diệt, một luồng năng lượng Hư Vô còn cuồng bạo hơn gấp vạn lần bất ngờ bùng nổ từ sâu thẳm Hư Vô Chi Địa, đẩy lùi tất cả các cường giả liên minh. Áp lực khủng khiếp đè nặng lên mọi linh hồn, khiến cả những Thần Hoàng cũng phải run rẩy.
Lâm Phàm cau mày. Hắn cảm nhận được một Ý Chí cổ xưa, tà ác và vô cùng hùng mạnh, đang thức tỉnh. Đây không phải là những Hư Vô Thôn Phệ Giả bình thường. Đây là một sự phản ứng, một sự cảnh cáo từ thứ gì đó lớn hơn, khủng khiếp hơn rất nhiều.
Cảm giác đó như một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng hắn, mặc dù Thiên Đạo Chân Thân của hắn đã gần như bất hoại. Hắn biết, mối đe dọa thực sự vẫn chưa lộ diện hoàn toàn. Những gì họ đang đối mặt chỉ là những con tốt thí, những lớp phòng thủ bên ngoài.
“Hãy củng cố phòng tuyến! Đừng lùi bước!” Lâm Phàm hét lớn, giọng nói của hắn như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa sự hỗn loạn. Hắn biết rằng sự kiên cường của hắn chính là hy vọng duy nhất của liên minh. Nếu hắn ngã xuống, tất cả sẽ sụp đổ.
Hắn nhìn về phía sâu thẳm của Hư Vô, nơi luồng năng lượng vừa bùng nổ, và cảm nhận được một sự hiện diện khổng lồ, một khối ý thức cổ xưa, đó là nguồn gốc của mọi sự hủy diệt mà họ đang chiến đấu. “Thôn Phệ Giả Nguyên Thể… ngươi cuối cùng cũng bắt đầu lộ diện sao?” Lâm Phàm lẩm bẩm, trong mắt lóe lên sự quyết tâm sắt đá. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.