Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 569
Không gian rung chuyển dữ dội, không phải là sự chấn động của pháp tắc hay va chạm năng lượng, mà là một cảm giác hỗn loạn thuần túy, như thể toàn bộ thực tại đang bị bóp méo. Hư Vô Chi Địa, nơi Hư Vô Thôn Phệ Giả ẩn náu, quả nhiên khác biệt hoàn toàn so với bất kỳ vũ trụ nào mà Liên Minh Đa Vũ Trụ từng biết đến. Ngay cả những Tiên Đế, Thần Hoàng mạnh nhất cũng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí, một sự lạnh lẽo thấu xương không phải do nhiệt độ mà là do sự thiếu vắng của mọi khái niệm về sự sống và trật tự.
Lâm Phàm đứng ở tuyến đầu, “Thiên Đạo Chân Nhãn” của hắn mở ra, quét qua từng ngóc ngách của Hư Vô Chi Địa. Nơi đây không có ánh sáng, chỉ có những khối năng lượng tối tăm cuộn xoáy, đôi khi lại lóe lên những tia sáng xanh tím kỳ dị rồi vụt tắt. Không khí đặc quánh một mùi hương kim loại gỉ sét xen lẫn mùi mục nát, một sự kết hợp khiến bất kỳ sinh linh nào cũng phải rùng mình. Phía sau hắn, hàng ngàn cường giả từ vô số vũ trụ khác nhau, mỗi người mang theo hy vọng và nỗi sợ hãi riêng, đang kiên cường bám trụ.
“Cẩn thận!” Một Thần Hoàng từ Thần Giới Viễn Cổ hét lên. Từ trong lớp sương mù hư vô dày đặc, những bóng hình đen kịt bắt đầu xuất hiện. Chúng không có hình dạng cố định, thoạt nhìn như những khối bùn lầy khổng lồ, nhưng khi di chuyển lại biến đổi liên tục, lúc thành móng vuốt sắc nhọn, lúc thành những xúc tu vươn dài, hoặc đôi khi là những cái miệng đầy răng nanh nhọn hoắt. Chúng chính là quái vật Hư Vô, những sinh vật được tạo ra từ chính năng lượng hỗn loạn của Hư Vô Thôn Phệ Giả.
Trận chiến bùng nổ ngay lập tức. Các cường giả liên minh dốc toàn lực tấn công. Thần thông rực rỡ, pháp bảo lấp lánh, kiếm khí, đao quang xé tan không gian, đánh thẳng vào đám quái vật. Thế nhưng, hiệu quả lại không như mong đợi. Những đòn tấn công mạnh mẽ tưởng chừng có thể nghiền nát cả một hành tinh, khi chạm vào quái vật Hư Vô lại như đá chìm đáy biển. Chúng chỉ khẽ rung chuyển, rồi nhanh chóng hấp thu năng lượng, hình dạng lại lập tức phục hồi, thậm chí còn có vẻ mạnh mẽ hơn.
“Không thể nào!” Một Tiên Tôn kinh hãi thốt lên khi kiếm khí của mình bị một con quái vật nuốt chửng hoàn toàn. “Sức mạnh của chúng dường như vô tận!”
Quái vật Hư Vô không có mắt, nhưng chúng dường như cảm nhận được sự hiện diện của sự sống, lao đến với tốc độ kinh hoàng. Những xúc tu đen kịt vươn ra, xuyên thủng lớp phòng ngự của liên minh. Một vài cường giả cấp thấp hơn không kịp phản ứng, bị xúc tu chạm vào, thân thể lập tức tan rã thành tro bụi, linh hồn bị hút cạn trong nháy mắt.
“Chúng hấp thu mọi thứ có năng lượng!” Lâm Phàm trầm giọng, “Ngay cả linh hồn cũng không ngoại lệ!”
Hắn vung tay, một đạo kiếm quang mang theo ý chí của Thiên Đạo mới, không phải là năng lượng bùng nổ mà là một luồng sáng thanh tịnh, cắt ngang qua một con quái vật Hư Vô khổng lồ. Lần này, thay vì bị hấp thu, con quái vật rít lên một tiếng chói tai, thân thể nó bắt đầu tan chảy, biến thành những hạt bụi tối màu rồi biến mất.
“Thiên Đạo chi lực!” Một vị Thần Chủ từ Vũ Trụ Thần Thoại kinh ngạc. “Chỉ có Thiên Đạo chi lực mới có thể thanh tẩy chúng!”
Lâm Phàm không nói gì, hắn đang tập trung cao độ, vận dụng khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình ở mức độ tối thượng. Từng mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn cộng hưởng, giúp hắn nhìn thấu bản chất của những sinh vật hư vô này. Chúng không phải là sinh vật sống theo nghĩa thông thường, không có cơ quan nội tạng, không có kinh mạch, thậm chí không có linh hồn. Chúng là sự ngưng tụ của “Ý Chí Hư Vô” và năng lượng hỗn loạn, là những mảnh vỡ của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.
Hắn nhận ra rằng, mọi đòn tấn công mang theo năng lượng quen thuộc của các vũ trụ – linh lực, thần lực, tiên lực, ma khí, thậm chí là sức mạnh nguyên tố – đều chứa đựng “trật tự” và “khái niệm”. Đối với quái vật Hư Vô, những thứ này giống như thức ăn, chúng nuốt chửng trật tự và biến nó thành hỗn loạn của chính mình. Chỉ có sức mạnh siêu việt lên mọi trật tự thông thường, một dạng năng lượng tinh khiết hơn, hoặc hoàn toàn đối lập với bản chất hư vô, mới có thể tác động đến chúng.
“Ý Chí Hư Vô…” Lâm Phàm lẩm bẩm. Hắn nhắm mắt, toàn bộ ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy ùa về, những hình ảnh về sự hủy diệt khủng khiếp, về một thực thể nuốt chửng mọi thứ. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã không thể tiêu diệt hoàn toàn, chỉ có thể phong ấn. Nhưng giờ đây, Lâm Phàm không chỉ mang trong mình Thiên Đạo Nguyên Thủy, hắn còn là Lâm Phàm, một thiếu niên từng là phế vật, từng chiến đấu và vươn lên từ tận cùng, mang trong mình ý chí không khuất phục của vạn vật sinh linh.
Hắn mở mắt, đôi mắt sáng rực một thứ ánh sáng không thể định nghĩa, không phải linh quang, không phải thần quang, mà là “Đạo quang” thuần túy. “Nghe đây!” Giọng hắn vang vọng khắp chiến trường, mang theo một uy áp vô hình khiến mọi cường giả phải trấn tĩnh. “Không dùng năng lượng có ‘khái niệm’! Hãy dùng ý chí! Ý chí thuần túy của các ngươi! Ý chí sống sót, ý chí bảo vệ, ý chí không khuất phục!”
Nói đoạn, Lâm Phàm giơ tay lên. Một luồng sáng trắng bạc tinh khiết, không hề mang theo năng lượng bùng nổ, mà là một cảm giác ấm áp, an lành, lan tỏa từ lòng bàn tay hắn. Đó là “Thiên Đạo Tịnh Hóa Chi Lực” – sức mạnh không nhằm mục đích hủy diệt, mà là để thanh lọc, để đưa mọi thứ trở về trạng thái nguyên sơ nhất, nơi khái niệm về Hư Vô chưa tồn tại.
Luồng sáng này chạm vào một con quái vật Hư Vô đang gầm gừ lao tới. Con quái vật lập tức co rúm lại, hình dạng hỗn loạn của nó bắt đầu trở nên rõ ràng hơn, như thể nó đang bị ép buộc phải có một hình dạng cố định. Sau đó, từ bên trong nó bùng lên một thứ ánh sáng xanh nhạt, không phải là ánh sáng của sự sống, mà là ánh sáng của sự tan rã. Con quái vật gào thét trong đau đớn, nhưng tiếng gào cũng biến thành những đợt sóng âm vô nghĩa, trước khi nó hoàn toàn biến mất, không để lại một chút tro bụi hay năng lượng hỗn loạn nào.
“Đó là… sự tịnh hóa!” Một Tiên Vương hô lên, đôi mắt lóe lên vẻ hiểu biết. “Chúng ta không thể hủy diệt chúng, nhưng có thể tịnh hóa chúng!”
“Không phải chỉ là tịnh hóa!” Lâm Phàm nói tiếp, “Mà là đồng hóa! Chúng ta sẽ biến chúng trở thành một phần của trật tự mới!”
Hắn giải thích nhanh chóng: “Quái vật Hư Vô tồn tại nhờ sự hỗn loạn và Ý Chí Hư Vô. Chúng ta không thể đánh bại chúng bằng cách cung cấp thêm năng lượng để chúng hấp thu. Chúng ta phải dùng ‘ý chí’ của sự sống, của sáng tạo, của trật tự để đối kháng. Hãy hình dung chúng là những tờ giấy trắng dính mực đen. Chúng ta không dùng lửa đốt tờ giấy, mà dùng tẩy để xóa mực, và rồi dùng bút vẽ lên đó một bức tranh mới!”
Thuyết phục một liên minh gồm hàng tỷ sinh linh từ vô số vũ trụ, mỗi người có cách tu luyện và nhận thức khác nhau, không phải là điều dễ dàng. Nhưng Lâm Phàm đã chứng minh được sức mạnh và sự đúng đắn trong suy nghĩ của mình. Hắn không chỉ là một chiến binh, mà còn là một vị minh sư, một nhà lãnh đạo thực thụ.
Các cường giả bắt đầu thử nghiệm. Một Thần Tôn dùng thần niệm hùng hậu của mình, không phải để tấn công, mà để “bao bọc” một con quái vật Hư Vô, dùng ý chí của mình để “áp đặt” trật tự lên nó. Con quái vật vùng vẫy dữ dội, nhưng dần dần, nó bắt đầu suy yếu, năng lượng hỗn loạn trong nó bị thần niệm của Thần Tôn “cô đặc” lại, cuối cùng biến thành một khối vật chất vô hại, không còn sự sống hay hỗn loạn.
Một Tiên Đế khác dùng “Tiên Đạo Chi Tâm” của mình, tập trung ý chí vào việc “thay đổi” bản chất của quái vật Hư Vô. Hắn không tấn công, mà dùng Tiên Đạo Chi Tâm của mình như một ngọn đèn pha, chiếu rọi vào sự hỗn loạn, dần dần biến đổi nó. Mặc dù chậm, nhưng hiệu quả rõ rệt.
Lâm Phàm quan sát, gật đầu. “Đúng vậy! Hãy dùng pháp tắc của các ngươi, nhưng không phải để tấn công, mà để ‘định nghĩa’ chúng! Định nghĩa lại sự tồn tại của chúng!”
Với sự chỉ dẫn của Lâm Phàm, cục diện chiến trường bắt đầu thay đổi. Liên minh không còn chiến đấu một cách mù quáng, mà có chiến thuật rõ ràng. Họ không còn cố gắng tiêu diệt, mà là “chuyển hóa”. Tuy nhiên, số lượng quái vật Hư Vô quá lớn, chúng vẫn không ngừng xuất hiện từ sâu thẳm Hư Vô Chi Địa, mỗi đợt lại đông đảo và mạnh mẽ hơn đợt trước.
Lâm Phàm biết rằng đây chỉ là những đợt tấn công đầu tiên. Mục tiêu chính của họ không phải là đám quái vật này, mà là “Thôn Phệ Giả Nguyên Thể” – trái tim của sự hỗn loạn. Hắn cảm nhận được một luồng áp lực kinh hoàng từ sâu trong Hư Vô Chi Địa, một thứ gì đó khổng lồ, vô biên, đang ngủ vùi nhưng lại tỏa ra sự hiện diện khủng khiếp. Những quái vật Hư Vô này chỉ là những xúc tu, những tế bào của nó.
“Chúng ta phải tiến sâu hơn!” Lâm Phàm tuyên bố, “Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đang ở phía trước!”
Cả liên minh thắt chặt đội hình, ý chí chiến đấu bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ đã tìm thấy con đường, một con đường tuy gian nan nhưng có hy vọng. Nhưng ai cũng biết, cuộc đối đầu thực sự, kinh hoàng nhất, vẫn còn ở phía trước.
Khi họ tiến sâu hơn vào Hư Vô Chi Địa, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt. Không phải là quái vật Hư Vô nữa, mà là những vùng không gian bị bóp méo đến cực điểm, những hành tinh đã bị nuốt chửng, chỉ còn lại những mảnh vỡ lơ lửng trong hư vô, bị năng lượng hỗn loạn ăn mòn. Và ở trung tâm của tất cả, một bóng đen khổng lồ, không thể nhìn rõ hình dạng, chỉ cảm nhận được sự tồn tại của nó, đang lờ mờ hiện ra.
Đó là Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, ác mộng của vô số vũ trụ, kẻ đã khiến Thiên Đạo Nguyên Thủy phải hy sinh. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm, trước khi tiếng gầm rú đầu tiên của nó vang vọng, không phải bằng âm thanh, mà bằng một làn sóng ý chí hỗn loạn, đủ để làm tan vỡ tâm trí của bất kỳ sinh linh nào không đủ mạnh mẽ.
Trận chiến thực sự, giờ mới bắt đầu.