Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 570
Không gian trước mặt cong vênh, xé rách như một tấm lụa cũ mục, rồi đột ngột mở ra một cánh cửa vặn vẹo, không phải bằng ánh sáng hay bóng tối mà bằng một sự trống rỗng đến rợn người. Đó là Hư Vô Chi Địa, nơi ẩn chứa mối hiểm họa vũ trụ, giờ đây hiện rõ trước mắt liên minh đa vũ trụ. Hàng trăm vạn cường giả, từ Tiên Đế lừng lẫy cho đến Thần Hoàng uy chấn, đứng trấn giữ trên những phi thuyền cổ xưa và những pháp khí khổng lồ, trái tim họ đập cùng một nhịp đập của sự cảnh giác.
Lâm Phàm đứng ở tiền tuyến, đôi mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không. Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình đè nén, một sự trống rỗng muốn nuốt chửng mọi sự tồn tại, mọi ánh sáng, mọi hy vọng. Đây không phải là khí tức của sinh linh, mà là bản chất của sự hủy diệt nguyên thủy. Hư Vô Chi Địa là một đại dương hỗn loạn, không có sao trời, không có hành tinh, chỉ có những dòng năng lượng vô định hình cuộn trào như những cơn bão vũ trụ không ngừng nghỉ.
“Cảnh giác!” một vị Thần Hoàng đến từ Vũ Trụ Ánh Sáng gầm lên, giọng nói vang vọng khắp chiến trường. “Chúng đang đến!”
Từ sâu thẳm Hư Vô, những đốm sáng màu xám tro bắt đầu xuất hiện, ban đầu chỉ là những chấm nhỏ, nhưng nhanh chóng lớn dần, lộ ra hình dạng ghê rợn của chúng. Đó là những quái vật Hư Vô, sinh vật được tạo ra từ chính năng lượng hỗn loạn của nơi này. Chúng không có hình dạng cố định, cơ thể chúng liên tục biến đổi, lúc như những con sâu khổng lồ với hàng ngàn xúc tu, lúc lại như những khối óc nhầy nhụa với vô số con mắt đỏ ngầu, và có lúc lại hóa thành những thực thể bán trong suốt, mơ hồ như sương khói.
Tiếng gầm rú của chúng không phải là âm thanh mà là một sự chấn động trực tiếp vào linh hồn, khiến vô số cường giả cấp thấp hơn cảm thấy đầu óc choáng váng, tinh thần bất ổn. Chúng lao tới, với tốc độ kinh hoàng, mang theo luồng năng lượng Hư Vô ăn mòn mọi thứ trên đường đi.
“Giữ vững trận hình!” Tiên Nữ Cửu Thiên, với vẻ mặt băng giá nhưng ánh mắt kiên định, hô lớn. Nàng giơ tay, hàng vạn tia sáng tiên linh bay ra, tạo thành một lá chắn ánh sáng rực rỡ, chặn đứng đợt tấn công đầu tiên. Tiếng va chạm xé tai vang lên, lá chắn rung chuyển dữ dội, nhưng vẫn đứng vững.
Lâm Phàm không nói một lời, hắn nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Hệ thống trong cơ thể hắn, mảnh linh hồn Thiên Đạo quan trọng nhất, đang vận hành hết công suất. “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” không chỉ hoạt động với linh dược hay công pháp, mà còn với cả những pháp tắc hỗn loạn của Hư Vô.
Hắn “nhìn” thấy bản chất của những quái vật Hư Vô này. Chúng không phải là sinh vật sống theo nghĩa thông thường, mà là những tập hợp năng lượng Hư Vô được cấu trúc bởi một ý chí tập thể, một bản năng hủy diệt từ sâu thẳm Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Điểm yếu của chúng không phải là một bộ phận cơ thể, mà là sự thiếu vắng pháp tắc cân bằng.
Đột nhiên, Lâm Phàm mở mắt. Một luồng ánh sáng ngũ sắc bùng nổ từ cơ thể hắn, không phải là Tiên Linh hay Thần Lực thông thường, mà là một loại năng lượng thuần túy hơn, mang theo hơi thở của sự sáng tạo và trật tự. Đó là sức mạnh của Thiên Đạo Chân Thân, được kích hoạt một phần.
“Thiên Đạo Trật Tự! Vạn Pháp Quy Nhất!”
Hắn tung ra một quyền. Không có hào quang chói lọi, không có sóng xung kích kinh thiên. Quyền ấn của hắn dường như đi xuyên qua không gian và thời gian, trực tiếp đánh vào bản chất pháp tắc của những quái vật. Khi quyền ấn chạm tới, những con quái vật Hư Vô đang gào thét bỗng nhiên đông cứng lại, rồi tan rã thành những hạt bụi lấp lánh, không phải bị hủy diệt, mà là bị “tịnh hóa”, năng lượng hỗn loạn của chúng được chuyển hóa thành những dòng năng lượng có thể kiểm soát được.
Cảnh tượng này khiến toàn bộ liên minh kinh ngạc. Những Thần Hoàng mạnh nhất cũng chỉ có thể tiêu diệt chúng bằng vũ lực tuyệt đối hoặc phong ấn, chứ chưa bao giờ có thể “tịnh hóa” chúng. Lâm Phàm, với sức mạnh Thiên Đạo đang dần hoàn chỉnh, đã làm được điều đó.
“Theo ta!” Lâm Phàm cất tiếng, giọng nói không quá lớn nhưng mang theo một uy lực khiến mọi người phải tuân theo. Hắn lao vào giữa bầy quái vật, trở thành một ngọn hải đăng của trật tự trong biển cả hỗn loạn.
Các cường giả khác cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần. Vị Thần Hoàng của Vũ Trụ Ánh Sáng tung ra một chùm sáng hủy diệt, thiêu rụi hàng trăm quái vật. Một Tiên Đế từ Vũ Trụ Kiếm Đạo rút kiếm, chém ra ngàn vạn kiếm khí, mỗi luồng kiếm khí đều mang theo ý chí kiên cường, xuyên thủng những thực thể Hư Vô.
Tuy nhiên, số lượng quái vật Hư Vô là vô tận. Chúng đến không ngừng, dường như Hư Vô Chi Địa là một nhà máy sản xuất quái vật không có điểm dừng. Những con quái vật lớn hơn, mạnh hơn bắt đầu xuất hiện. Một con quái vật Hư Vô khổng lồ, cao bằng cả một hành tinh nhỏ, với hàng ngàn cái miệng nhọn hoắt, lao tới, cố gắng nuốt chửng một phi thuyền của liên minh.
“Cẩn thận! Nó đang hấp thụ năng lượng của chúng ta!” một trưởng lão cảnh báo.
Lâm Phàm cảm nhận được sự nguy hiểm. Con quái vật này không chỉ ăn mòn vật chất, mà còn rút cạn năng lượng của các pháp bảo và sinh linh xung quanh. Hắn lập tức vận dụng “Phân Tích” lần nữa. Điểm yếu của nó là sự phụ thuộc vào năng lượng xung quanh để duy trì hình thái khổng lồ.
“Thiên Đạo Pháp Vực!”
Một vùng không gian bao phủ bởi ánh sáng ngũ sắc được tạo ra xung quanh Lâm Phàm. Trong pháp vực này, mọi pháp tắc đều bị Lâm Phàm kiểm soát. Năng lượng Hư Vô bị áp chế, không thể tự do hoành hành. Con quái vật khổng lồ bỗng nhiên trở nên chậm chạp, cơ thể nó bắt đầu co rút lại, những cái miệng nhọn hoắt đóng lại, dường như bị bóp nghẹt.
Lâm Phàm bay lên cao, triệu hồi Thiên Đạo Kiếm – một thanh kiếm không có hình dạng cố định, được tạo thành từ ý chí Thiên Đạo của hắn. Hắn chém xuống. Kiếm khí không phải là sát thương vật lý, mà là sự đảo ngược pháp tắc. Con quái vật khổng lồ gầm lên một tiếng đau đớn không thể diễn tả, rồi tan biến thành những dòng năng lượng thuần khiết, được Thiên Đạo Pháp Vực hấp thu và chuyển hóa.
Các thành viên liên minh reo hò, sự tự tin của họ được củng cố. Lâm Phàm thực sự là chìa khóa để đối phó với những sinh vật Hư Vô này. Tuy nhiên, Lâm Phàm không thể phân thân. Hắn chỉ có thể bảo vệ một khu vực nhất định.
“Chúng ta không thể dựa vào một mình Lâm Phàm!” Tiên Nữ Cửu Thiên nói, ánh mắt nàng quét qua những chiến trường khác, nơi các cường giả đang vật lộn với những đợt tấn công không ngừng. “Mỗi người chúng ta phải tìm ra cách đối phó!”
Một vị Thần Vương với khả năng điều khiển không gian đến từ một Vũ Trụ khác lập tức hành động. Ông ta tạo ra những vết nứt không gian, nuốt chửng hàng loạt quái vật, rồi đóng sập chúng lại, nghiền nát chúng trong sự hỗn loạn của không gian.
Một nữ pháp sư từ Vũ Trụ Huyền Bí triệu hồi những tinh linh nguyên tố khổng lồ, chúng dùng thân thể cường tráng của mình để chặn đứng những đợt tấn công, đồng thời dùng ma pháp mạnh mẽ để thổi bay lũ quái vật.
Trận chiến diễn ra khốc liệt. Liên minh đã mất đi hàng ngàn chiến sĩ chỉ trong đợt tấn công đầu tiên. Những tia sáng tiên linh, những chùm thần lực, những đạo kiếm khí xé toạc Hư Vô, nhưng dường như chỉ là những đốm lửa nhỏ trong một biển lửa khổng lồ. Tuy nhiên, họ đã học được cách chiến đấu. Họ bắt đầu tập trung hỏa lực vào những điểm yếu mà Lâm Phàm đã gián tiếp chỉ ra, hoặc sử dụng những pháp tắc tương khắc để làm suy yếu đối thủ.
Lâm Phàm, sau khi giải quyết mối đe dọa lớn nhất, quay lại hỗ trợ những khu vực yếu hơn. Hắn không ngừng di chuyển, Thiên Đạo Kiếm trong tay vung lên, từng nhát chém đều mang theo sự tịnh hóa và trật tự, biến những sinh vật Hư Vô thành năng lượng thuần túy. Hắn cũng không ngừng “Tiến Hóa” những pháp thuật của đồng minh, giúp chúng trở nên hiệu quả hơn trong việc chống lại Hư Vô.
Một tiếng rít chói tai vang lên từ sâu thẳm Hư Vô Chi Địa, khiến mọi người rùng mình. Không phải là tiếng gầm của quái vật, mà là một âm thanh mang theo sự tức giận và uy áp tối thượng. Các quái vật Hư Vô đột nhiên trở nên hung tợn hơn, sức mạnh của chúng dường như tăng lên một bậc, và chúng tấn công với một sự điên cuồng mới.
Lâm Phàm nhíu mày. Hắn biết, đó không phải là tiếng gầm của một con quái vật bình thường. Đó là tiếng gầm của một thực thể mạnh mẽ hơn, một ý chí tối cao đang thức tỉnh. Hắn nhìn sâu vào Hư Vô Chi Địa, nơi tăm tối và hỗn loạn không ngừng cuộn trào, cảm nhận một sự hiện diện khổng lồ, vượt xa mọi khái niệm về sinh linh mà hắn từng biết.
“Đây chỉ là những con tốt thí,” Lâm Phàm tự nhủ, ánh mắt kiên định. “Thôn Phệ Giả Nguyên Thể… nó đang quan sát chúng ta.”
Trận chiến vẫn tiếp diễn, nhưng trong lòng mỗi thành viên liên minh đều biết, đây chỉ là màn dạo đầu. Cuộc đối đầu thực sự, với nguồn gốc của sự hủy diệt, vẫn còn ở phía trước. Nhưng họ đã vượt qua được thử thách đầu tiên, và niềm tin vào Lâm Phàm, vị Thiên Đạo tái sinh, đã củng cố mạnh mẽ hơn bao giờ hết.