Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 572
Cánh cửa của Hư Vô Chi Địa không phải là một lối đi, mà là một vết nứt rách toạc trong tấm màn vũ trụ, nơi ánh sáng bị nuốt chửng và những cơn gió hỗn loạn gào thét không ngừng. Liên minh đa vũ trụ đã xông vào, nhưng viễn cảnh trước mắt còn kinh hoàng hơn bất cứ lời tiên tri nào. Không gian bị bóp méo, những khối vật chất trôi nổi không định hình, và hàng tỷ sinh linh Hư Vô, từ những bầy quỷ không xương không thịt cho đến những quái vật khổng lồ với đôi mắt rực lửa, đang ào ạt tấn công.
Tại tiền tuyến thứ ba, nơi các Tiên Đế và Thần Vương từ ba vũ trụ nhỏ chịu trách nhiệm, phòng tuyến đang lung lay dữ dội. Một đám Hư Vô Thôn Tước, những sinh vật có hình dạng như những con cá voi vũ trụ nhưng lại được cấu thành từ bóng tối và răng nanh sắc nhọn, đang phun ra những luồng năng lượng ăn mòn, làm tan chảy các kết giới phòng hộ. Hàng trăm cường giả đã gục ngã, tiếng la hét và ánh sáng pháp thuật yếu ớt bị nuốt chửng bởi sự hỗn loạn. Tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào từng ánh mắt.
Bỗng nhiên, một luồng sáng chói lòa xé tan màn đêm hỗn độn. Lâm Phàm, đứng sừng sững trên đỉnh một khối thiên thạch đang trôi dạt, ánh mắt kiên định như đá tảng giữa bão tố. Hắn không có vẻ ngoài thần thánh hay uy nghi tuyệt đối, nhưng mỗi bước chân, mỗi cử chỉ đều toát ra một thứ khí chất khiến vạn vật phải khuất phục. Bản nguyên Thiên Đạo trong cơ thể hắn đang sôi trào, không ngừng hấp thụ năng lượng Hư Vô xung quanh để biến đổi, để thích nghi.
“Giữ vững! Liên minh không bao giờ lùi bước!” Giọng nói của Lâm Phàm vang vọng, không quá lớn nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn áp linh hồn, xuyên qua tiếng gầm rú của Hư Vô, xua tan nỗi sợ hãi trong lòng các chiến sĩ. Hắn giơ tay, một trường kiếm được ngưng tụ từ vô số pháp tắc và ánh sáng Thiên Đạo hiện ra. Đó không phải là một bảo vật có sẵn, mà là sự cụ thể hóa của ý chí và sức mạnh mà hắn đang nắm giữ.
“Thiên Đạo Kiếm Quyết – Diệt Hư!”
Một nhát kiếm vung ra, không có âm thanh, không có ánh sáng chói mắt như pháp thuật thông thường. Thay vào đó, một đường kiếm quang trong suốt, như một vết nứt trên tấm gương vô hình, xé toạc không gian Hư Vô. Nơi đường kiếm đi qua, những con Hư Vô Thôn Tước khổng lồ hóa thành tro bụi, không kịp kêu một tiếng. Làn sóng năng lượng ăn mòn bị chặn đứng, và một khoảng trống yên bình tạm thời xuất hiện giữa chiến trường hỗn loạn.
Các cường giả liên minh trố mắt nhìn. Họ đã chiến đấu với những sinh vật Hư Vô này hàng ngàn năm, biết rõ sự khó khăn khi tiêu diệt chúng. Chúng không có điểm yếu rõ ràng, không có linh hồn hay thể xác để nhắm vào. Nhưng Lâm Phàm, với một chiêu kiếm đơn giản, lại làm được điều không tưởng.
“Nghe đây!” Lâm Phàm cất tiếng, đôi mắt quét qua từng chiến sĩ đang kiệt sức. “Những sinh vật Hư Vô này không phải là bất khả chiến bại. Chúng là sự hỗn loạn thuần túy, nhưng ngay cả hỗn loạn cũng có quy luật của nó. Hãy tập trung năng lượng vào ý chí của ta! Ta sẽ mở ra con đường!”
Hắn kích hoạt năng lực “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình đến cực hạn. Từng dòng năng lượng Hư Vô, từng cấu trúc siêu vi của các sinh vật đối địch, đều hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn không chỉ nhìn thấy chúng, mà còn hiểu được bản chất của sự tồn tại của chúng. Chúng là những thực thể được tạo ra từ sự trống rỗng, nhưng lại bị ràng buộc bởi một dạng “ý chí” nguyên thủy của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, khiến chúng trở nên hung hãn và có khả năng phục hồi đáng sợ.
“Trận pháp Hư Không! Chuẩn bị!” Lâm Phàm ra lệnh cho một nhóm pháp sư không gian. “Dẫn dắt năng lượng của các ngươi vào trung tâm. Ta sẽ dùng nó làm mồi nhử!”
Một Tiên Vương già nua, râu tóc bạc phơ, do dự hỏi: “Lâm Phàm đại nhân, ngài muốn làm gì? Chúng ta không thể tạo ra một cái bẫy đủ lớn cho những con quái vật này!”
Lâm Phàm khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên sự tự tin tuyệt đối. “Không phải là bẫy. Là một đòn phản công. Các ngươi chỉ cần giữ vững vị trí. Phần còn lại, để ta!”
Hắn lao vào giữa đám quái vật Hư Vô đang gầm gừ, thân thể Lâm Phàm không ngừng tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Đây là sự kết hợp của vô số mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đã thu thập, cùng với bản nguyên Thiên Đạo trong linh hồn hắn. Chúng cộng hưởng, tạo thành một trường lực vô hình, đẩy lùi sự ăn mòn của Hư Vô.
Một con Hư Vô Cự Xà, với hàng trăm cặp mắt đỏ ngầu và thân hình xoắn vặn như một cơn lốc xoáy năng lượng, lao thẳng về phía Lâm Phàm. Nó là một trong những chỉ huy cấp thấp của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, đủ sức san bằng cả một tiểu vũ trụ.
Lâm Phàm không né tránh. Hắn đứng yên, đôi mắt đóng lại trong giây lát, cảm nhận dòng chảy năng lượng trong cơ thể mình và sự hỗn loạn của Cự Xà. “Ngươi là sự trống rỗng, nhưng ta là sự tồn tại. Ngươi là hủy diệt, ta là tái sinh.”
Đột nhiên, từ cơ thể Lâm Phàm phát ra một tiếng nổ nhẹ. Không phải là năng lượng bùng nổ, mà là sự rung động của pháp tắc. Một vòng xoáy xoắn ốc màu trắng bạc hiện ra quanh hắn, không ngừng hấp thụ và chuyển hóa mọi thứ xung quanh. Khi Cự Xà lao đến, nó không thể xuyên qua vòng xoáy đó. Từng phần thân thể của nó bắt đầu tan rã, không phải bị hủy diệt, mà là bị “tịnh hóa”, bị biến đổi trở lại thành năng lượng thuần túy, không còn mang theo sự ăn mòn của Hư Vô.
“Đây là… Thiên Đạo Phản Phệ!” Tiên Nữ Cửu Thiên, người đang dẫn dắt một đội quân Tiên Giới ở gần đó, thì thầm. Nàng là một trong số ít người hiểu rõ bản chất của Thiên Đạo Nguyên Thủy, và nàng nhận ra rằng Lâm Phàm đang sử dụng một khả năng chỉ có Thiên Đạo mới có thể thực hiện: không phải tiêu diệt, mà là biến đổi bản chất của đối phương.
Lâm Phàm mở mắt. Ánh sáng trong mắt hắn không còn là ánh sáng của phàm nhân, mà là sự tổng hòa của vạn vật. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào đầu con Hư Vô Cự Xà đang giãy giụa. Con quái vật khổng lồ cứng đờ, sau đó, từ trong cơ thể nó, một luồng ánh sáng thuần khiết bùng nổ, xua tan mọi tạp chất. Nó không chết, mà biến thành một khối năng lượng tinh khiết, trôi nổi giữa Hư Vô.
“Nguyên liệu thô.” Lâm Phàm nói, giọng điệu bình thản. “Năng lượng Hư Vô không phải là vô dụng. Chúng chỉ bị tha hóa. Ta sẽ biến chúng thành sức mạnh của chúng ta!”
Hắn bắt đầu bay lượn trên chiến trường, không ngừng thi triển Thiên Đạo Phản Phệ. Từng con quái vật Hư Vô chạm vào hắn đều bị tịnh hóa, biến thành những khối năng lượng tinh khiết. Lâm Phàm không chỉ chiến đấu, hắn còn tái tạo. Các chiến sĩ liên minh, chứng kiến cảnh tượng này, nỗi sợ hãi dần tan biến, thay vào đó là sự kinh ngạc và một niềm hy vọng mãnh liệt. Họ hiểu rằng, họ đang chiến đấu bên cạnh một thực thể đang dần trở thành Thiên Đạo mới.
“Cứu viện khu vực cánh trái! Lâm Phàm đại nhân đã mở đường!” Một Thần Hoàng từ Thần Giới cao giọng ra lệnh, sự tuyệt vọng trong giọng nói đã bị thay thế bằng sự phấn khích. Các đội quân từ các vũ trụ khác nhau, với những phép thuật và công pháp độc đáo, bắt đầu phối hợp nhịp nhàng hơn, tận dụng những khoảng trống mà Lâm Phàm tạo ra.
Lâm Phàm biết rằng đây chỉ là một sự đẩy lùi tạm thời. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể là một thực thể khổng lồ, và những con quái vật này chỉ là những xúc tu nhỏ bé của nó. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, tinh thần chiến đấu của liên minh là vô cùng quan trọng. Nếu họ mất đi hy vọng, thì dù hắn có mạnh đến đâu, chiến thắng cũng sẽ xa vời.
Hắn nhìn về phía sâu thẳm của Hư Vô Chi Địa, nơi một cái bóng khổng lồ, mờ ảo nhưng lại toát ra uy áp hủy diệt, đang dần hiện rõ. Đó chính là Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.
“Ta sẽ không để bất kỳ vũ trụ nào bị nuốt chửng lần nữa!” Lâm Phàm thầm nhủ, bàn tay siết chặt. Bản nguyên Thiên Đạo trong hắn lại rung động, như một lời thề vang vọng khắp Hư Vô. Hắn không chỉ là một người chiến đấu, hắn là một ngọn hải đăng của hy vọng, một biểu tượng cho sự tái sinh của vạn vật.