Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 573
Không gian hỗn độn, nơi mà ánh sáng và bóng tối giao tranh không ngừng, được gọi là Hư Vô Chi Địa. Nơi đây không có khái niệm thời gian hay không gian ổn định, chỉ có những dòng năng lượng hỗn loạn cuộn trào như bão tố và vô số sinh vật kỳ dị được sinh ra từ sự mục ruỗng của các vũ trụ đã bị nuốt chửng – những Hư Vô Thôn Phệ Giả.
Đại quân liên minh đa vũ trụ, dưới sự lãnh đạo của Lâm Phàm, đang tiến sâu vào vùng đất đáng sợ này. Hàng tỷ chiến sĩ, từ những Tiên Đế hùng mạnh nhất của Tiên Giới, các Chân Thần uy nghiêm của Thần Giới, cho đến những sinh vật bí ẩn mang sức mạnh siêu việt từ các vũ trụ xa lạ, đều đang chiến đấu với ý chí kiên cường nhất. Tuy nhiên, số lượng Hư Vô Thôn Phệ Giả dường như vô tận, chúng tràn ngập khắp nơi như một cơn sóng thần đen kịt, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi.
Lâm Phàm đứng ở tiền tuyến, thân ảnh hắn cao lớn và uy nghiêm, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự bình tĩnh đáng kinh ngạc giữa trùng điệp nguy hiểm. Hắn không còn là thiếu niên phế vật năm xưa, mà đã là Thiên Đạo Chí Tôn của một vũ trụ, người gánh vác sứ mệnh bảo vệ vô số thế giới. Mỗi cử động của hắn đều ẩn chứa quy tắc tự nhiên, mỗi ánh mắt đều tỏa ra khí chất vương giả.
Một Tiên Vương từ Tiên Giới Cửu Huyền, Tiên Vương Lôi Đình, đang gồng mình chống đỡ một quái vật Hư Vô khổng lồ có hình dạng giống như một con mãng xà vô tận, thân thể nó được tạo thành từ những mảnh vỡ của các thế giới đã chết. Tia chớp vàng rực rỡ từ Tiên Vương Lôi Đình nổ tung trên da thịt quái vật, nhưng dường như chỉ làm nó chậm lại đôi chút trước khi nó lại vươn hàm răng lởm chởm nuốt chửng một nhóm chiến sĩ Thần Giới.
“Thiên Đạo Vạn Tượng!”
Một tiếng quát nhẹ nhàng vang lên, nhưng lại mang theo sức mạnh xuyên thấu không gian hỗn loạn. Lâm Phàm giơ tay, một trường lực vô hình bao trùm lấy con mãng xà Hư Vô. Con quái vật gầm thét dữ dội, cố gắng thoát khỏi sự ràng buộc, nhưng thân thể nó bắt đầu tan rã. Không phải bị hủy diệt bởi sức mạnh thuần túy, mà là bị “phân tích” và “tiến hóa” ngược lại. Từng mảnh vật chất Hư Vô của nó bị tách rời, chuyển hóa thành những hạt năng lượng tinh khiết rồi biến mất vào hư không. Tiên Vương Lôi Đình nhìn thấy cảnh tượng đó, ánh mắt lộ rõ sự kinh ngạc và ngưỡng mộ.
“Phàm Tôn thật sự đã đạt đến cảnh giới siêu việt!” ông thốt lên.
Lâm Phàm không dừng lại, hắn quan sát toàn bộ chiến trường. Với khả năng “Phân Tích Vạn Vật” của Thiên Đạo, hắn có thể nhìn thấy dòng chảy năng lượng, điểm yếu của kẻ thù và sự thay đổi trong cấu trúc không gian của Hư Vô Chi Địa. Hắn không chỉ chiến đấu, mà còn là một bộ não vĩ đại điều khiển toàn bộ liên minh.
“Các đạo hữu của Thiên Hà Tông, tập trung hỏa lực vào cánh trái! Có một khe hở không gian đang hình thành, bọn Thôn Phệ Giả sẽ tràn qua đó!”
“Thiên Nữ Băng Sương, dẫn dắt đội quân Tinh Linh chặn đứng những kẻ có khả năng ẩn mình. Chúng đang tìm cách đột phá tuyến phòng thủ thứ ba!”
Những mệnh lệnh của Lâm Phàm được truyền đi qua một mạng lưới ý thức đặc biệt mà hắn đã thiết lập, đến tai từng chỉ huy và chiến sĩ. Dù đang đối mặt với hàng tỷ quái vật, liên minh vẫn giữ được sự phối hợp chặt chẽ, không bị rối loạn.
Bỗng nhiên, một luồng áp lực khổng lồ ập đến từ sâu thẳm Hư Vô Chi Địa. Một thực thể Hư Vô mới xuất hiện, nó không có hình dạng cố định, chỉ là một khối u đen kịt không ngừng biến đổi, hấp thụ mọi ánh sáng và năng lượng xung quanh. Nó được gọi là “Thôn Phệ Giả Hắc Động”, một sinh vật cấp cao có khả năng tạo ra những hố đen mini để nuốt chửng các chiến sĩ liên minh.
Một nhóm Thần Hoàng mạnh mẽ hợp lực tấn công, nhưng những đòn đánh của họ dường như chỉ bị Hắc Động Thôn Phệ Giả hấp thụ, biến mất không dấu vết. Tuyệt vọng bắt đầu lan rộng.
Lâm Phàm nhíu mày. Hắn đã phân tích loại Thôn Phệ Giả này trước đó. Chúng không thể bị tiêu diệt bằng sức mạnh thuần túy, mà phải tấn công vào lõi ý thức hỗn loạn của chúng. Nhưng để làm được điều đó, cần phải xuyên qua lớp vỏ năng lượng hấp thụ dày đặc.
“Lão Thần Hoàng Cổ Diệp, ngài hãy dùng Thần Khí Trấn Thiên của mình để tạo ra một vùng không gian cô lập, ngăn chặn khả năng hấp thụ của nó trong chốc lát!” Lâm Phàm ra lệnh.
Lão Thần Hoàng Cổ Diệp, một chiến sĩ già nua với kinh nghiệm chiến đấu phong phú, gật đầu. Ông ta triệu hồi một chiếc đỉnh cổ kính, phát ra ánh sáng vàng rực, cố định một vùng không gian xung quanh Hắc Động Thôn Phệ Giả. Trong khoảnh khắc, khả năng hấp thụ của nó bị suy yếu đáng kể.
“Thời cơ chỉ có một!”
Lâm Phàm lao về phía trước, thân ảnh hắn hóa thành một luồng sáng chói lọi, không phải ánh sáng Tiên linh hay Thần lực, mà là ánh sáng nguyên thủy của sự sáng tạo, đại diện cho bản chất của Thiên Đạo. Hắn dung hợp các mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể, biến chúng thành một mũi khoan tinh thần sắc bén. Hắn không sử dụng chiêu thức hoa mỹ, mà là một đòn đánh trực diện vào ý thức.
“Thiên Đạo Trảm Hồn!”
Mũi khoan tinh thần xuyên qua lớp vỏ phòng thủ tạm thời bị suy yếu của Hắc Động Thôn Phệ Giả, đâm thẳng vào lõi ý thức hỗn loạn của nó. Con quái vật run rẩy dữ dội, phát ra tiếng gầm thét kinh hoàng chưa từng thấy, như thể linh hồn nó đang bị xé nát. Khối u đen kịt co rút lại, sau đó nổ tung thành vô số hạt năng lượng hỗn loạn, nhưng lần này, chúng không còn mang theo sự thù địch hay hủy diệt, mà tan biến như sương khói.
Cả liên minh reo hò. Đó là một chiến thắng nhỏ nhưng mang ý nghĩa lớn lao. Lâm Phàm đã chứng minh rằng hắn không chỉ mạnh mẽ, mà còn có khả năng nhìn thấu bản chất của Hư Vô Thôn Phệ Giả, tìm ra phương pháp hiệu quả để chống lại chúng.
Sau trận chiến căng thẳng, liên minh tạm thời rút lui về một vùng không gian tương đối an toàn mà Lâm Phàm đã tìm thấy. Các chiến sĩ mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy hy vọng. Họ nhìn về phía Lâm Phàm, người đang ngồi tĩnh tọa, hấp thu năng lượng hỗn loạn xung quanh và chuyển hóa chúng thành năng lượng hữu ích cho cơ thể mình.
Thiên Nữ Băng Sương nhẹ nhàng bước đến, đưa cho Lâm Phàm một viên Tiên Đan phục hồi. Nàng nhìn hắn với vẻ mặt phức tạp. “Ngươi đã chiến đấu quá lâu rồi, hãy nghỉ ngơi một chút.”
Lâm Phàm mở mắt, nhận lấy Tiên Đan. “Không sao. Mỗi khi ta chiến đấu với chúng, ta lại cảm thấy ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy rõ ràng hơn một chút. Ta hiểu được bản chất của chúng, và cũng cảm nhận được gánh nặng mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phải chịu đựng.”
Hắn đứng dậy, nhìn về phía sâu thẳm của Hư Vô Chi Địa, nơi bóng tối dường như không bao giờ kết thúc. “Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vẫn đang chờ đợi chúng ta. Chúng ta mới chỉ đối phó với những quân cờ của nó. Nhưng ta tin, chúng ta sẽ tìm ra cách chiến thắng.”
Trong tâm trí Lâm Phàm, một mảnh ký ức cổ xưa chợt lóe lên: hình ảnh một thực thể khổng lồ, vô định hình, nuốt chửng các thiên hà như nuốt chửng hạt bụi. Đó là Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Hắn biết rằng, trận chiến thực sự còn ở phía trước, nhưng với mỗi chiến thắng, niềm tin và sức mạnh của hắn lại càng được củng cố. Hắn không chiến đấu một mình, phía sau hắn là ý chí của vô số vũ trụ, và trong hắn là ý chí tái sinh của Thiên Đạo.
Lâm Phàm quay lại nhìn các chiến sĩ đang nghỉ ngơi, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm. Hắn biết, để duy trì tinh thần chiến đấu trong Hư Vô Chi Địa khắc nghiệt này, không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần niềm tin và sự đoàn kết. Hắn không thể chỉ là một chiến binh mạnh nhất, mà phải là ngọn cờ dẫn lối cho toàn bộ liên minh.
Trong khi các chiến sĩ đang phục hồi, Lâm Phàm lại một lần nữa đưa ý thức của mình bao trùm một vùng rộng lớn của Hư Vô Chi Địa. Hắn không ngừng “Phân Tích” dòng chảy năng lượng, sự biến đổi của không gian, và cả những dấu vết nhỏ nhất của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Hắn muốn tìm ra một quy luật, một điểm yếu chung, hay ít nhất là một con đường an toàn hơn để tiến sâu vào. Hắn cảm nhận được sự thèm khát vô tận của Hư Vô, một sự trống rỗng muốn lấp đầy bằng mọi sự sống và pháp tắc. Đó là một sự đối lập hoàn toàn với bản chất của Thiên Đạo, vốn là sự cân bằng và kiến tạo.
Một nhóm Tiên Quân từ một Tiên Giới khác, vừa thoát khỏi vòng vây của một đám Hư Vô Thôn Phệ Giả có hình dạng như những con nhện khổng lồ, đang thở dốc. Một Tiên Quân trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết nhưng còn non kinh nghiệm, nhìn Lâm Phàm với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. “Phàm Tôn, ngài thật sự là vị cứu tinh của chúng ta. Nếu không có ngài, chúng ta đã không thể cầm cự được đến bây giờ.”
Lâm Phàm khẽ gật đầu, ánh mắt không hề kiêu ngạo. “Chúng ta là một liên minh. Sức mạnh của ta cũng đến từ sự tin tưởng và ý chí của các ngươi. Mỗi người trong chúng ta đều là một phần không thể thiếu trong cuộc chiến này.” Hắn muốn truyền đi thông điệp về sự bình đẳng và đoàn kết, không phải là một vị thần tối cao ban phát ân huệ, mà là một thủ lĩnh cùng chung chiến hào.
Hắn tiếp tục giảng giải cho các chỉ huy về đặc tính của những Hư Vô Thôn Phệ Giả mới mà họ đã đối mặt, cách chúng thay đổi hình thái và cách tấn công. “Những Thôn Phệ Giả Hắc Động, chúng không phải là sinh vật hữu cơ mà là những thực thể năng lượng thuần túy được điều khiển bởi Ý Chí Hư Vô. Chúng ta không thể đánh bại chúng bằng cách phá hủy vật chất, mà phải làm tan rã ý chí của chúng. Đòn Thiên Đạo Trảm Hồn của ta là một sự ứng dụng của khả năng Phân Tích & Tiến Hóa, biến sự hỗn loạn thành sự tinh khiết, từ đó phá vỡ cấu trúc ý thức của chúng.”
Các Thần Hoàng và Tiên Đế lắng nghe với vẻ mặt nghiêm túc. Họ hiểu rằng, cuộc chiến này không chỉ là cuộc đấu sức mạnh, mà còn là cuộc đấu trí, và Lâm Phàm đang dẫn họ đi đúng hướng.
Trong lúc đó, một nhóm trinh sát trở về, mang theo tin tức không mấy tốt lành. “Báo cáo Phàm Tôn! Chúng ta phát hiện một dấu hiệu năng lượng khổng lồ ở phía trước, khoảng ba ngày đường nữa. Năng lượng đó rất khác biệt, nó không giống bất kỳ Thôn Phệ Giả nào chúng ta từng gặp. Nó tĩnh lặng, nhưng lại ẩn chứa sự hủy diệt vô tận.”
Lâm Phàm nhắm mắt lại, cảm nhận luồng năng lượng đó. Một nụ cười trầm tư xuất hiện trên môi hắn. “Đó là nó. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Cuối cùng chúng ta cũng sắp gặp được nó.”
Không khí trong trại liên minh trở nên căng thẳng. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể – cái tên đó mang theo một nỗi sợ hãi nguyên thủy, là nguồn gốc của mọi sự hủy diệt. Nhưng đồng thời, nó cũng là mục tiêu cuối cùng của họ. Gặp được nó có nghĩa là cuộc chiến quyết định sắp bắt đầu.
Lâm Phàm mở mắt, ánh nhìn kiên định. “Đây là trận chiến định đoạt số phận của tất cả các vũ trụ. Chúng ta sẽ đối mặt với nguồn gốc của sự hủy diệt. Chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ cần mọi sức mạnh, mọi ý chí để vượt qua thử thách này. Nhưng ta hứa với các ngươi, chừng nào ta còn đứng vững, chừng nào Thiên Đạo còn tồn tại trong ta, ta sẽ không để bất kỳ vũ trụ nào bị nuốt chửng nữa.”
Những lời nói của Lâm Phàm vang vọng, không chỉ trong không gian tạm thời an toàn này, mà còn xuyên qua mạng lưới ý thức, đến với từng chiến sĩ trong liên minh. Chúng mang theo niềm tin, hy vọng, và một ý chí bất khuất. Đại quân liên minh lại một lần nữa siết chặt đội hình, chuẩn bị cho cuộc chạm trán với mối đe dọa vũ trụ lớn nhất.