Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 577
Hư Vô Chi Địa là một cơn ác mộng sống. Không gian nơi đây không phải là màu đen tĩnh lặng của vũ trụ sâu thẳm, mà là một hỗn độn màu xám tro không ngừng xoáy vặn, gầm rú, tràn ngập những làn sóng năng lượng hỗn loạn đến mức có thể xé nát linh hồn của bất kỳ sinh vật nào không đủ mạnh. Vô số vết nứt không gian như những con mắt quỷ khổng lồ mở ra và khép lại trong tích tắc, phun trào ra từng đợt quái vật Hư Vô. Chúng không có hình dạng cố định, có con giống như những khối thịt bầy nhầy với vô số xúc tu, có con lại là những bóng đen khổng lồ với đôi mắt rực lửa, tất cả đều mang trong mình một ý chí hủy diệt thuần túy, không cảm xúc, không mục đích, chỉ là sự thèm khát nuốt chửng mọi thứ.
Liên minh đa vũ trụ, tập hợp những cường giả tinh nhuệ nhất từ vô số thế giới, đang phải gồng mình chống đỡ. Tiếng gầm thét của thần thú, tiếng va chạm của pháp bảo, tiếng nổ của thần thông, và cả tiếng la hét tuyệt vọng của những chiến binh ngã xuống, hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Các Thần Vương, Tiên Đế, và những bá chủ của các vũ trụ khác đang chiến đấu hết sức, nhưng dường như mỗi khi họ tiêu diệt được một con quái vật Hư Vô, mười con khác lại xuất hiện từ những vết nứt, không ngừng nghỉ.
Ở tuyến đầu, một bóng người tỏa ra ánh sáng rực rỡ như mặt trời, trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn và hy vọng. Đó là Lâm Phàm. Hắn không còn là thiếu niên phế vật năm nào, mà đã là một thực thể mạnh mẽ, mang trong mình ý chí và sức mạnh của Thiên Đạo. Xung quanh hắn, pháp tắc vũ trụ dường như tự động uốn lượn, tạo thành một vùng không gian tương đối ổn định, nơi năng lượng Hư Vô bị áp chế đáng kể. Mỗi bước chân của Lâm Phàm đều mang theo trọng lượng của một thế giới, mỗi cú đấm của hắn đều xé toạc không gian, để lại những vệt sáng chói lòa.
Một con quái vật Hư Vô khổng lồ, thân hình như một ngọn núi thịt có hàng trăm con mắt đỏ ngầu, lao tới Lâm Phàm với tốc độ kinh hoàng. Nó phun ra những luồng năng lượng Hư Vô ăn mòn, biến mọi thứ nó chạm vào thành tro bụi. Các cường giả khác chỉ dám né tránh hoặc tung ra đòn tấn công từ xa, nhưng Lâm Phàm lại không hề lùi bước. Hắn vung tay, một kiếm quang rực rỡ như dải ngân hà xé ngang bầu trời hỗn loạn. Đây không phải là một chiêu kiếm bình thường, mà là sự cô đọng của vô số pháp tắc, được gia cố bởi năng lực “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn.
Trong khoảnh khắc kiếm quang chạm vào con quái vật, Lâm Phàm đã “phân tích” được cấu trúc năng lượng hỗn loạn của nó. Hắn không chỉ chém vào da thịt, mà còn tấn công vào điểm yếu cốt lõi trong sự hình thành của nó – sự thiếu hụt trật tự. Kiếm quang không chỉ cắt đứt, mà còn “tịnh hóa” một phần năng lượng Hư Vô, khiến nó tan rã từ bên trong. Con quái vật gầm lên đau đớn, thân thể khổng lồ của nó bắt đầu nổ tung thành từng mảnh, không phải là sự tan rã hỗn loạn, mà là sự phân giải có trật tự, như thể bản chất của nó đang bị đảo ngược.
“Các vị, Hư Vô Thôn Phệ Giả không thể bị tiêu diệt hoàn toàn bằng vũ lực thuần túy!” Giọng nói của Lâm Phàm vang vọng, xuyên qua tiếng gầm thét của chiến trường, rõ ràng đến từng tai của mỗi chiến binh. “Chúng ta phải hiểu rõ bản chất của chúng, tìm ra cách chuyển hóa hoặc tịnh hóa chúng! Hãy tập trung vào những điểm yếu trong cấu trúc năng lượng của chúng! Đừng để ý chí hỗn loạn của chúng làm lung lay niềm tin của các ngươi!”
Lời nói của hắn như một luồng điện xẹt qua tâm trí của các cường giả đang kiệt sức. Một Tiên Đế từ Lục Đạo Tiên Giới, Tiên Đế Minh Quang, người đang loay hoay với một đám quái vật Hư Vô hình người, bỗng nhiên nhận ra. Thay vì dùng Tiên Lực thuần túy để oanh tạc, ông ta bắt đầu sử dụng một loại pháp tắc ánh sáng có tính chất thanh tẩy. Hiệu quả lập tức được cải thiện rõ rệt, những quái vật Hư Vô chạm vào ánh sáng của ông ta bắt đầu run rẩy, hình dạng méo mó của chúng dần bị đẩy lùi.
Lâm Phàm không chỉ chiến đấu, hắn còn là một bộ não chiến lược khổng lồ. “Liên minh Ma Đạo, các ngươi có khả năng hấp thu và chuyển hóa năng lượng, hãy sử dụng nó để làm suy yếu những thực thể Hư Vô lớn! Liên minh Thần Thú, hình thể khổng lồ của các ngươi có thể chặn đứng làn sóng tấn công đầu tiên, tạo cơ hội cho các đạo hữu khác! Các pháp sư không gian, hãy cố gắng ổn định các vết nứt, dù chỉ là trong chốc lát!”
Dưới sự chỉ đạo của Lâm Phàm, một trật tự dần được hình thành trong hỗn loạn. Các Thần Hoàng từ các Thần Giới khác nhau, ban đầu còn giữ thái độ cao ngạo, giờ đây hoàn toàn bị thuyết phục. Thần Hoàng Thiên Vũ, một vị Thần Hoàng quyền năng với khả năng điều khiển sấm sét, gầm lên: “Nghe lệnh Thiên Đạo Chí Tôn! Tiến lên!”
Hắn phóng thích một trận lôi đình khổng lồ, không chỉ mang sức mạnh hủy diệt mà còn xen lẫn những tia sáng có khả năng ‘phân tích’ yếu điểm của Hư Vô do Lâm Phàm gợi ý. Trận lôi đình càn quét một vùng rộng lớn, hàng trăm quái vật Hư Vô bị đánh tan, để lại một khoảng trống nhỏ trong biển quái vật vô tận.
Lâm Phàm lúc này đang đối mặt với một thực thể Hư Vô khác, một con rắn khổng lồ được tạo thành từ những dải năng lượng đen kịt, cố gắng quấn chặt lấy hắn. Hắn không tránh né, mà để nó quấn lấy. Ngay lập tức, năng lượng Hư Vô ăn mòn xâm nhập vào cơ thể hắn. Nhưng Lâm Phàm không bị ảnh hưởng. Thể chất Thiên Đạo của hắn đã đạt đến mức độ gần như bất hoại, và khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” của hắn hoạt động hết công suất. Hắn không chỉ chống lại sự ăn mòn, mà còn bắt đầu “Phân Tích” và “Tiến Hóa” chính năng lượng Hư Vô đó từ bên trong.
Cơ thể con rắn Hư Vô bắt đầu phát ra những ánh sáng yếu ớt nhiều màu sắc, như thể nó đang bị phân giải thành những hạt năng lượng cơ bản. Nó gào thét trong đau đớn, cố gắng thoát ra khỏi Lâm Phàm, nhưng đã quá muộn. Lâm Phàm mỉm cười lạnh lùng, một nụ cười không còn vẻ ngây thơ của thiếu niên, mà là sự tự tin tuyệt đối của một vị chúa tể vũ trụ. Hắn nắm chặt tay, con rắn Hư Vô nổ tung thành những hạt bụi sáng lấp lánh, không còn dấu vết của sự hỗn loạn.
Một Tiên Nữ Cửu Thiên, với vẻ đẹp siêu phàm và khí chất băng giá, nhìn Lâm Phàm từ xa. Trong mắt nàng không còn sự nghi ngờ, mà là sự tôn kính sâu sắc. Nàng là hiện thân của ý chí Thiên Đạo Nguyên Thủy, và nàng có thể cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ Lâm Phàm. Hắn không chỉ là người kế thừa, hắn đang trở thành một thứ gì đó vượt xa hơn.
Lâm Phàm tiếp tục dẫn đầu, mở ra một con đường máu giữa biển Hư Vô. Hắn không ngừng di chuyển, không ngừng chiến đấu, và không ngừng chỉ đạo. Mỗi khi liên minh gặp khó khăn, hắn luôn là người đầu tiên xuất hiện để hóa giải. Hắn không chỉ dùng sức mạnh, mà còn dùng trí tuệ, dùng sự hiểu biết sâu sắc về các pháp tắc để đối phó với kẻ thù vô hình này. Hắn là ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão Hư Vô. Các cường giả khác, dù đến từ những vũ trụ và chủng tộc khác nhau, đều dần tin tưởng tuyệt đối vào khả năng lãnh đạo của hắn. Họ chiến đấu không chỉ vì sự sống còn của thế giới mình, mà còn vì niềm tin vào vị thủ lĩnh mới này.
Sau nhiều giờ chiến đấu không ngừng nghỉ, một vùng không gian rộng lớn đã được liên minh giải phóng khỏi sự xâm lấn của Hư Vô. Dù vẫn còn rất nhiều quái vật, nhưng sự tiến công của chúng đã chậm lại đáng kể. Liên minh đã giành được một thắng lợi nhỏ, nhưng quan trọng, tạo dựng được một tiền tuyến vững chắc hơn. Các chiến binh kiệt sức thở phào nhẹ nhõm, nhìn về phía Lâm Phàm với ánh mắt đầy hy vọng. Hắn đã chứng minh rằng, dù Hư Vô Thôn Phệ Giả có mạnh đến đâu, chúng vẫn có thể bị đánh bại. Và người dẫn dắt họ đến chiến thắng không ai khác chính là vị Thiên Đạo Trùng Sinh này.
Lâm Phàm đứng đó, ánh mắt xuyên qua màn sương hỗn loạn, nhìn sâu vào trung tâm của Hư Vô Chi Địa. Hắn cảm nhận được một sự hiện diện khổng lồ, một ý chí hủy diệt thuần túy và nguyên thủy hơn tất cả những quái vật mà họ vừa đối mặt. Đó là nguồn gốc của mọi thứ. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Thử thách thực sự, “Thôn Phệ Giả Nguyên Thể”, vẫn đang chờ đợi.