Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 578

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:56:39 | Lượt xem: 3

Trong Hư Vô Chi Địa vô tận, nơi không gian vặn vẹo như một tấm vải bị xé toạc, và thời gian trôi qua không theo quy luật nào, cuộc đại chiến giữa Liên Minh Đa Vũ Trụ và Hư Vô Thôn Phệ Giả đang diễn ra khốc liệt. Từng mảnh không gian nổ tung, từng dòng năng lượng hỗn loạn va chạm, tạo nên một bản giao hưởng hủy diệt mà chỉ những sinh linh mạnh mẽ nhất mới có thể tồn tại.

Lâm Phàm đứng ở tuyến đầu, thanh kiếm Thiên Đạo trong tay hắn không ngừng vung lên, mỗi nhát chém đều mang theo pháp tắc của vạn vật, xé tan từng con quái vật Hư Vô đang gầm rú lao tới. Hắn không còn là thiếu niên phế vật năm xưa, mà là một vị Thiên Đạo Chí Tôn tương lai, sức mạnh của hắn đã vượt xa bất kỳ Thần Hoàng nào, tiệm cận với Thiên Đạo Nguyên Thủy.

Bên cạnh hắn, Tiên Nữ Cửu Thiên, với tiên y trắng muốt bay phấp phới, tay cầm phất trần, mỗi sợi tơ đều hóa thành kiếm khí vô biên, tiêu diệt những kẻ địch cấp thấp hơn. Thiên Nữ Băng Sương, thân hình uyển chuyển như băng ngọc, phóng ra những luồng hàn khí thấu xương, đóng băng cả một vùng hư không, khiến những quái vật Hư Vô bị chậm lại, trở thành mục tiêu cho các cường giả khác.

Phía sau họ, hàng ngàn, hàng vạn chiến sĩ từ các vũ trụ khác nhau đang chiến đấu anh dũng. Có những chiến binh kim loại khổng lồ từ Vũ Trụ Cơ Giới, những pháp sư điều khiển tinh linh từ Vũ Trụ Ma Pháp, những kiếm khách phiêu dật từ Vũ Trụ Kiếm Đạo, và cả những Thần Vương, Tiên Tôn từ Vũ Trụ của Lâm Phàm. Họ là hiện thân của sự sống, của ý chí tồn tại, chống lại sự nuốt chửng của Hư Vô.

Một con Thôn Phệ Giả Hắc Ám khổng lồ, với thân hình được cấu tạo từ vô số xúc tu đen kịt và đôi mắt đỏ ngầu rực lửa, gầm lên một tiếng chói tai, lao thẳng về phía Lâm Phàm. Con quái vật này đã nuốt chửng cả một tiểu vũ trụ, mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng. Nơi nó đi qua, không gian bị bóp méo, mọi thứ đều bị hút vào bên trong như một lỗ đen mini.

“Tránh ra!” Lâm Phàm quát lớn. Hắn biết rõ sự nguy hiểm của loại quái vật này. Sử dụng khả năng “Phân Tích” của mình, Lâm Phàm nhanh chóng nắm bắt được cấu trúc năng lượng và điểm yếu của Thôn Phệ Giả Hắc Ám. Nó không phải là một thực thể vật chất hoàn toàn, mà là sự tập hợp của Ý Chí Hư Vô và năng lượng hỗn loạn. Điểm yếu của nó nằm ở hạch tâm năng lượng, nơi ý chí hủy diệt được cô đọng.

Với một bước chân, Lâm Phàm hóa thành một đạo cầu vồng, xuyên qua hàng vạn xúc tu đang vung vẩy. Hắn không né tránh, mà dùng chính cơ thể mình để xuyên thủng lớp phòng thủ của nó. Khí tức Thiên Đạo bùng nổ, tạo thành một lá chắn vô hình bảo vệ hắn khỏi sự ăn mòn của Hư Vô. Tiên Nữ Cửu Thiên và Thiên Nữ Băng Sương lập tức yểm trợ, tạo ra một không gian chân không và băng giá, làm chậm tốc độ của con quái vật, cho Lâm Phàm có thêm thời gian.

Khi Lâm Phàm tiến sâu vào bên trong cơ thể Thôn Phệ Giả Hắc Ám, hắn cảm nhận được một áp lực kinh hoàng. Hàng tỷ mảnh vỡ ý chí hủy diệt cố gắng xé nát linh hồn hắn. Nhưng ý chí của Lâm Phàm kiên cường hơn bất cứ thứ gì. Hắn đã trải qua hàng trăm kiếp nạn, hấp thu vô số mảnh vỡ Thiên Đạo, linh hồn hắn đã tôi luyện đến mức bất diệt.

“Thiên Đạo Chân Quyết, Tịnh Hóa Vạn Vật!” Lâm Phàm gầm lên. Thanh kiếm Thiên Đạo trong tay hắn không còn là vật chất, mà hóa thành một luồng ánh sáng chói lọi, chiếu rọi vào hạch tâm của con quái vật. Ánh sáng đó không phải là sự hủy diệt, mà là sự tịnh hóa, là sự chuyển hóa. Nó là ánh sáng của Thiên Đạo, của sự sáng tạo và trật tự.

Hạch tâm của Thôn Phệ Giả Hắc Ám run rẩy dữ dội, cố gắng chống cự. Những luồng năng lượng hỗn loạn phun trào, cố gắng đẩy Lâm Phàm ra. Nhưng Lâm Phàm kiên định như núi, hắn dùng toàn bộ sức mạnh, toàn bộ ý chí của mình để dung nhập vào hạch tâm đó. Hắn không muốn tiêu diệt nó hoàn toàn, mà muốn tịnh hóa nó, biến nó thành một phần của trật tự mới.

Quá trình này kéo dài tưởng chừng như vô tận. Bên ngoài, liên minh vẫn đang chiến đấu điên cuồng, cố gắng cầm chân những con quái vật Hư Vô khác, tạo không gian cho Lâm Phàm. Nhiều chiến sĩ đã ngã xuống, máu của họ hòa lẫn vào Hư Vô Chi Địa, nhưng ý chí chiến đấu của họ không hề suy giảm.

“Lâm Phàm, chúng ta sẽ bảo vệ ngươi!” Tiên Nữ Cửu Thiên hét lên, ánh mắt kiên định. Nàng biết, thắng bại của trận chiến này phụ thuộc vào Lâm Phàm.

Sau cùng, một tiếng nổ lớn vang vọng khắp Hư Vô Chi Địa. Nhưng đó không phải là tiếng nổ của sự hủy diệt, mà là tiếng nổ của sự chuyển hóa. Thân hình khổng lồ của Thôn Phệ Giả Hắc Ám bắt đầu tan chảy, nhưng không phải tan biến thành hư vô, mà tan chảy thành những luồng năng lượng thuần khiết, được tịnh hóa.

Từ giữa luồng năng lượng đó, Lâm Phàm bước ra, toàn thân hắn bao phủ bởi một vầng sáng rực rỡ, uy nghiêm và thần thánh. Hắn không hề hấn gì, ngược lại, khí tức của hắn lại trở nên mạnh mẽ hơn, thanh khiết hơn. Hạch tâm của Thôn Phệ Giả Hắc Ám đã bị hắn tịnh hóa, trở thành một phần sức mạnh của hắn, một mảnh vỡ của Thiên Đạo mới.

“Chúng ta đã thành công!” Một chiến sĩ từ Vũ Trụ Cơ Giới reo lên, giọng nói đầy xúc động. Sự kiện này đã tiếp thêm động lực to lớn cho toàn bộ liên minh.

Lâm Phàm nhìn khắp chiến trường, ánh mắt trầm tĩnh. Hắn biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ. Phía trước họ, mối đe dọa thực sự – Thôn Phệ Giả Nguyên Thể – vẫn đang ẩn mình, chờ đợi. Nhưng chiến thắng này đã chứng minh một điều: Hư Vô không phải là bất khả chiến bại. Nó có thể bị tịnh hóa, bị chuyển hóa, bị dung nhập vào trật tự của Thiên Đạo.

Với một cái phẩy tay, Lâm Phàm hấp thu toàn bộ năng lượng đã tịnh hóa từ Thôn Phệ Giả Hắc Ám, khiến sức mạnh của hắn lại tăng lên một bậc. Hắn quay sang nhìn các chiến hữu, ánh mắt rực lửa ý chí. “Tiếp tục tiến lên! Hư Vô sẽ không thể nuốt chửng chúng ta! Chúng ta sẽ mang trật tự trở lại cho toàn bộ Vũ Trụ!”

Tiếng reo hò vang dội khắp Hư Vô Chi Địa, xé tan màn đêm hỗn loạn. Dưới sự dẫn dắt của Lâm Phàm, Liên Minh Đa Vũ Trụ tiếp tục tiến sâu hơn vào lãnh địa của Hư Vô, mỗi bước chân đều kiên định, mỗi trái tim đều rực cháy hy vọng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8