Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 582
Không gian Hư Vô Chi Địa vốn đã là một cơn ác mộng vặn vẹo, nơi các quy luật vật lý bị bóp méo đến vô tận, nơi ánh sáng và âm thanh đều trở thành những khái niệm xa xỉ. Liên minh đa vũ trụ đã xuyên qua hàng tỷ dặm của vùng không gian chết chóc này, chiến đấu không ngừng nghỉ với vô số Hư Vô Thôn Phệ Giả nhỏ hơn – những con quái vật được sinh ra từ sự hỗn loạn và đói khát. Nhưng càng đi sâu, một cảm giác nặng nề, khó thở càng bao trùm lấy tất cả. Đó không phải là áp lực vật lý, mà là một gánh nặng lên linh hồn, một nỗi sợ hãi nguyên thủy đang dần trỗi dậy.
Lâm Phàm đứng ở tuyến đầu, Thiên Đạo Chi Nhãn của hắn quét qua màn sương hỗn độn. Các mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn đang rung động điên cuồng, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự nhận diện đau đớn, một tiếng gào thét câm lặng từ quá khứ xa xăm. Hắn cảm thấy mình đang tiến gần đến trái tim của sự hủy diệt, đến nguồn gốc của mọi tai ương vũ trụ.
Phía sau hắn, hàng triệu cường giả từ vô số vũ trụ, từ Tiên Đế, Thần Hoàng cho đến các chiến sĩ tinh nhuệ của những nền văn minh công nghệ cao, đều giữ im lặng. Sự huyên náo của chiến trường đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đến rợn người. Chỉ có tiếng thở dốc nặng nề và nhịp tim đập loạn xạ là có thể nghe thấy trong không gian chân không.
Rồi, nó xuất hiện.
Không phải là một thực thể đang di chuyển, cũng không phải là một quái vật đang ẩn mình. Nó chỉ đơn giản là hiện hữu. Từ sâu thẳm của Hư Vô, một bóng tối khổng lồ, không thể định hình, bắt đầu hiện rõ. Ban đầu, nó chỉ là một mảng tối lớn hơn trong màn đêm vĩnh cửu, nhưng khi liên minh tiến lại gần, cái bóng đó bắt đầu mở rộng, nuốt chửng cả những tinh vân xa xôi, che khuất những ngôi sao đã chết từ hàng tỷ năm trước. Nó không có hình dáng cố định. Một khoảnh khắc nó là một xoáy nước vô tận của hư không, khoảnh khắc khác lại biến thành một khối thịt thối rữa của vũ trụ, với những xúc tu lởm chởm các miệng hố đen nhỏ, hay những con mắt trống rỗng phản chiếu sự tận diệt.
“Đó là… cái gì vậy?” Một vị Thần Vương với bộ râu bạc phơ, người đã sống qua hàng vạn năm và chứng kiến không biết bao nhiêu thảm họa, lắp bắp, giọng nói run rẩy đến nỗi gần như không thành tiếng.
Sự sợ hãi lan truyền như một dịch bệnh. Các chiến hạm khổng lồ của liên minh, vốn được chế tạo để chống lại những mối đe dọa cấp độ hành tinh, giờ đây trông như những hạt bụi nhỏ bé trước sự tồn tại kia. Các pháp tắc của các vũ trụ gần như bị bóp méo hoàn toàn bởi sự hiện diện của nó. Năng lượng thần lực trong cơ thể các cường giả trở nên hỗn loạn, một số người thậm chí còn cảm thấy bản thân mình đang bị rút cạn, bị kéo vào khoảng không vô tận do thực thể đó tạo ra.
Lâm Phàm siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt. Hắn không cần bất kỳ mảnh vỡ ký ức nào để biết rằng đây chính là nó. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Cái tên mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã dùng để gọi mối đe dọa vũ trụ kinh hoàng nhất. Nó không phải là một sinh vật, mà là một lực lượng, một định luật đối nghịch với sự tồn tại. Nó là sự trống rỗng nguyên thủy, là sự chấm dứt của mọi thứ.
“Nó… quá lớn!” Một Tiên Đế trẻ tuổi ngã quỵ, hai mắt trợn trừng nhìn vào cái bóng đen đang nuốt chửng không gian trước mặt. “Làm sao chúng ta có thể chiến đấu với một thứ như vậy? Nó không có điểm yếu!”
Đúng như lời Tiên Đế kia nói. Nó không có hình hài, không có giới hạn. Nó chỉ là một lỗ hổng trong tấm vải thực tại, một vết thương không thể lành của vũ trụ. Các xúc tu của nó, hoặc những gì trông giống như xúc tu, vươn dài ra hàng tỷ dặm, mỗi cái có thể nuốt chửng cả một dải ngân hà. Trên bề mặt của nó, hàng nghìn, hàng vạn Hư Vô Thôn Phệ Giả nhỏ hơn, những con quái vật mà liên minh đã phải chật vật mới đối phó được, giờ đây trông như những tế bào nhỏ bé, những hạt bụi li ti, đang bò lổm ngổm, liên tục được sinh ra và hấp thụ trở lại vào cơ thể khổng lồ của Nguyên Thể.
“Đây là nguồn gốc của tất cả.” Lâm Phàm khẽ thì thầm, giọng nói trầm đục, vang vọng trong tâm trí các thành viên liên minh thông qua thần niệm. “Mỗi Hư Vô Thôn Phệ Giả mà chúng ta đã từng đối mặt đều là một phần nhỏ của nó, một tế bào được tách ra để đi săn mồi.”
Nỗi tuyệt vọng bắt đầu len lỏi. Hàng trăm triệu cường giả, những người đã từng đứng trên đỉnh cao của vũ trụ mình, giờ đây cảm thấy mình bất lực như những con kiến. Ý chí chiến đấu đang bị bào mòn bởi sự vô vọng và áp lực khổng lồ từ Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.
Lâm Phàm nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được. Sự đói khát. Một sự đói khát không thể tưởng tượng nổi, không phải đói khát năng lượng hay vật chất, mà là đói khát sự tồn tại. Nó muốn nuốt chửng tất cả, đưa mọi thứ trở về trạng thái hư vô nguyên thủy. Ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy đang ùa về, không phải là hình ảnh rõ ràng, mà là những cảm xúc nguyên thủy về sự hy sinh, về nỗi kinh hoàng khi đối mặt với thực thể này.
Một Tiên Vương gan dạ, không cam chịu bị áp đảo bởi nỗi sợ hãi, gầm lên một tiếng, phóng ra một tia Tiên Quang hủy diệt về phía Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Tia sáng đó, đủ để san bằng một hành tinh, bay thẳng vào khối bóng tối khổng lồ. Nhưng khi nó chạm vào bề mặt của Nguyên Thể, không có tiếng nổ, không có ánh sáng lóe lên. Tia Tiên Quang đơn giản là biến mất, bị hấp thụ hoàn toàn, không để lại bất kỳ dấu vết nào, như thể nó chưa từng tồn tại.
Một sự im lặng chết chóc bao trùm. Ngay cả những người mạnh mẽ nhất cũng hiểu rằng, sức mạnh cá nhân hay thậm chí là sức mạnh tổng hợp của liên minh hiện tại có lẽ không đủ để gây ra bất kỳ vết xước nào cho Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.
“Nó đã nhận ra chúng ta.” Lâm Phàm nói, ánh mắt sắc bén. Mặc dù Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không có bất kỳ biểu hiện nào của sự chú ý hay ý thức, nhưng một luồng năng lượng Hư Vô cực kỳ đậm đặc, mang theo sự lạnh lẽo của cái chết, bắt đầu lan tỏa từ trung tâm của nó, hướng về phía liên minh.
Đó không phải là một cuộc tấn công trực diện, mà là một sự hiện diện. Một sự hiện diện đủ để nghiền nát ý chí và linh hồn của bất kỳ sinh vật nào. Các chiến sĩ bắt đầu co rút, run rẩy. Một số người yếu hơn đã ngã gục, linh hồn của họ bị xé nát bởi năng lượng Hư Vô, thể xác họ biến thành tro bụi.
“Toàn thể liên minh, giữ vững trận hình!” Lâm Phàm quát lớn, giọng nói chứa đựng một sức mạnh trấn áp, một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Hắn giơ tay lên, một luồng ánh sáng vàng nhạt bùng nổ từ cơ thể hắn, tạo thành một lá chắn vô hình bao bọc lấy toàn bộ tiền tuyến. Đó là Thiên Đạo Chi Lực, một phần sức mạnh đã được tái hợp của Thiên Đạo Nguyên Thủy, đang cố gắng chống lại sự xâm thực của Hư Vô.
“Chúng ta đã đến quá xa để lùi bước!” Hắn tiếp tục, ánh mắt rực lửa nhìn thẳng vào khối bóng tối khổng lồ. “Nó là nguồn gốc của mọi sự hủy diệt, nhưng cũng là mục tiêu cuối cùng của chúng ta. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh để phong ấn nó. Giờ đây, chúng ta phải vượt qua nó!”
Sự quyết tâm của Lâm Phàm, cùng với Thiên Đạo Chi Lực đang bảo vệ họ, đã phần nào vực dậy tinh thần của liên minh. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi tuyệt vọng hoàn toàn. Họ nhìn về phía Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, một nỗi kinh hoàng vô tận, nhưng cũng là một thử thách mà họ buộc phải vượt qua.
Lâm Phàm biết rằng đây chỉ là sự khởi đầu. Việc phát hiện ra Nguyên Thể chỉ là bước đầu tiên. Còn việc làm thế nào để đối phó với nó, làm thế nào để tiêu diệt hoặc thậm chí là chuyển hóa nó, vẫn là một câu hỏi không có lời giải đáp. Nhưng nhìn vào khối hư không vô tận đó, hắn cảm thấy một điều chắc chắn: đây sẽ là trận chiến cuối cùng, trận chiến định đoạt số phận của vô số vũ trụ.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận sức mạnh Thiên Đạo đang cuộn trào trong huyết quản. “Nó là một thách thức không tưởng,” hắn nghĩ. “Nhưng nếu ta là Thiên Đạo trùng sinh, thì sứ mệnh của ta là phải vượt qua mọi giới hạn, để kiến tạo một trật tự mới, một Thiên Đạo hoàn mỹ hơn.”
Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vẫn lẳng lặng hiện hữu, một bức tường đen tối của sự tận diệt, chờ đợi. Cuộc đối đầu đầu tiên đã bắt đầu, không bằng kiếm kích hay thần thông, mà bằng ý chí và sự tồn tại. Và trong khoảnh khắc đó, Lâm Phàm hiểu rằng, để đánh bại thứ này, hắn không thể chỉ dựa vào sức mạnh. Hắn cần một điều gì đó vượt xa hơn thế.