Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 583
Không gian xoắn vặn, hỗn loạn và không ngừng rên rỉ. Đó là ấn tượng đầu tiên và cũng là vĩnh viễn của bất kỳ sinh linh nào đặt chân vào Hư Vô Chi Địa. Nơi đây không có ánh sáng, chỉ có những khối năng lượng đen kịt, nuốt chửng mọi thứ, và những khe nứt không gian liên tục mở ra, đóng lại như những vết thương hở của vũ trụ. Liên minh đa vũ trụ, tập hợp từ hàng ngàn thế giới khác nhau, nay đang trải qua những giờ phút chiến đấu cam go nhất, từng bước tiến sâu vào lãnh địa của Hư Vô Thôn Phệ Giả.
Lâm Phàm đứng giữa đội hình tiên phong, đôi mắt thâm thúy như chứa đựng cả tinh không. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi động tác, mỗi ánh nhìn đều toát ra một ý chí kiên định, một sự tự tin khiến những cường giả Tiên Vương, Thần Hoàng từ các vũ trụ khác cũng phải tin tưởng tuyệt đối. Kể từ khi tiến vào Hư Vô Chi Địa, họ đã đối mặt với những đợt tấn công không ngừng nghỉ của Hư Vô quái vật – những sinh vật vô định hình, được tạo ra từ sự hỗn loạn và khao khát nuốt chửng. Chúng không có hình thù cố định, có thể là một khối sương mù đen kịt bám vào linh hồn, một xúc tu khổng lồ vươn ra từ hư không, hoặc những thực thể có hình dáng hung tợn được cấu thành từ năng lượng hủy diệt.
Một tiếng gầm xé toạc không gian. Từ một khe nứt khổng lồ phía trước, một đợt sóng Hư Vô quái vật mới ập tới, đông đảo hơn, hung hãn hơn bất kỳ đợt nào trước đó. Tiên Vương Lôi Đình của Lôi Vũ Giới gầm lên, triệu hồi hàng vạn tia chớp màu tím đánh thẳng vào đội hình địch, nhưng những tia chớp đó chỉ làm chậm lại đôi chút những thực thể Hư Vô đang cuồn cuộn tiến tới. Thần Hoàng Thiên Vũ của Thiên Vũ Thần Quốc phóng ra hàng loạt Thần Khí, tạo thành một lá chắn ánh sáng rực rỡ, nhưng lá chắn đó cũng đang nhanh chóng bị ăn mòn.
“Cẩn thận! Đợt này có Thôn Phệ Giả Hạch Tâm!” Tiên Nữ Cửu Thiên, người từng là ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy, nay đã hóa thành thực thể, cất tiếng cảnh báo. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng thâm thúy hơn, tập trung hơn đang dẫn đầu đợt sóng này. Đó là những thực thể Hư Vô được tạo ra trực tiếp từ Nguyên Thể, mang theo ý chí hủy diệt mạnh mẽ hơn.
Lâm Phàm khẽ nhíu mày. Hắn không cần Tiên Nữ Cửu Thiên nhắc nhở, hệ thống Thiên Đạo trong cơ thể đã liên tục phân tích và cảnh báo. Những Thôn Phệ Giả Hạch Tâm này không chỉ mạnh hơn về thể chất và năng lượng, chúng còn có khả năng gây nhiễu loạn pháp tắc, khiến cho các công pháp và thần thông của liên minh bị suy yếu đáng kể. Nếu để chúng tràn vào, đội hình sẽ bị phá vỡ, và liên minh sẽ phải chịu tổn thất không thể bù đắp.
“Liên minh số 3, tập trung hỏa lực vào cánh trái! Liên minh số 7, chuẩn bị trận pháp phong tỏa không gian!” Lâm Phàm cất tiếng, giọng nói trầm ổn nhưng vang vọng khắp chiến trường hỗn loạn, xuyên qua mọi tiếng gầm rú và tiếng nổ. Hắn không chỉ là một chiến binh, hắn còn là bộ não của liên minh, một vị tướng tài ba có khả năng nhìn thấu cục diện trong chớp mắt.
Sau đó, Lâm Phàm bước tới. Không hề có một chút do dự hay sợ hãi. Hắn không triệu hồi Thần Khí hay thi triển Tiên Pháp quá phức tạp. Thay vào đó, một luồng ánh sáng ngũ sắc nhẹ nhàng tỏa ra từ cơ thể hắn, không chói lóa nhưng lại mang một vẻ uy nghiêm tuyệt đối. Đó là ánh sáng của Thiên Đạo Chân Thân, biểu tượng cho sự hài hòa và trật tự của vạn vật. Khi ánh sáng đó xuất hiện, những thực thể Hư Vô gần đó như bị thiêu đốt, phát ra những tiếng rít chói tai rồi tan biến thành hư vô.
“Phân Tích!” Lâm Phàm khẽ niệm trong lòng. Hệ thống Thiên Đạo lập tức quét qua hàng ngàn Thôn Phệ Giả Hạch Tâm đang lao tới. Thông tin chi tiết về cấu trúc năng lượng, điểm yếu, và quỹ đạo tấn công của chúng hiện rõ trong tâm trí hắn. Chúng được cấu tạo từ một loại năng lượng Hư Vô đặc biệt, mang theo một “ký ức” hủy diệt nguyên thủy. Nhưng ngay cả sự hủy diệt cũng có quy luật của nó.
“Tiến Hóa!” Với một ý niệm, Lâm Phàm giơ tay lên. Một dòng năng lượng tinh khiết, không thuộc bất kỳ thuộc tính nào đã biết, hình thành trong lòng bàn tay hắn. Đó là năng lượng được “tiến hóa” từ chính pháp tắc Thiên Đạo, mang theo khả năng tịnh hóa và tái cấu trúc. Năng lượng này không chỉ đơn thuần là công kích, mà nó còn là sự đối lập hoàn toàn với bản chất của Hư Vô.
Hắn vung tay, một kiếm ý vô hình xé toạc màn sương Hư Vô. Đây không phải là kiếm chiêu của Huyền Kiếm Tông năm xưa, cũng không phải là thần thông của Tiên Giới hay Thần Giới. Đây là một chiêu thức được Lâm Phàm tự sáng tạo, dung hợp tất cả kiến thức và sức mạnh Thiên Đạo mà hắn đã thu thập được. “Thiên Đạo Trật Tự Kiếm!”
Kiếm ý không có hình thể, nhưng lại hiện hữu rõ ràng trong mọi không gian, mọi dòng chảy năng lượng. Nó không chém, mà là “sắp xếp lại” trật tự. Khi chạm vào các Thôn Phệ Giả Hạch Tâm, chúng không bị nổ tung hay tan biến ngay lập tức. Thay vào đó, cấu trúc năng lượng hỗn loạn của chúng bắt đầu tự phân rã, tự mâu thuẫn. Các Thôn Phệ Giả Hạch Tâm phát ra những tiếng kêu đau đớn, như thể bản chất của chúng đang bị chối bỏ. Từ những khối năng lượng đen kịt, chúng dần chuyển hóa thành những hạt năng lượng vô hại, rồi tan biến hoàn toàn.
Một khoảng trống khổng lồ được tạo ra trong đội hình Hư Vô. Các cường giả liên minh choáng váng. Họ đã chiến đấu với Hư Vô quái vật hàng trăm năm, nhưng chưa từng thấy bất kỳ công pháp nào có thể tịnh hóa chúng một cách triệt để và dễ dàng đến vậy. Lâm Phàm không chỉ giết chúng; hắn đã làm cho chúng chưa từng tồn tại.
“Thiên Đạo Vạn Vật Sinh Diệt!” Lâm Phàm tiếp tục. Hắn không dừng lại. Hàng ngàn cánh tay ảo ảnh xuất hiện sau lưng hắn, mỗi cánh tay đều thi triển một loại pháp tắc khác nhau: pháp tắc sinh mệnh, pháp tắc không gian, pháp tắc thời gian, pháp tắc hủy diệt (đã được tịnh hóa), pháp tắc sáng tạo… Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ, bao trùm toàn bộ đợt sóng Hư Vô.
Trong vòng xoáy đó, các Thôn Phệ Giả Hạch Tâm bị mắc kẹt. Chúng cố gắng chống cự, cố gắng nuốt chửng năng lượng xung quanh, nhưng năng lượng của Thiên Đạo quá rộng lớn và biến hóa. Chúng bị phân tách, bị ép buộc phải tuân theo những quy luật mà chúng vốn dĩ chối bỏ. Khối năng lượng đen kịt chuyển hóa thành ánh sáng, sự hỗn loạn biến thành trật tự, sự hủy diệt trở thành một phần của chu trình tái tạo.
Chỉ trong tích tắc, cả đợt sóng Hư Vô khổng lồ, tưởng chừng như không thể ngăn cản, đã bị Lâm Phàm hóa giải hoàn toàn. Không một tàn dư, không một vết bẩn năng lượng nào còn sót lại. Hắn đứng đó, giữa Hư Vô Chi Địa đầy chết chóc, nhưng lại tỏa ra một vầng hào quang của sự sống và hy vọng.
“Tiếp tục tiến lên!” Lâm Phàm ra lệnh, giọng nói mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn nhìn về phía sâu thẳm của Hư Vô Chi Địa, nơi hắn cảm nhận được một sự hiện diện khổng lồ, một ý chí hủy diệt nguyên thủy đang chờ đợi. Đó chính là Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, nguồn gốc của mọi tai ương. Trận chiến vừa rồi chỉ là một màn dạo đầu, một lời chào hỏi từ kẻ thù. Nhưng nó cũng là một lời tuyên bố của Lâm Phàm: Thiên Đạo mới đã trở lại, và nó sẽ không cho phép sự hủy diệt ngự trị.
Các cường giả liên minh nhìn nhau, trong mắt họ không còn sự mệt mỏi hay tuyệt vọng, mà là một ngọn lửa hy vọng bùng cháy. Lâm Phàm, vị Thiên Đạo tái sinh, là hy vọng cuối cùng của vô số vũ trụ, và hắn sẽ dẫn dắt họ đến chiến thắng, dù cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa. Họ biết rằng, dù hành trình còn dài và nguy hiểm, nhưng với Lâm Phàm dẫn đầu, họ có cơ hội.