Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 584
Đoàn quân liên minh đa vũ trụ tiếp tục dấn thân sâu hơn vào Hư Vô Chi Địa, nơi mà mỗi bước chân đều là một cuộc chiến sinh tử. Không gian xung quanh Lâm Phàm và đội tiên phong ngày càng trở nên quỷ dị. Ánh sáng của vô số vũ trụ bị Hư Vô nuốt chửng, vặn vẹo thành những dải màu mục nát, trôi nổi như những linh hồn vất vưởng trong khoảng không chết chóc. Hư vô năng lượng không còn là những luồng khí hỗn loạn mà đã cô đặc lại, tạo thành những cơn bão không ngừng, xé nát bất kỳ vật thể nào không đủ mạnh để chống đỡ. Ngay cả những cường giả Thần Vương, Tiên Đế cũng bắt đầu cảm thấy áp lực đè nén lên linh hồn, một sự ăn mòn vô hình từ bản chất của sự hư vô.
Sóng quái vật Hư Vô Thôn Phệ Giả không ngừng tuôn ra, chúng biến dị và trở nên mạnh mẽ hơn khi tiến gần đến trung tâm của Hư Vô Chi Địa. Những con quái vật trước đây chỉ có hình thù cơ bản giờ đây đã phát triển thành những thực thể đáng sợ với móng vuốt sắc nhọn như không gian, hàm răng nghiền nát tinh hệ, và đôi mắt đỏ ngầu phản chiếu sự hỗn loạn tột cùng. Các chiến sĩ liên minh phải dốc toàn lực chống đỡ, mỗi người đều là một điểm sáng yếu ớt giữa biển cả bóng tối đang nuốt chửng. Lâm Phàm đứng ở tuyến đầu, Thiên Đạo Chân Thân của hắn đã được kích hoạt một phần, ánh sáng vàng rực rỡ từ cơ thể hắn xua tan bóng tối, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh của pháp tắc vũ trụ, dễ dàng nghiền nát hàng ngàn Thôn Phệ Giả cấp thấp.
Tuy nhiên, một cảm giác bất an sâu sắc bao trùm lấy Lâm Phàm. Các mảnh linh hồn Thiên Đạo trong cơ thể hắn đang rung động dữ dội, không phải vì sợ hãi, mà là vì một sự nhận biết cổ xưa, một cảm giác về một thực thể vĩ đại đến mức vượt quá mọi giới hạn của sự hiểu biết. Càng đi sâu, sự rung động càng trở nên mạnh mẽ, gần như muốn xé toạc linh hồn hắn. Các Thôn Phệ Giả xung quanh cũng không còn tấn công một cách hỗn loạn nữa. Chúng trở nên có tổ chức hơn, gần như là những con rối bị điều khiển bởi một ý chí vô hình, một dòng chảy ý thức duy nhất đang dẫn dắt chúng.
Sau khi vượt qua một dải không gian bị vặn xoắn đến cực hạn, nơi mà mọi định luật vật lý dường như đều bị phá vỡ, liên minh đột ngột tiến vào một khu vực tĩnh lặng đến đáng sợ. Không còn tiếng gầm rú của Thôn Phệ Giệ, không còn những cơn bão năng lượng. Chỉ có một sự im lặng chết chóc, một khoảng không đen kịt đến mức nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi hy vọng. Cảm giác trống rỗng này còn đáng sợ hơn bất kỳ cuộc chiến nào. Các cường giả trong liên minh, những người đã trải qua vô vàn trận mạc, cũng không khỏi rùng mình. Trực giác mách bảo họ rằng đây là nơi trú ngụ của nguồn gốc mọi tai ương.
Lâm Phàm hít sâu một hơi, Thiên Đạo chi nhãn của hắn mở ra, xuyên thấu qua màn đêm hư vô. Và rồi, hắn nhìn thấy. Không chỉ Lâm Phàm, mà tất cả các cường giả trong liên minh đều nhìn thấy. Không phải là một con quái vật, không phải là một thực thể có hình dạng cụ thể, mà là một sự hiện diện. Một khối vật chất siêu việt, hay đúng hơn là một vùng không gian sống động, đang uốn lượn và xoay chuyển trong vực sâu vô tận của Hư Vô Chi Địa.
Đó là
Thôn Phệ Giả Nguyên Thể
. Nó không có hình dạng cố định. Có lúc nó giống như một lỗ đen khổng lồ, nuốt chửng những thiên hà xa xôi như những viên kẹo nhỏ. Có lúc nó lại như một đám mây khí đen kịt, vươn những xúc tu vô hình ra khắp nơi, thăm dò và hấp thụ. Và có lúc, nó lại hiện lên như một con mắt không đáy, sâu thẳm hơn cả vũ trụ, nhìn chằm chằm vào sự tồn tại của họ. Kích thước của nó vượt ngoài mọi tưởng tượng, lớn hơn hàng tỷ lần so với bất kỳ tinh hệ nào mà họ từng biết. Các vì sao, các thiên hà, thậm chí cả các tiểu vũ trụ nhỏ bé bị nó nuốt chửng, chỉ để lại những vệt sáng lờ mờ tan biến vào hư vô đen đặc của nó.
Ánh sáng le lói từ Thiên Đạo Chân Thân của Lâm Phàm cũng trở nên nhỏ bé và yếu ớt trước sự vĩ đại của thực thể này. Một áp lực khủng khiếp đè nặng lên tất cả, không phải là áp lực vật lý, mà là áp lực tinh thần. Đó là sự hiện thân của bản năng hủy diệt, của sự trống rỗng nguyên thủy, của một cơn đói khát không bao giờ có thể được lấp đầy. Nó không cần phải tấn công. Sự tồn tại của nó đã đủ để bóp nghẹt mọi hy vọng, mọi ý chí sinh tồn.
Các mảnh linh hồn Thiên Đạo trong Lâm Phàm bùng nổ. Không phải là sự thức tỉnh dần dần như trước, mà là một luồng ký ức dữ dội, tàn khốc ập đến. Hắn nhìn thấy lại cuộc chiến vô tận của Thiên Đạo Nguyên Thủy, sự tuyệt vọng khi cố gắng phong ấn thứ không thể bị phong ấn, sự hy sinh cuối cùng để mua lấy một tia hy vọng mỏng manh. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng của Thiên Đạo Nguyên Thủy, nỗi sợ hãi khi đối mặt với một thực thể đối lập hoàn toàn với sự sống, với sáng tạo. Cơn đói của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không phải là đói năng lượng, mà là đói sự tồn tại. Nó muốn nuốt chửng khái niệm về vũ trụ, về thời gian, về không gian, để đưa tất cả trở về trạng thái hư vô nguyên thủy.
Một cảm giác tuyệt vọng dâng trào trong Lâm Phàm, gần như nhấn chìm hắn. Nhưng sau đó, từ sâu thẳm linh hồn, ý chí kiên cường của một thiếu niên phế vật đã từng vượt qua mọi nghịch cảnh lại trỗi dậy. Hắn không phải là Thiên Đạo Nguyên Thủy. Hắn là Lâm Phàm. Hắn đã trải qua quá trình trưởng thành, đã chiến đấu vì những người thân yêu, đã chứng kiến sự sống và cái chết của vô số thế giới. Hắn mang trong mình không chỉ ký ức của Thiên Đạo mà còn là ý chí của vạn vật sinh linh. Nỗi sợ hãi nhanh chóng biến thành một sự quyết tâm sắt đá. Hắn sẽ không lặp lại sai lầm của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Hắn sẽ không chỉ phong ấn. Hắn sẽ tìm cách tiêu diệt, hoặc siêu việt nó.
Phía sau Lâm Phàm, cả liên minh đang trải qua những cảm xúc tương tự. Nhiều cường giả, dù đã đạt đến cảnh giới Thần Hoàng, Tiên Tôn, cũng không giữ được vẻ bình tĩnh. Một số quỳ sụp xuống, thần hồn run rẩy trước sự vĩ đại của thực thể đối diện. Một số khác thì ánh mắt thất thần, những giọt nước mắt vô thức lăn dài trên má. Vị Tiên Nữ Cửu Thiên, người luôn giữ vẻ băng sương lạnh lùng, giờ đây đôi mắt cũng lộ ra vẻ kinh hoàng tột độ. Ngay cả vị Thần Hoàng cổ xưa, người đã chứng kiến một phần cuộc chiến xưa cũ, cũng chỉ có thể thở dài thườn thượt, ánh mắt chứa đầy sự tuyệt vọng đã từng bủa vây Thiên Đạo Nguyên Thủy.
Bất ngờ, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không hề có hành động gì cụ thể, nhưng một khu vực thiên hà xa xôi, vốn đang lấp lánh ánh sáng, đột nhiên tối sầm lại. Không phải là bị che khuất, mà là bị biến mất. Năng lượng, vật chất, thậm chí cả khái niệm về sự tồn tại của nó đều bị rút cạn, để lại một khoảng trống rỗng hoàn hảo trong bức tranh vũ trụ. Đó là một lời cảnh báo không cần lời nói, một minh chứng cho sức mạnh hủy diệt tuyệt đối của nó.
Lâm Phàm nghiến chặt răng. Giọng nói của hắn vang vọng, mang theo sự uy nghiêm của một vị Thiên Đạo tương lai, xua tan nỗi sợ hãi đang bao trùm:
“Tất cả lui lại! Giữ vững trận hình! Không ai được phép manh động!”
Hắn biết rằng không thể đối đầu trực diện ngay lập tức. Kế hoạch của họ, những chiến thuật đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, giờ đây đều trở nên vô nghĩa trước quy mô của mối đe dọa này. Đây không phải là một cuộc chiến thông thường, mà là một cuộc đối đầu giữa hai khái niệm đối lập của vũ trụ. Lâm Phàm cần thời gian để thấu hiểu, để phân tích, để tìm ra một con đường mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã không thể tìm thấy. Ánh mắt hắn hướng về Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, một tia sáng kiên định cháy lên trong đôi mắt đen sâu thẳm, quyết tâm không gì lay chuyển. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến định đoạt số phận của vô số vũ trụ, giờ đây mới chỉ thực sự bắt đầu.