Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 585
Cuộc hành trình xuyên qua Hư Vô Chi Địa đã trở thành một bản trường ca đẫm máu. Liên minh Đa Vũ Trụ, dưới sự dẫn dắt của Lâm Phàm, đã đẩy lùi vô số đợt tấn công của các sinh vật Hư Vô. Mỗi bước tiến đều phải trả giá bằng máu và nước mắt, nhưng ý chí kiên cường và niềm hy vọng vào một tương lai không còn bị đe dọa đã giữ vững tinh thần của họ.
Càng đi sâu vào trung tâm Hư Vô Chi Địa, cảnh quan càng trở nên kỳ dị và đáng sợ. Nơi đây không còn là khoảng không vô tận với những mảng tinh vân tan rã, mà là một vùng không gian bị bóp méo đến cực độ. Những vì sao đã chết trôi dạt vô định, ánh sáng bị nuốt chửng bởi một màu đen sâu thẳm, và các định luật vật lý dường như mất đi ý nghĩa. Năng lượng Hư Vô trở nên dày đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cuộn xoáy như những cơn bão vũ trụ, gào thét không ngừng.
Các sinh vật Hư Vô cũng biến đổi. Chúng không còn là những con quái vật vô tri chỉ biết tấn công bản năng. Thay vào đó, chúng trở nên lớn hơn, mạnh mẽ hơn và có tổ chức hơn. Những Hư Vô Lĩnh Chủ khổng lồ, với thân hình được cấu thành từ hàng tỷ linh hồn và tàn dư của các thế giới đã bị nuốt chửng, dẫn dắt các đạo quân Hư Vô nhỏ hơn, sử dụng những chiến thuật tàn bạo và hiệu quả. Chúng có thể biến hình, hấp thụ năng lượng, và thậm chí bóp méo không gian để tạo ra những cạm bẫy chết người. Áp lực lên liên minh ngày càng tăng, và sự mệt mỏi bắt đầu len lỏi vào từng chiến binh.
Lâm Phàm, đứng ở tuyến đầu, là trụ cột vững chắc của liên minh. Thiên Đạo Chân Thân của hắn tỏa ra ánh sáng rực rỡ, xé tan màn đêm Hư Vô. Mỗi đòn đánh của hắn đều mang theo sức mạnh của Thiên Đạo mới, có khả năng tịnh hóa và phân giải năng lượng Hư Vô, khiến các sinh vật Hư Vô phải kinh hãi. Tuy nhiên, ngay cả với sức mạnh của Lâm Phàm, việc đối phó với làn sóng tấn công không ngừng nghỉ này vẫn là một thử thách cực lớn.
Trong một trận chiến cam go, Lâm Phàm đối mặt với một Hư Vô Lĩnh Chủ có kích thước bằng một hành tinh nhỏ. Con quái vật này có khả năng hút cạn sinh lực và pháp tắc của mọi sinh linh trong phạm vi hàng ngàn dặm. Lâm Phàm vận dụng khả năng Phân Tích & Tiến Hóa của mình đến mức tối đa. Hắn không chỉ phân tích điểm yếu vật lý của đối thủ, mà còn đi sâu vào bản chất năng lượng của nó, tìm kiếm mối liên hệ với nguồn gốc của Hư Vô.
Sau một hồi giao chiến dữ dội, Lâm Phàm tập trung toàn bộ sức mạnh Thiên Đạo, tạo ra một kiếm chiêu mang tên “Thiên Đạo Trảm Hư Vô”. Kiếm khí xuyên qua thân thể khổng lồ của Hư Vô Lĩnh Chủ, không phải để phá hủy, mà là để tịnh hóa. Hư Vô Lĩnh Chủ gầm lên một tiếng đau đớn xé rách không gian, thân thể nó bắt đầu tan rã thành những hạt năng lượng đen tối. Nhưng trước khi hoàn toàn biến mất, một luồng năng lượng hỗn loạn cực lớn bùng nổ, không phải là năng lượng công kích, mà là một làn sóng ký ức và thông tin.
Lâm Phàm, với linh hồn Thiên Đạo đã gần như hoàn chỉnh, đã hấp thu được làn sóng thông tin đó. Ngay lập tức, một cảm giác choáng váng ập đến. Hắn nhìn thấy những hình ảnh mơ hồ nhưng kinh hoàng: những vũ trụ bị nuốt chửng, những ngôi sao lụi tàn, những nền văn minh bị xóa sổ. Và sâu thẳm trong những hình ảnh đó, là một nguồn gốc duy nhất, một thực thể khổng lồ đến mức không thể tưởng tượng nổi, giống như một cái lỗ đen sống động nuốt chửng mọi thứ.
“Đó là… Thôn Phệ Giả Nguyên Thể!” Lâm Phàm thì thầm, giọng nói mang theo sự kinh hoàng và một chút rùng mình. Các mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn đột nhiên rung động dữ dội, như những mảnh gương vỡ đang cố gắng ráp lại, và những ký ức cổ xưa nhất của Thiên Đạo Nguyên Thủy ùa về, rõ ràng hơn bao giờ hết.
Hắn nhìn thấy cảnh Thiên Đạo Nguyên Thủy chiến đấu, sự tuyệt vọng và sự hy sinh. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng khi đối mặt với thực thể đó, một nỗi sợ hãi không phải vì cái chết, mà vì sự xóa sổ hoàn toàn của sự tồn tại. Hắn biết rằng, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không chỉ là một con quái vật, mà là một khái niệm, một hiện thân của sự hỗn loạn và hư vô.
Với thông tin mới này, Lâm Phàm dẫn dắt liên minh đi theo một hướng mới. Hắn cảm nhận được một lực hút khổng lồ, một sự trống rỗng vô tận đang chờ đợi phía trước. Các chiến binh của liên minh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên linh hồn, một sự lạnh lẽo thấu xương bất chấp sức nóng của trận chiến. Không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ một cách có hệ thống, những vết nứt không gian xuất hiện không ngừng, nuốt chửng cả những tinh vân đã chết.
Cuối cùng, sau một chặng đường dài đầy gian khổ, liên minh tiến đến một ranh giới cuối cùng. Đó là một bức màn năng lượng hỗn loạn, được tạo thành từ hàng tỷ tỷ sinh vật Hư Vô cấp thấp, chúng nối kết với nhau tạo thành một lá chắn không thể xuyên thủng. Lâm Phàm biết rằng đây là cánh cửa cuối cùng. Hắn tập hợp toàn bộ sức mạnh, cùng với sự hợp lực của các cường giả liên minh, tạo ra một đòn tấn công hủy diệt, xé toạc bức màn năng lượng đó.
Khi bức màn tan biến, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt toàn bộ liên minh. Mọi âm thanh đều im bặt, mọi ánh sáng đều bị nuốt chửng. Trước mặt họ là một khoảng không không có gì cả, nhưng lại là tất cả. Đó không phải là một thực thể có hình dạng cụ thể, mà là một lỗ hổng khổng lồ trong chính cấu trúc của thực tại, một vòng xoáy đen kịt vô tận kéo dài hàng tỷ tỷ dặm.
Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Nó giống như một vết thương hở trên cơ thể của vũ trụ, một hố sâu thăm thẳm nơi vô số thiên hà bị bóp méo và nghiền nát thành hư vô. Từ trung tâm của nó, những luồng năng lượng đen tối và hỗn loạn phun trào, tạo ra các sinh vật Hư Vô nhỏ hơn như những tế bào ung thư. Nó không có mắt, không có miệng, nhưng sự tồn tại của nó đã là một lời tuyên án tử hình cho mọi thứ. Các ngôi sao gần đó bị kéo vào, không phải bởi trọng lực, mà bởi một lực hút của sự không tồn tại, chúng bị nghiền nát và tan biến không một tiếng động.
Chỉ cần nhìn vào nó, các cường giả của liên minh đã cảm thấy linh hồn mình rung chuyển, ý chí tan rã. Một số chiến binh yếu hơn đã quỳ sụp xuống, nôn mửa ra máu, tâm trí không thể chịu đựng được sự đối diện với sự trống rỗng tuyệt đối. Đó là một thực thể mà lý trí không thể nào hiểu được, một khái niệm hủy diệt thuần túy, vượt ra ngoài mọi định nghĩa về sự sống và cái chết.
Lâm Phàm đứng vững, ánh mắt hắn chiếu thẳng vào vực sâu thăm thẳm đó. Các mảnh vỡ Thiên Đạo trong hắn gào thét, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi căm hờn sâu sắc đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên trước. Hắn cảm nhận được ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy, một ý chí đã hy sinh tất cả để phong ấn mối đe dọa này, và giờ đây, ý chí đó đang hòa quyện vào hắn, thôi thúc hắn hoàn thành sứ mệnh.
Trong khoảnh khắc đó, ký ức về sự hủy diệt, về sự cô đơn của Thiên Đạo Nguyên Thủy, về trách nhiệm to lớn đè nặng lên vai Lâm Phàm trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Lâm gia, hay thủ tịch đệ tử của Huyền Kiếm Tông, hay Chí Tôn của phàm giới, hay Tiên Đế của Tiên Giới, hay Thần Hoàng của Thần Giới. Hắn là người kế thừa Thiên Đạo, là hy vọng cuối cùng của vô số vũ trụ.
Một cảm giác sợ hãi nguyên thủy vẫn len lỏi trong trái tim Lâm Phàm, nhưng nó nhanh chóng bị áp chế bởi một ý chí sắt đá hơn, một quyết tâm không thể lay chuyển. Hắn giơ tay lên, Thiên Đạo Chân Thân phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, đối diện trực tiếp với Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Hắn biết rằng, cuộc chiến thực sự chỉ vừa mới bắt đầu.
Sự im lặng bao trùm. Không có tiếng gầm rú, không có tiếng nổ. Chỉ có sự hiện diện áp đảo của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể và ý chí kiên định của Lâm Phàm cùng liên minh. Đây là lúc định mệnh vũ trụ được viết lại, hoặc bị xóa sổ hoàn toàn.