Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 586

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:59:41 | Lượt xem: 3

Cánh cửa không gian vặn vẹo khép lại phía sau, Lâm Phàm cùng liên minh đa vũ trụ tiến sâu vào Hư Vô Chi Địa. Nơi đây không phải là một không gian trống rỗng như nhiều người vẫn tưởng, mà là một vùng đất của hỗn loạn nguyên thủy, nơi các định luật vật lý sụp đổ và năng lượng tối tăm cuộn trào. Ánh sáng chỉ tồn tại một cách chập chờn, bị nuốt chửng bởi những xoáy đen vũ trụ, khiến mọi thứ chìm trong một màu xám xịt của sự chết chóc và hủy diệt. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và kim loại cháy, đôi khi lại lạnh buốt đến thấu xương, đôi khi lại nóng bỏng như dung nham.

Hàng tỷ chiến binh từ vô số vũ trụ, từ các Chân Thần uy nghi đến Tiên Đế hùng mạnh, từ những chiến sĩ dũng cảm đến các pháp sư cổ xưa, đều đang chiến đấu trong sự tuyệt vọng. Những con quái vật Hư Vô, sinh vật của hỗn độn, liên tục xuất hiện từ những vết nứt không gian, hình thù kỳ dị và đáng sợ: có con to lớn như hành tinh nhỏ, thân thể là khối thịt bầy nhầy với hàng ngàn xúc tu; có con lại là những thực thể năng lượng thuần túy, có thể xuyên qua mọi lớp phòng ngự; lại có con mang hình dáng côn trùng khổng lồ, giáp trụ cứng rắn hơn cả thần thiết. Chúng không có sự sống, không có cảm xúc, chỉ có một bản năng duy nhất: nuốt chửng.

Lâm Phàm, đứng ở tuyến đầu, toàn thân bao bọc bởi Thiên Đạo chi quang rực rỡ, như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố. Mỗi chiêu thức của hắn đều mang theo uy năng của pháp tắc vũ trụ, quét sạch hàng ngàn quái vật Hư Vô. Thanh kiếm của hắn chém ra hàng vạn đạo kiếm khí, mỗi đạo đều có thể cắt đôi một tiểu hành tinh. Quyền pháp của hắn hóa thành những vì sao băng, đập nát những thực thể Hư Vô cứng rắn nhất. Dù đã đạt đến cảnh giới đỉnh phong của Thần Giới, sức mạnh gần như Thiên Đạo Nguyên Thủy khi còn toàn vẹn, nhưng hắn vẫn cảm thấy áp lực nặng nề. Số lượng quái vật Hư Vô là vô tận, chúng cứ liên tục tái sinh từ chính Hư Vô Chi Địa, không hề có dấu hiệu dừng lại.

Bên cạnh Lâm Phàm, Tiên Nữ Cửu Thiên, Thiên Nữ Băng Sương và các Thần Hoàng, Tiên Tôn mạnh mẽ khác cũng đang dốc hết sức mình. Năng lượng thần thánh, tiên linh, pháp thuật cổ xưa bùng nổ không ngừng, tạo thành những quầng sáng chói lọi và những vụ nổ kinh thiên động địa, nhưng tất cả chỉ như những đốm lửa nhỏ nhoi giữa biển lửa vô tận của Hư Vô. Sự mệt mỏi bắt đầu hiện rõ trên khuôn mặt của các cường giả. Một số Tiên Vương, Thần Vương cấp thấp hơn đã gục ngã, linh hồn bị Hư Vô nuốt chửng, không thể siêu thoát. Tiếng kêu đau đớn, tiếng gầm thét, tiếng vũ khí va chạm hỗn loạn khắp nơi.

“Chúng ta không thể tiếp tục như thế này!” Một vị Thần Hoàng thở dốc, kiếm trên tay đã mẻ đi nhiều. “Chúng quá nhiều, và chúng dường như không có điểm yếu!”

Lâm Phàm cau mày. Hắn đã dùng khả năng Phân Tích của mình để tìm kiếm điểm yếu của những quái vật Hư Vô này, nhưng chúng dường như là sự hiện thân của chính Hư Vô, không có cấu trúc sinh học hay năng lượng ổn định. Chúng chỉ là những khối vật chất hỗn loạn, được duy trì bởi một ý chí tập thể nào đó.

Đột nhiên, một sự thay đổi kỳ lạ xảy ra. Tiếng gầm thét của quái vật Hư Vô dần yếu đi. Những con quái vật đang hung hãn lao tới bỗng khựng lại, rồi bắt đầu co rúm, run rẩy. Một làn sóng sợ hãi không rõ nguồn gốc quét qua toàn bộ Hư Vô Chi Địa, không chỉ ảnh hưởng đến liên minh mà còn cả chính những sinh vật Hư Vô. Mọi thứ chìm vào một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng tim đập thình thịch của các chiến binh.

Lâm Phàm ngẩng đầu. Hắn cảm nhận được một luồng áp lực khổng lồ, một sự tồn tại vượt xa mọi thứ hắn từng biết, đang thức tỉnh từ sâu thẳm Hư Vô Chi Địa. Đó không phải là năng lượng, không phải là linh khí, mà là một sự trống rỗng tuyệt đối, một chân không nuốt chửng mọi thứ, kể cả khái niệm về sự tồn tại.

Từ phía chân trời xa xăm, nơi Hư Vô dày đặc nhất, một bóng đen khổng lồ bắt đầu hiện hình. Ban đầu, nó chỉ là một đốm đen nhỏ, nhưng nó lớn lên với tốc độ kinh hoàng, nuốt chửng ánh sáng và không gian xung quanh. Nó không di chuyển, nó chỉ “hiện hữu” ra, như thể chính bản thân không gian đang bị bóc tách để lộ ra một thực thể nguyên thủy.

“Đó là… cái gì vậy?” Tiên Nữ Cửu Thiên, người vốn luôn giữ vẻ mặt bình tĩnh, giờ đây cũng tái nhợt. Nàng từng là một phần ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy, nhưng ngay cả nàng cũng chưa từng chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đến vậy.

Bóng đen tiếp tục mở rộng, nuốt chửng những vì sao xa xôi, biến chúng thành những điểm ảnh nhỏ rồi biến mất hoàn toàn. Dần dần, nó lộ ra hình dáng của một sinh vật. Đó không phải là một sinh vật theo bất kỳ định nghĩa nào mà các chủng tộc vũ trụ từng biết. Nó là một khối đen kịt, không có hình dạng cố định, nhưng lại mang một vẻ hùng vĩ và đáng sợ đến mức không thể diễn tả. Nó giống như một hố đen khổng lồ biết suy nghĩ, một khối hư vô mang theo ý chí hủy diệt. Xung quanh nó, không gian vặn vẹo đến cực độ, thời gian ngưng đọng, và mọi khái niệm về sự sống đều bị bóp méo.

Lâm Phàm kích hoạt Thiên Đạo Phân Tích. Thông tin ồ ạt đổ vào tâm trí hắn, nhưng đồng thời cũng là một áp lực khủng khiếp lên linh hồn. Hắn nhìn thấy một khái niệm: Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.

Đó là nguồn gốc của mọi Hư Vô Thôn Phệ Giả nhỏ hơn, là trung tâm của sự hỗn loạn vũ trụ, là hiện thân của ý chí nuốt chửng và tiêu diệt. Nó không có giới hạn về kích thước; nó có thể lớn đến mức nuốt chửng cả một dải ngân hà, hoặc thu nhỏ lại để tập trung sức mạnh hủy diệt. Nó không có điểm yếu vật lý, vì nó không phải là vật chất theo đúng nghĩa. Nó là một khái niệm, một pháp tắc ngược lại với sự sáng tạo, một chân lý của sự hủy diệt.

Chỉ cần sự hiện diện của nó đã khiến hàng ngàn chiến binh liên minh gục ngã, không phải vì bị tấn công, mà vì tinh thần của họ không thể chịu đựng được sự vô vọng và áp lực từ nó. Một số Tiên Đế thậm chí còn bắt đầu tự bạo, thà chết còn hơn đối mặt với nỗi sợ hãi tột cùng này.

“Không thể nào… một thực thể như vậy… làm sao chúng ta có thể chiến đấu?” Một vị Thần Chủ run rẩy, đôi mắt thất thần nhìn vào khối đen khổng lồ đang từ từ xuất hiện. Nó không tấn công, nó chỉ “ở đó”, nhưng sự “ở đó” của nó đã là một cuộc tấn công tinh thần khủng khiếp.

Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không nói, không gầm thét. Nó chỉ mở rộng, và khi nó mở rộng, hàng tỷ dặm không gian biến mất. Một làn sóng năng lượng Hư Vô thuần túy, trong suốt và lạnh lẽo, quét qua. Nó không gây ra vụ nổ, không có tiếng động. Nó chỉ đơn giản là xóa sổ. Một tiểu hành tinh trôi nổi cách đó hàng triệu dặm, khi bị làn sóng chạm vào, lập tức tan biến thành hư vô, không để lại dù chỉ một hạt bụi. Một nhóm chiến hạm của một chủng tộc tiên tiến, với lá chắn năng lượng mạnh nhất, cũng bị xuyên qua dễ dàng và biến mất không dấu vết.

Sự hủy diệt không tiếng động đó còn đáng sợ hơn bất kỳ vụ nổ nào. Nó cho thấy sức mạnh của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể là tuyệt đối, không thể chống lại bằng bất kỳ phương tiện vật lý nào. Nó đại diện cho sự kết thúc.

Lâm Phàm siết chặt nắm đấm, Thiên Đạo chi quang trên người hắn càng rực rỡ hơn, xua tan nỗi sợ hãi đang bao trùm. Hắn hiểu rằng đây chính là kẻ thù cuối cùng mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh để phong ấn. Và giờ đây, nó đã trở lại, mạnh mẽ hơn, đáng sợ hơn.

Hắn cảm nhận được sâu thẳm trong linh hồn mình, những ký ức mơ hồ của Thiên Đạo Nguyên Thủy đang gào thét. Đó là sự đau đớn, sự tuyệt vọng, và cả một ý chí kiên cường không bao giờ bỏ cuộc. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã không thể tiêu diệt nó, chỉ có thể phong ấn. Nhưng Lâm Phàm biết, mục tiêu của hắn không chỉ là phong ấn, mà là tiêu diệt hoàn toàn, để mối đe dọa này không bao giờ quay trở lại.

“Rút lui!” Lâm Phàm hét lớn, giọng nói vang vọng khắp chiến trường, mang theo sức mạnh của Thiên Đạo, xua tan sự hoảng loạn của liên minh. “Toàn bộ liên minh, rút lui theo đội hình! Chúng ta không thể đối đầu trực diện với nó lúc này!”

Đây là một quyết định khó khăn, nhưng cũng là quyết định duy nhất. Đối mặt với một thực thể như Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, sự hy sinh vô nghĩa chỉ dẫn đến thất bại hoàn toàn. Họ cần thời gian, cần một chiến lược mới, cần một sức mạnh vượt qua cả khái niệm của các vũ trụ hiện tại.

Lâm Phàm một mình đứng chặn ở hậu tuyến, phóng ra những đạo Thiên Đạo kiếm khí và quyền ấn, tạo ra một bức tường ánh sáng tạm thời, ngăn chặn làn sóng Hư Vô quái vật đang trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết dưới sự ảnh hưởng của Nguyên Thể. Tiên Nữ Cửu Thiên và các cường giả khác cũng nhanh chóng tập hợp lại, hỗ trợ Lâm Phàm trong khi các chiến binh khác bắt đầu rút lui một cách có trật tự, dù trong lòng vẫn còn chấn động và sợ hãi tột độ.

Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi hoàn toàn rút lui, Lâm Phàm quay lại nhìn Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Khối đen khổng lồ đó vẫn ở đó, không nhúc nhích, không có vẻ gì là đuổi theo. Nó chỉ đơn giản là hiện hữu, một biểu tượng của sự hủy diệt vĩnh cửu. Lâm Phàm biết, cuộc chiến thực sự đã bắt đầu. Mối đe dọa này không chỉ là một kẻ thù, nó là một định lý của vũ trụ, và để đánh bại nó, hắn phải vượt lên trên cả định lý, trở thành một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, không thể bị hủy diệt. Hắn phải tìm ra một điểm yếu, một lỗ hổng trong bản chất của Hư Vô, và đó sẽ là nhiệm vụ khó khăn nhất trong toàn bộ hành trình của hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8