Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 587
Không gian hỗn độn của Hư Vô Chi Địa vốn dĩ đã là một cơn ác mộng. Từng đợt sóng năng lượng vô định hình cuộn trào, những cơn gió không gian mang theo mùi vị của sự mục ruỗng và hủy diệt. Hàng tỷ Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp thấp, từ những hạt bụi ý thức đến những quái vật khổng lồ có thể nuốt chửng cả hành tinh, không ngừng lao tới, tạo thành một bức tường thịt và năng lượng tăm tối. Liên minh đa vũ trụ, dưới sự dẫn dắt của Lâm Phàm, đã chiến đấu ròng rã hàng tháng trời, đẩy lùi vô số đợt tấn công, tiến sâu vào vùng lõi của Hư Vô.
Nhưng càng vào sâu, một cảm giác đè nén càng trở nên rõ rệt. Nó không phải là áp lực vật lý, mà là một sự trống rỗng sâu thẳm, một cảm giác bị hút cạn mọi sinh lực, mọi hy vọng. Ngay cả những cường giả Thần Hoàng, Tiên Đế hùng mạnh nhất cũng cảm thấy linh hồn mình như bị đông cứng, ý chí chao đảo. Ánh sáng từ các pháp bảo, thần thông dường như bị nuốt chửng ngay khi vừa lóe lên, để lại một không gian tối tăm đến đáng sợ.
Lâm Phàm, với Thiên Đạo Chân Thân của mình, là người ít bị ảnh hưởng nhất. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, nhưng bị bóp méo và méo mó đến mức không thể nhận ra. Đó là sự trống rỗng hoàn toàn, không có sự sống, không có pháp tắc, chỉ có một khao khát duy nhất: thôn phệ. Ký ức mơ hồ từ Thiên Đạo Nguyên Thủy lại trỗi dậy, mang theo nỗi sợ hãi nguyên bản và sự cảnh báo khẩn cấp.
“Tiến thêm nữa!” Lâm Phàm ra lệnh, giọng nói của hắn vang vọng qua tâm trí của từng thành viên liên minh, trấn áp sự sợ hãi đang dâng trào. “Nguồn gốc của mọi thứ… nó ở ngay phía trước!”
Một đội hình tiên phong gồm những chiến hạm vũ trụ được cường hóa bằng pháp trận cổ xưa, dẫn đầu bởi các Thần Vương dũng mãnh, mở đường. Họ bắn ra những tia sáng hủy diệt, xé toạc màn sương mù Hư Vô dày đặc. Nhưng lần này, màn sương mù không tan biến, mà như một tấm màn nhung đen khổng lồ, bị kéo sang hai bên, để lộ ra một cảnh tượng mà không một sinh linh nào có thể tưởng tượng nổi.
Không phải là một quái vật có hình dạng cụ thể. Cũng không phải là một hành tinh hay một thiên thể. Thứ hiện ra trước mắt họ là một lỗ hổng, một vết nứt trong chính cấu trúc của thực tại. Nó khổng lồ đến mức bao trùm toàn bộ tầm nhìn của hàng tỷ sinh linh đang đứng đó, nuốt chửng ánh sáng từ các ngôi sao xa xôi và cả ánh sáng từ chính những chiến hạm của họ. Nó không ngừng xoáy, hút vào mọi thứ xung quanh: các tinh vân, những thiên hà nhỏ, và cả những Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp thấp cũng bị kéo vào, biến mất không dấu vết.
Đây không phải là một hố đen. Hố đen chỉ đơn thuần là một điểm có lực hấp dẫn cực lớn. Còn thứ này, nó là sự thiếu vắng. Thiếu vắng của ánh sáng, của vật chất, của pháp tắc, thậm chí là của khái niệm. Nhìn vào đó, người ta cảm thấy mình đang bị tước đoạt sự tồn tại. Nó là Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, một thực thể mà sự hiện diện của nó đã là một sự sỉ nhục đối với sự tồn tại.
Một Thần Hoàng cổ xưa, người đã sống qua hàng triệu năm và chứng kiến sự hình thành của vô số thế giới, run rẩy thốt lên: “Nó… nó không có hình dạng. Nó là… cái không.”
Sự im lặng bao trùm liên minh. Không còn tiếng gầm thét của chiến đấu, không còn tiếng nổ của thần thông. Chỉ còn lại sự kinh hoàng tột độ. Hàng tỷ trái tim cùng lúc đập loạn nhịp, hoặc ngừng đập. Nhiều chiến sĩ cấp thấp, không chịu nổi áp lực tinh thần, đã hóa thành tro bụi ngay tại chỗ, linh hồn họ bị kéo vào cái lỗ hổng đen ngòm kia.
Lâm Phàm cảm thấy một cơn đau nhói trong linh hồn. Đó không phải là nỗi đau thể xác, mà là nỗi đau của sự mất mát, của sự hủy diệt. Hắn nhìn thấy trong cái Nguyên Thể đó, không chỉ có sự trống rỗng, mà còn có một ý chí. Một ý chí nguyên thủy, thuần túy, chỉ biết đến sự tiêu diệt. Đó là bản năng của một cái đói không giới hạn, một sự khát khao nuốt chửng tất cả để trở về trạng thái Hư Vô ban đầu.
Ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy ập đến như một dòng thác lũ. Hắn thấy Thiên Đạo Nguyên Thủy đã từng đối mặt với thực thể này như thế nào. Không phải bằng vũ lực, mà bằng sự hy sinh, bằng cách tự phân tán bản thân để tạo ra một hàng rào pháp tắc, giam cầm nó. Nhưng giờ đây, cái phong ấn đó đã yếu đi, và Nguyên Thể này đã lớn mạnh hơn, ý chí của nó càng trở nên kiên định.
Những Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp thấp hơn mà họ đã chiến đấu, hóa ra chỉ là những mảnh vụn, những xúc tu của thực thể khổng lồ này. Chúng không có sự sống độc lập, chỉ là những phần mở rộng của ý chí Nguyên Thể, được cử đi để làm suy yếu các vũ trụ, mở đường cho sự thôn phệ cuối cùng.
Bỗng nhiên, từ sâu thẳm cái lỗ hổng đen ngòm kia, một luồng năng lượng vô hình bắn ra. Nó không mang theo sức mạnh hủy diệt rõ ràng, nhưng nó đi qua các chiến hạm, xuyên thủng lớp phòng ngự dày đặc nhất. Những Tiên Vương đứng gần đó, tưởng chừng như không bị tấn công, nhưng ngay lập tức, một phần linh hồn của họ bốc hơi. Ký ức về những người thân yêu, về những thành tựu, về cả tên gọi của chính họ, tất cả biến mất. Họ trở thành những cái xác không hồn, những con rối vô tri đứng trơ trọi trong Hư Vô.
Sự kinh hoàng dâng lên tột độ. Đây là một loại tấn công vượt xa mọi hiểu biết của họ. Nó không giết chết cơ thể, mà là xóa sổ sự tồn tại, tước đoạt linh hồn và ý thức. Một phương pháp hủy diệt tàn khốc hơn cả cái chết.
Lâm Phàm kịp thời kích hoạt Thiên Đạo Chân Thân, tạo ra một lá chắn pháp tắc bao bọc lấy hạm đội chính. Luồng năng lượng vô hình kia va vào lá chắn, tạo ra những gợn sóng méo mó, nhưng không thể xuyên qua. Hắn cảm thấy một sự ăn mòn khủng khiếp đang cố gắng phá hủy Thiên Đạo pháp tắc của mình, nhưng ý chí của Thiên Đạo mới, được tôi luyện qua vô số kiếp, đã đứng vững.
Trong khoảnh khắc đối mặt trực tiếp với luồng năng lượng đó, Lâm Phàm đã “thấy”. Hắn thấy một vũ trụ bị nuốt chửng, thấy hàng tỷ sinh linh bị xóa sổ không chút dấu vết. Hắn thấy sự trống rỗng hoàn toàn, nơi không có ánh sáng, không có âm thanh, không có thời gian, không có không gian. Đó là tương lai mà Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể muốn mang đến cho tất cả các vũ trụ.
“Đó là… Ý Chí Hư Vô,” Lâm Phàm thì thầm, giọng nói của hắn đầy sự nặng nề. “Nó không tấn công vật lý, nó tấn công vào khái niệm tồn tại. Nó muốn tất cả chúng ta trở về hư không, trở thành một phần của nó.”
Các cường giả liên minh, sau khi trấn tĩnh lại, nhìn vào Lâm Phàm với ánh mắt đầy hy vọng và sợ hãi. Họ đã thấy sức mạnh vô song của hắn, nhưng liệu ngay cả Thiên Đạo mới có thể chống lại một thực thể như vậy? Một thực thể mà đơn thuần sự tồn tại của nó đã là một mối đe dọa vũ trụ?
Lâm Phàm biết rằng cuộc chiến này sẽ không giống bất kỳ cuộc chiến nào trước đây. Nó không phải là một cuộc đối đầu giữa sức mạnh đối sức mạnh, mà là một trận chiến giữa tồn tại và hư vô, giữa sáng tạo và tiêu diệt. Nhiệm vụ của hắn không chỉ là phong ấn hay tiêu diệt, mà là phải thay đổi bản chất của chính Hư Vô. Đây là một thử thách vượt qua mọi giới hạn mà hắn từng đối mặt.
Nguyên Thể vẫn xoáy, vẫn nuốt chửng. Nó dường như không hề bận tâm đến sự hiện diện của liên minh, như thể họ chỉ là những hạt bụi phù du trên đường đi của nó. Nhưng chính sự thờ ơ đó lại càng làm nổi bật lên sự đáng sợ của nó. Nó không cần phải cố gắng để hủy diệt; nó chỉ cần hiện hữu.
Một Thần Hoàng khác, với khuôn mặt tái nhợt, hỏi: “Thiên Đạo Chí Tôn… chúng ta phải làm gì? Chúng ta có thể chiến thắng nó không?”
Lâm Phàm nhìn chằm chằm vào cái lỗ hổng đen ngòm. Trong mắt hắn không có sự tuyệt vọng, chỉ có sự kiên định và một tia sáng của trí tuệ. “Chúng ta không thể tiêu diệt nó bằng cách thông thường. Nó là một phần của chu trình vũ trụ, một khái niệm nguyên thủy.” Hắn dừng lại, rồi nói tiếp, giọng nói vang dội với uy nghiêm của Thiên Đạo. “Nhưng chúng ta có thể thay đổi nó. Biến nó từ sự hủy diệt thuần túy thành một phần của sự tái sinh. Chúng ta phải tìm ra điểm yếu của nó, một lỗ hổng trong bản chất Hư Vô của nó.”
Cả liên minh im lặng. Họ hiểu rằng con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, có thể phải trả giá bằng sự tồn vong của tất cả các vũ trụ. Nhưng nhìn vào Lâm Phàm, nhìn vào ánh mắt kiên định của Thiên Đạo mới, một tia hy vọng mong manh lại nhen nhóm trong lòng họ. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến định mệnh, giờ đây mới chính thức bắt đầu.