Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 588
Cuộc hành trình xuyên qua Hư Vô Chi Địa đã kéo dài không biết bao nhiêu năm trong cảm nhận của những sinh linh hữu hạn, nhưng trong dòng chảy vô tận của không gian hỗn độn, nó chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Liên minh đa vũ trụ, dưới sự dẫn dắt của Lâm Phàm, đã chiến đấu không ngừng nghỉ. Hàng tỷ chiến sĩ, từ Tiên Vương, Thần Hoàng cho đến các cường giả từ những vũ trụ khác nhau, đã dũng cảm đối mặt với vô số Hư Vô Thôn Phệ Giả. Chúng là những sinh vật quái dị, không hình dạng cố định, được tạo thành từ năng lượng hỗn loạn, nuốt chửng ánh sáng và sự sống.
Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân bán hoàn chỉnh, đứng ở tiền tuyến. Ánh sáng vàng nhạt từ cơ thể hắn toát ra, hình thành một lá chắn vô hình chống lại sự ăn mòn của Hư Vô Chi Khí. Mỗi đòn đánh của hắn đều mang theo sức mạnh của pháp tắc vũ trụ, xé tan hàng vạn quái vật Hư Vô thành hư vô thực sự. Tuy nhiên, hắn biết rõ, đây chỉ là những kẻ tiên phong, những xúc tu của một thực thể lớn hơn. Một cảm giác bất an sâu sắc, một tiếng vọng của ký ức cổ xưa không ngừng gặm nhấm tâm trí hắn, mách bảo rằng thứ thật sự kinh hoàng còn chưa lộ diện.
Liên minh đã đẩy sâu vào một khu vực mà ngay cả ánh sáng từ các ngôi sao xa xôi cũng không thể chạm tới. Nơi đây, không gian bị bóp méo đến tận cùng, thời gian trở nên vô nghĩa. Những cơn lốc xoáy Hư Vô khổng lồ gầm rú, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của chúng. Màu sắc duy nhất là vô vàn sắc thái của bóng tối, từ đen tuyền đến tím thẫm, xanh lam sâu thẳm, tất cả đều mang theo vẻ đẹp chết chóc và sự hủy diại.
“Cẩn thận! Năng lượng Hư Vô ở đây dày đặc hơn bao giờ hết!” Một vị Thần Hoàng từ vũ trụ Thiên Khung quát lớn, cố gắng duy trì đội hình. Ông ta vừa dứt lời, một đàn quái vật Hư Vô mới, với kích thước lớn hơn và sức mạnh đáng sợ hơn, lao tới. Chúng có hình dáng giống những con cá mập khổng lồ làm từ bóng đêm, với hàm răng sắc nhọn có thể xé rách không gian.
Lâm Phàm nhíu mày. Hắn không chỉ cảm nhận được sự gia tăng về số lượng và sức mạnh của kẻ thù, mà còn cảm nhận được một lực hút vô hình, một sự kéo rê không thể cưỡng lại, như thể toàn bộ sự tồn tại của hắn đang bị một cái gì đó khổng lồ hút vào.
“Phía trước có gì đó!” Thiên Nữ Băng Sương, người đã đồng hành cùng Lâm Phàm từ Đại Lục Trung Ương, bỗng thốt lên. Mắt nàng ánh lên vẻ kinh hãi. Nàng là người có linh giác nhạy bén nhất trong liên minh, có thể cảm nhận được những dao động tinh vi nhất trong Hư Vô.
Lâm Phàm tập trung tinh thần. Hắn đẩy mạnh Thiên Đạo Chi Lực, xuyên thấu qua tầng tầng lớp lớp Hư Vô Chi Khí. Trước mắt hắn, một cảnh tượng kinh hoàng dần hiện ra.
Đó không phải là một hành tinh, cũng không phải là một thiên hà. Nó là một vùng không gian rộng lớn, nhưng lại không có bất kỳ vật chất nào, chỉ có một lỗ hổng đen kịt, vô tận và không đáy. Nó không phản chiếu ánh sáng, mà nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi năng lượng, mọi hy vọng. Nó giống như một vết thương vĩnh viễn trên tấm vải vũ trụ, một sự trống rỗng hoàn hảo, nhưng lại tràn ngập một ý chí hủy diệt đến ghê rợn.
“Đó là… nó sao?” Một Tiên Tôn run rẩy thốt lên, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. Vị Tiên Tôn đó, người đã trải qua hàng vạn năm tu luyện, đã chứng kiến sự hủy diệt của nhiều thế giới, nhưng chưa bao giờ cảm thấy sự tuyệt vọng lớn đến thế.
Lâm Phàm cảm thấy một cơn đau nhói trong linh hồn. Những mảnh ký ức Thiên Đạo trong hắn bùng nổ, tạo thành một dòng chảy dữ dội. Hắn thấy những hình ảnh mờ ảo của một vũ trụ nguyên thủy rực rỡ, rồi những vết nứt xuất hiện, và một thực thể đen tối, vô hình bắt đầu lan rộng. Hắn thấy Thiên Đạo Nguyên Thủy, với hình dáng một vị thần khổng lồ, dùng toàn bộ sức mạnh và sự sống của mình để chống lại, để phong ấn. Nhưng ngay cả Thiên Đạo Nguyên Thủy cũng không thể tiêu diệt nó, chỉ có thể kìm hãm.
Cái bóng đen khổng lồ trước mắt họ không có hình dạng xác định. Nó giống như một khối ý thức thuần túy của sự hủy diệt, một hố đen vũ trụ có ý chí. Những xúc tu khổng lồ làm từ vật chất Hư Vô không ngừng vươn ra, nuốt chửng các vì sao và các tiểu hành tinh trôi dạt trong Hư Vô Chi Địa, biến chúng thành năng lượng để nuôi dưỡng bản thân. Mỗi lần nó “thở”, hàng triệu quái vật Hư Vô nhỏ hơn lại được sinh ra, như những tế bào của một sinh vật khổng lồ.
“Thôn Phệ Giả Nguyên Thể…” Giọng Lâm Phàm trầm thấp, vang vọng trong không gian, mang theo sự nặng nề của hàng tỷ năm lịch sử vũ trụ. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Lâm gia, hay Tiên Đế của Tiên Giới. Giờ đây, hắn là hiện thân của một Thiên Đạo đang tái sinh, mang trong mình gánh nặng của toàn bộ đa vũ trụ.
Sự xuất hiện của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể khiến toàn bộ liên minh rơi vào trạng thái hoảng loạn. Một số cường giả yếu hơn đã gục ngã, linh hồn bị ăn mòn bởi nỗi sợ hãi thuần túy. Những người khác run rẩy, vũ khí rơi khỏi tay. Họ đã từng đối mặt với cái chết, nhưng chưa bao giờ đối mặt với sự trống rỗng tuyệt đối, một kẻ thù mà sự tồn tại của nó đã là một sự sỉ nhục đối với sự sống.
Lâm Phàm cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nặng lên mình. Hắn cố gắng kích hoạt khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hệ thống, thứ đã đồng hành cùng hắn từ những ngày đầu. Nhưng khi ý chí của hắn chạm vào Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, hắn chỉ nhận được một phản hồi hỗn loạn, một biển dữ liệu vô tận của sự hủy diệt, không có cấu trúc, không có logic. Nó là một thực thể nằm ngoài mọi định nghĩa, một lỗi hệ thống của vũ trụ.
“Không thể phân tích… nó là nguồn gốc của mọi Hư Vô, không phải là một thực thể có thể bị phân tách hay tiến hóa theo cách thông thường,” Lâm Phàm lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự phức tạp. Đây là một thử thách hoàn toàn khác so với những gì hắn từng đối mặt. Hắn không thể đơn giản là “tiến hóa” nó thành một phiên bản tốt hơn, hay “phân tích” điểm yếu để tấn công. Nó là bản thân sự hủy diệt.
Thôn Phệ Giả Nguyên Thể dường như đã nhận thấy sự hiện diện của họ. Mặc dù không có mắt hay miệng, nhưng một ý chí lạnh lẽo, cổ xưa, và vô cùng tàn bạo quét qua liên minh. Các vì sao xa xôi trong tầm nhìn của nó bỗng nhiên vụt tắt, như những đốm lửa bị một hơi thở vô hình thổi bay. Không gian xung quanh nó bắt đầu co rút, tạo ra những vết nứt khổng lồ không ngừng mở rộng, nuốt chửng mọi thứ.
“Rút lui! Tất cả mau rút lui!” Lâm Phàm gầm lên, giọng nói của hắn mang theo uy năng của Thiên Đạo, thức tỉnh những người đang tê liệt trong sợ hãi. “Chúng ta không thể chiến đấu với nó ở đây, ngay bây giờ! Mục tiêu của chúng ta là thu thập thông tin, không phải tự sát!”
Hắn vung tay, một luồng Thiên Đạo Chi Lực cường đại bùng nổ, tạo ra một đường hầm tạm thời xuyên qua vùng Hư Vô dày đặc, mở ra lối thoát cho liên minh. Các cường giả nhanh chóng trấn tĩnh lại, bắt đầu rút lui theo mệnh lệnh của Lâm Phàm. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng ý chí của Thiên Đạo Chí Tôn đã truyền cho họ một tia hy vọng mỏng manh.
Lâm Phàm là người cuối cùng rút lui. Hắn quay lại nhìn Thôn Phệ Giả Nguyên Thể một lần nữa. Cái thực thể khổng lồ đó dường như đang “nhìn” lại hắn, một ánh mắt không có hình dạng nhưng lại sâu thẳm hơn bất kỳ hố đen nào, chứa đựng sự trống rỗng nguyên thủy và ý chí muốn nuốt chửng tất cả. Một cuộc chiến không cân sức, một sứ mệnh dường như không thể hoàn thành, nhưng Lâm Phàm biết, hắn không có lựa chọn nào khác.
Khi cánh cổng Hư Vô đóng lại sau lưng, Lâm Phàm cảm thấy toàn thân mệt mỏi rã rời, không phải vì chiến đấu, mà vì áp lực tinh thần quá lớn. Hắn đã nhìn thấy nguồn gốc của mọi nỗi sợ hãi, và giờ đây, hắn phải tìm cách để đối phó với nó. Ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết: sự hy sinh, sự phân tán, và hy vọng cuối cùng đặt vào hắn. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến định đoạt số phận của đa vũ trụ, chỉ mới bắt đầu.