Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 590
Hành trình tiến sâu vào Hư Vô Chi Địa của liên minh đa vũ trụ ngày càng trở nên gian nan. Càng tiến gần đến trung tâm, những con Hư Vô Thôn Phệ Giả càng trở nên hung bạo, đông đảo và biến dị hơn. Chúng không còn là những quái vật chỉ biết nuốt chửng, mà đã tiến hóa thành những thực thể mang hình dáng kỳ dị, có khả năng thao túng không gian, biến đổi vật chất và thậm chí là ăn mòn cả ý chí. Ánh sáng từ các kỹ năng, thần thông của cường giả liên minh giờ đây bị nuốt chửng nhanh đến đáng sợ, chỉ kịp lóe lên rồi tắt lịm như những đốm lửa nhỏ nhoi giữa đại dương đen tối.
Lâm Phàm, với Thiên Đạo Chân Thân của mình, luôn dẫn đầu. Mỗi bước chân của hắn đều tạo ra một vùng chân không pháp tắc, đẩy lùi sự xâm thực của năng lượng Hư Vô. Tuy nhiên, ngay cả hắn cũng cảm nhận được áp lực ngày càng tăng. Những mảnh ký ức Thiên Đạo trong linh hồn hắn đang rung động dữ dội, không ngừng cảnh báo về một mối hiểm họa không thể tưởng tượng nổi đang chờ đợi phía trước. Đó là một cảm giác vừa quen thuộc, vừa xa lạ, một nỗi sợ hãi nguyên thủy không thuộc về Lâm Phàm, mà thuộc về Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh.
“Sư phụ, phía trước có một dòng chảy Hư Vô cực kỳ mãnh liệt, như một con sông lớn đang chảy ngược thời gian. Chúng ta không thể tiến vào một cách trực diện được!” Tiên Nữ Cửu Thiên, với khả năng cảm nhận nhạy bén, cảnh báo. Nàng là người duy nhất trong liên minh có thể cảm nhận được những dao động vi tế nhất của Hư Vô, nhờ vào mối liên hệ mơ hồ với ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy.
Lâm Phàm gật đầu. Hắn đã cảm nhận được điều đó. Không phải là một con sông, mà là một vết nứt, một khe hở trong chính bản chất của Hư Vô Chi Địa. Nơi đó, các định luật vật lý dường như bị bẻ cong, các khái niệm về không gian và thời gian trở nên vô nghĩa. Năng lượng Hư Vô không còn chỉ là thứ ăn mòn, mà đã trở thành một cơn bão hỗn loạn, có thể xé toạc bất kỳ thực thể nào dám lại gần.
“Cẩn thận! Tất cả chuẩn bị tinh thần! Chúng ta sắp đến rồi!” Lâm Phàm ra lệnh. Giọng nói của hắn vang vọng, mang theo một sức nặng khiến mọi người đều phải nín thở. Hắn biết, khoảnh khắc định mệnh đã cận kề. Đây không chỉ là một trận chiến, mà là một cuộc đối đầu với bản chất của sự hủy diệt.
Với sự dẫn dắt của Lâm Phàm, liên minh thận trọng vượt qua dòng chảy Hư Vô hỗn loạn. Lâm Phàm phóng ra Thiên Đạo Pháp Tắc, tạo thành một lá chắn kiên cố, bảo vệ hàng tỷ sinh linh phía sau. Khi họ vượt qua được điểm nút hỗn loạn nhất, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ, khiến mọi cường giả có mặt, dù là Thần Hoàng hay Tiên Đế, đều phải nín thở, ý chí như bị đóng băng.
Trước mắt họ, không phải là một vùng đất hay một tinh cầu, mà là một khoảng không vô tận. Trong khoảng không đó, một thực thể khổng lồ, không thể định nghĩa bằng bất kỳ hình dạng nào mà trí óc phàm trần có thể hình dung, đang trôi nổi. Nó không có mắt, không có miệng, không có tứ chi, nhưng lại toát ra một cảm giác đói khát và hủy diệt tột cùng. Nó là một vùng không gian xoắn vặn, nơi các vì sao bị nghiền nát thành bụi, nơi ánh sáng bị bẻ cong và nuốt chửng trước khi kịp chạm tới. Nó là một cơn bão Hư Vô vĩnh cửu, một vực thẳm không đáy, một thực thể được tạo thành từ chính sự trống rỗng và nỗi sợ hãi.
“Đây… đây là gì vậy?” Một Tiên Đế từ một vũ trụ xa xôi thốt lên, giọng run rẩy. Hắn đã từng đối mặt với vô số hiểm nguy, nhưng chưa bao giờ cảm thấy bất lực đến vậy.
“Nó… nó đang nuốt chửng!” Một Thần Vương khác chỉ về phía thực thể. Từ rìa của nó, những dòng năng lượng Hư Vô khổng lồ không ngừng tuôn ra, như những xúc tu vô hình, lan tỏa khắp Hư Vô Chi Địa, hình thành nên vô số Hư Vô Thôn Phệ Giả nhỏ hơn mà họ đã chiến đấu bấy lâu nay. Mỗi lần nó “thở” ra, một lượng lớn các quái vật Hư Vô mới lại được sinh ra, bổ sung vào đội quân bất tận.
Lâm Phàm cảm thấy toàn bộ linh hồn mình như bị xé toạc. Những mảnh ký ức Thiên Đạo trong hắn không còn rung động nữa, mà là bùng nổ. Hắn nhìn thấy những hình ảnh chớp nhoáng, về một vũ trụ nguyên thủy tươi đẹp, về một Thiên Đạo hùng vĩ đang đứng vững giữa vô số thế giới, và rồi… sự xuất hiện của nó. Cái vực thẳm vô tận này, nó đã đến. Nó đã nuốt chửng các vì sao, các hành tinh, các pháp tắc, và cuối cùng, nó đã ép Thiên Đạo Nguyên Thủy phải hy sinh. Tất cả những cảm xúc của Thiên Đạo Nguyên Thủy – nỗi kinh hoàng, sự bất lực, sự đau đớn khi phải tự xé nát bản thân, và cả sự quyết tâm cuối cùng – ập đến Lâm Phàm như một cơn sóng thần.
“Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể…” Lâm Phàm thì thầm, giọng khàn đặc, như thể từ một kỷ nguyên khác vọng về. “Đây chính là nó. Nguồn gốc của mọi sự hủy diệt.”
Thực thể đó không có hình dạng cố định. Đôi khi nó là một xoáy nước vũ trụ đen kịt, đôi khi nó lại là một khối cầu hỗn mang khổng lồ, liên tục biến đổi, giãn nở và co rút. Mỗi lần nó co rút, năng lượng của vô số vũ trụ lân cận dường như bị hút vào, khiến không gian xung quanh nó méo mó đến mức không thể nhận ra. Các Thần Linh có thể nhìn thấy những dải ngân hà xa xôi bị kéo giãn như sợi mì, những thiên hà bị ép phẳng như tờ giấy, rồi tan biến vào trong nó, không để lại dấu vết gì.
Sức mạnh của nó không phải là sức mạnh vật lý hay pháp tắc thông thường. Đó là sức mạnh của sự trống rỗng, của sự tiêu vong. Nó không tấn công, nó chỉ đơn thuần tồn tại, và sự tồn tại của nó đã là mối đe dọa lớn nhất đối với mọi sự sống. Nó là một lỗ hổng trong bản chất của vũ trụ, một vết loét không ngừng lớn lên, đe dọa nuốt chửng tất cả.
Nỗi sợ hãi lan tràn trong liên minh. Những cường giả đã từng hủy diệt cả hành tinh chỉ bằng một cái phẩy tay giờ đây cảm thấy mình nhỏ bé hơn cả một hạt bụi trước sự vĩ đại của thực thể này. Ý chí chiến đấu của họ lung lay, niềm hy vọng mong manh dường như bị bóp nghẹt. Làm sao có thể chiến đấu với một thứ không có hình dạng, không có điểm yếu, và dường như là chính hiện thân của sự kết thúc?
Lâm Phàm cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lan tỏa. Hắn biết, nếu để nỗi sợ hãi này chiếm lấy, liên minh sẽ tan rã trước cả khi giao chiến. Hắn phải làm gì đó. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng ổn định tâm thần, hấp thu những mảnh ký ức cuối cùng đang tuôn trào. Trong những ký ức hỗn loạn đó, hắn thấy được Thiên Đạo Nguyên Thủy đã chiến đấu như thế nào, đã cố gắng phong ấn nó ra sao, và tại sao cuối cùng lại phải chọn con đường hy sinh.
Nó không chỉ là một kẻ thù. Nó là một khái niệm, một định luật ngược lại với sự sống. Để tiêu diệt nó, không thể chỉ dùng sức mạnh. Cần phải có một cách khác, một phương pháp mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã không thể hoàn thành.
Lâm Phàm mở mắt ra. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự hoảng sợ, mà là sự quyết tâm sắt đá, pha lẫn một chút điên cuồng. Hắn hiểu rằng, đây là đỉnh điểm của sứ mệnh mà hắn đã mang theo từ khi tái sinh. Đây là lý do hắn tồn tại. Và dù cho đối thủ có vĩ đại và đáng sợ đến đâu, hắn cũng không thể lùi bước.
“Tất cả lùi lại!” Lâm Phàm ra lệnh, giọng nói của hắn không còn khàn đặc nữa, mà trở nên mạnh mẽ, vang vọng như tiếng chuông thần thức tỉnh mọi linh hồn. “Không ai được phép hành động liều lĩnh! Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không phải là thứ chúng ta có thể đối đầu trực diện ngay bây giờ!”
Mặc dù vẫn còn run rẩy, nhưng các thành viên liên minh vẫn tuân lệnh. Niềm tin vào Lâm Phàm đã được xây dựng qua hàng trăm chương, hàng nghìn trận chiến, đã trở thành một cột trụ vững chắc trong tâm trí họ. Họ tin rằng Lâm Phàm sẽ tìm ra cách, dù có khó khăn đến đâu.
Lâm Phàm không hành động. Hắn đứng yên giữa khoảng không, mắt nhìn thẳng vào khối Hư Vô khổng lồ kia, cố gắng “phân tích” nó bằng khả năng Thiên Đạo của mình. Những pháp tắc, những quy luật vận hành của nó, những điểm yếu tiềm tàng. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể quá lớn, quá mạnh mẽ, và quá khác biệt so với mọi thứ hắn từng đối mặt. Một cuộc tấn công trực diện lúc này chỉ là tự sát. Họ cần phải tìm hiểu, phải quan sát, phải nắm bắt được bản chất của nó trước khi có thể nghĩ đến việc đối đầu.
Toàn bộ liên minh tạm thời ngừng lại, ẩn mình trong các lớp không gian được Lâm Phàm và các cường giả khác tạo ra, chỉ lặng lẽ quan sát. Không khí trở nên nặng nề, tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng vọng của sự hủy diệt từ Thôn Phệ Giả Nguyên Thể là không ngừng vang vọng trong tâm trí mỗi người. Họ đã tìm thấy nó. Kẻ thù cuối cùng. Và trận chiến định mệnh của toàn bộ đa vũ trụ, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.