Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 591

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:01:35 | Lượt xem: 3

Hạm đội liên minh đa vũ trụ hùng vĩ, bao gồm vô số chiến thuyền được chế tác từ năng lượng tinh tú, phi thuyền công nghệ cao và những pháp khí khổng lồ, lao đi như một mũi tên xuyên qua màn đêm vĩnh cửu của Hư Vô Chi Địa. Nơi đây không có sao trời, không có ánh sáng, chỉ có những dòng năng lượng hỗn loạn cuộn xoáy, những cơn bão không gian xé toạc mọi thứ và một sự trống rỗng đến rợn người. Thế nhưng, trong sâu thẳm của sự trống rỗng đó, một mối đe dọa còn đáng sợ hơn đang chờ đợi.

Lâm Phàm đứng trên boong thuyền chỉ huy, “Thiên Đạo Hào”, một pháp khí chiến tranh được hắn tự tay tiến hóa và cường hóa từ một thiên thạch vũ trụ. Áo bào trắng của hắn khẽ phấp phới trong luồng năng lượng bảo hộ, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không, quét qua màn hình lớn hiển thị bản đồ Hư Vô. Bên cạnh hắn là Tiên Nữ Cửu Thiên, Thiên Nữ Băng Sương, và một số cường giả đỉnh cấp từ các vũ trụ khác, tất cả đều mang vẻ mặt nghiêm trọng.

“Chúng ta đang tiến vào khu vực lõi,” một vị Thần Hoàng đến từ Thần Giới phía Đông lên tiếng, giọng nói trầm hùng. “Năng lượng Hư Vô đang trở nên đặc quánh, cảnh giới của chúng ta gần như bị áp chế hoàn toàn.”

Lâm Phàm gật đầu. Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình, một lực hút kinh hoàng đang cố gắng xé nát linh hồn và pháp tắc của hắn. Đây chính là bản năng của Thôn Phệ Giả, dù chưa xuất hiện, nhưng sự tồn tại của nó đã đủ để bóp méo không gian và thời gian xung quanh.

Đột nhiên, màn hình bản đồ rung chuyển dữ dội. Một chấm đen khổng lồ, lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi, dần hiện ra từ sâu thẳm Hư Vô. Nó không phản chiếu ánh sáng, mà dường như nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi năng lượng, tạo thành một lỗ đen vô tận trong không gian. Nó không có hình dạng cố định, liên tục biến đổi, như một khối chất lỏng tối tăm vô hạn, giãn nở và co rút, mỗi cử động đều khiến cả Hư Vô Chi Địa chấn động.

“Đó là… Thôn Phệ Giả Nguyên Thể,” Tiên Nữ Cửu Thiên thì thầm, giọng nói mang theo sự kinh hãi hiếm thấy. Ngay cả một thực thể cổ xưa như nàng cũng chưa từng chứng kiến một thứ gì hùng vĩ và đáng sợ đến vậy.

Lâm Phàm siết chặt nắm đấm. Ngay cả khi đã hấp thu gần như toàn bộ mảnh vỡ Thiên Đạo và thức tỉnh Thiên Đạo Chân Thân, hắn vẫn cảm thấy mình nhỏ bé trước thực thể này. Nó không chỉ là một sinh vật, nó là một định luật, một quy tắc của sự hủy diệt.

“Toàn quân chú ý!” Giọng Lâm Phàm vang vọng qua hệ thống truyền tin, truyền đến từng chiến thuyền, từng sinh linh trong liên minh. “Đây là đối thủ của chúng ta! Tiến công! Dùng hết sức mạnh của các ngươi để tạo ra một vết nứt!”

Theo lệnh của Lâm Phàm, hàng tỷ sinh linh cùng lúc phát động tấn công. Những luồng năng lượng đủ để hủy diệt tinh hệ, những thần thông cổ xưa, những pháp tắc bùng nổ, những tia laser từ các nền văn minh tiên tiến, tất cả hợp lại thành một dòng thác ánh sáng rực rỡ, lao thẳng vào Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Đó là một cảnh tượng hùng tráng đến mức thót tim, là sự tập hợp của ý chí sinh tồn của vô số vũ trụ.

Dòng thác năng lượng va chạm với khối đen khổng lồ. Thay vì phát ra tiếng nổ long trời lở đất, không gian xung quanh dường như bị bóp méo, năng lượng bị hút vào như rơi vào một cái hố không đáy. Có một tiếng “ù” trầm thấp, như tiếng rên rỉ của vũ trụ bị xé toạc, rồi tất cả chìm vào im lặng. Khối đen khổng lồ chỉ hơi rung lên một chút, sau đó lại trở về trạng thái tĩnh lặng đáng sợ.

“Vô dụng sao?” Một vị Thần Vương thốt lên, ánh mắt lộ vẻ tuyệt vọng.

Nhưng Lâm Phàm không nao núng. Hắn đã dự đoán được điều này. Hắn nhắm mắt lại, kích hoạt Thiên Đạo Chân Nhãn và hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa” đến cực hạn. Từng dòng dữ liệu khổng lồ đổ vào tâm trí hắn, cố gắng phân tích cấu trúc, bản chất và quy luật vận hành của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.

Trong khi đó, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể bắt đầu phản công. Nó không có tay chân, không có miệng, nhưng từ bề mặt của nó, những làn sóng năng lượng Hư Vô thuần túy lan tỏa ra. Những làn sóng này không phải là đòn tấn công vật lý, mà là sự bóp méo pháp tắc, sự xóa bỏ hiện hữu. Những chiến thuyền nằm trong phạm vi ảnh hưởng của nó bắt đầu tan rã, không phải bị phá hủy, mà là biến mất, như chưa từng tồn tại. Các cường giả bị cuốn vào, dù có cảnh giới cao đến đâu, cũng chỉ kịp thét lên một tiếng rồi hóa thành hư vô, không để lại dấu vết.

“Lui lại! Lui lại ngay!” Lâm Phàm lập tức ra lệnh. Hắn biết rằng không thể đối đầu trực diện với loại sức mạnh này.

Hạm đội liên minh bắt đầu rút lui trong hỗn loạn. Tuy nhiên, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể dường như đã bị kích thích. Nó bắt đầu giãn nở nhanh chóng, nuốt chửng các chiến thuyền đang cố gắng thoát ly. Từng mảnh của liên minh bị xé nát, vô số sinh linh bị hủy diệt, hóa thành một phần của thứ hỗn độn đó. Tiếng kêu gào, tiếng nổ, tiếng pháp tắc tan vỡ hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự diệt vong.

Một chiến thuyền chở hàng trăm vạn chiến sĩ tiên giới bị một xúc tu Hư Vô vô hình tóm lấy, giằng xé. Ngay cả vị Tiên Đế chỉ huy trên đó cũng không kịp phản ứng, bị kéo vào khối đen. Tiên Nữ Băng Sương khẽ run lên, đôi mắt nàng ánh lên vẻ đau xót. Những người đồng đội, những người đã cùng nàng chiến đấu qua bao kỷ nguyên, giờ đây đang tan biến như bọt biển.

Lâm Phàm mở mắt. Dữ liệu đã đủ. “Hệ thống,” hắn ra lệnh trong tâm trí, “Tạo báo cáo chi tiết về Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.”

Một luồng thông tin khổng lồ hiện lên trong đầu hắn. Hắn đã hiểu. “Nó không phải là một sinh vật sống theo cách chúng ta hiểu,” Lâm Phàm nói, giọng nói đầy sự nghiêm nghị. “Nó là một sự biểu hiện của ‘Ý Chí Hư Vô’ thuần túy, một lực lượng nguyên thủy của sự trống rỗng và tiêu diệt tuyệt đối. ‘Cơ thể’ của nó chỉ là một sự tích hợp, một tập hợp của những gì nó đã nuốt chửng. Đòn tấn công trực diện sẽ chỉ phân tán và sau đó nó sẽ tự tái tạo lại, có thể còn mạnh mẽ hơn.”

Các cường giả khác nhìn Lâm Phàm với ánh mắt kinh ngạc. Trong trận chiến khốc liệt như vậy, hắn vẫn có thể phân tích được bản chất của đối thủ?

“Vậy… chúng ta phải làm sao?” Thiên Nữ Cửu Thiên hỏi, hy vọng lóe lên trong mắt.

“Điểm yếu của nó không nằm ở hình thể vật lý, mà nằm ở chính ‘ý chí’ đã thúc đẩy nó,” Lâm Phàm tiếp tục, ánh mắt sắc bén. “Nó không có sự sống, không có cảm xúc, chỉ có bản năng nuốt chửng. Nó là một khái niệm, một định luật. Để tiêu diệt nó, chúng ta không thể dùng vũ lực thông thường. Chúng ta phải ‘thanh lọc’ hoặc ‘đồng hóa’ ý chí đó, biến nó từ sự hủy diệt thuần túy thành một phần của chu trình sáng tạo và tái sinh.”

Sự thật này khiến tất cả đều chấn động. Tiêu diệt một thực thể bằng cách… thanh lọc nó? Nghe có vẻ điên rồ, nhưng nếu Lâm Phàm đã nói ra, hẳn là hắn đã có cơ sở.

Trong khi Lâm Phàm đang phân tích, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đã nuốt chửng thêm một phần ba hạm đội tiên phong. Những tiếng thét tuyệt vọng dần thưa thớt, không gian tràn ngập mùi vị của sự tận diệt.

Lâm Phàm biết rằng không thể kéo dài thêm. “Lùi về Vũ Trụ Vô Cực! Tập hợp lại! Chúng ta đã có thông tin cần thiết!” Hắn dứt khoát ra lệnh. “Ta sẽ yểm trợ!”

Ngay lập tức, Lâm Phàm lao ra khỏi Thiên Đạo Hào. Thiên Đạo Chân Thân của hắn bùng nổ, hóa thành một người khổng lồ ánh sáng, cao ngất trời, đứng sừng sững giữa Hư Vô. Hắn vung tay, vô số pháp tắc vũ trụ hội tụ, tạo thành một lá chắn ánh sáng khổng lồ, che chắn cho phần còn lại của liên minh rút lui. Ánh sáng từ Thiên Đạo Chân Thân của hắn đối chọi gay gắt với sự tối tăm của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, tạo nên một cảnh tượng đối lập đến cực điểm.

Thôn Phệ Giả Nguyên Thể dường như cảm nhận được sự thách thức. Những làn sóng Hư Vô cuồn cuộn lao tới, đập vào lá chắn của Lâm Phàm. Thiên Đạo Chân Thân của hắn rung chuyển dữ dội, năng lượng Thiên Đạo tiêu hao với tốc độ kinh hoàng. Dù là Thiên Đạo mới, nhưng hắn vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành, và đối thủ này quá hùng mạnh.

Lâm Phàm nghiến răng, dồn toàn bộ sức mạnh vào việc duy trì lá chắn. Hắn cảm nhận được sự đau đớn từ linh hồn, sự hao hụt của pháp tắc. Nhưng hắn không thể gục ngã. Hắn là hy vọng cuối cùng của vô số vũ trụ. Hắn phải sống sót, và phải bảo vệ những người còn lại.

Cuối cùng, với sự hy sinh của hàng triệu sinh linh và sự nỗ lực tột cùng của Lâm Phàm, phần lớn hạm đội liên minh đã rút lui thành công khỏi tầm ảnh hưởng trực tiếp của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Lâm Phàm thu hồi Thiên Đạo Chân Thân, thân hình hắn loạng choạng, nhưng đôi mắt vẫn kiên định. Hắn đã sống sót, và hắn đã có được điều quan trọng nhất: thông tin về bản chất của kẻ thù.

Khi Thiên Đạo Hào và các chiến thuyền còn lại quay đầu, lao về phía Vũ Trụ Vô Cực, phía sau họ là một khung cảnh tang thương. Hàng ngàn chiến thuyền đã biến mất, hàng tỷ sinh linh đã vĩnh viễn tan biến vào Hư Vô. Cuộc chạm trán đầu tiên đã phải trả một cái giá quá đắt, một vết sẹo không thể xóa nhòa trong ký ức của liên minh. Nhưng trong sâu thẳm của sự mất mát, một tia hy vọng mới đã được thắp lên. Lâm Phàm đã tìm ra con đường. Dù con đường đó có khó khăn đến đâu, đó vẫn là một con đường.

Lâm Phàm nhìn vào khoảng không vô tận, nơi Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vẫn đang giãn nở một cách chậm rãi, như một lời nhắc nhở về sự diệt vong đang chờ đợi. Hắn biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8